Chương 242: (12)

Sáng sớm hôm sau, Lâm Vãn Nguyệt không phải bị đánh thức bởi tiếng gà gáy quen thuộc, mà là bị Tiểu Phấn Điệp chọc chọc vào má gọi dậy."Vãn Bảo dậy đi, dậy đi thôi!""Hông dậy đâu..." Lâm Vãn Nguyệt lấy gối đắp lên đầu, lăn lộn trên chiếc giường kiểu Pháp của mình, uể oải nói: "Vẫn muốn ngủ...""Con có muốn ngủ thì cũng phải ra ngoài kia mà ngủ, ngoài kia trời sáng trưng rồi, ngộ nhỡ...
BÌNH LUẬN