Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 181: 181

Liễu Quân Lan vốn dĩ luôn cần cù.

Chỉ trong vòng hai ngày, bà đã dẫn Tuyết Phù dọn dẹp sạch sẽ nửa mẫu đất trước cửa, gieo xuống những hạt giống mang từ nhà đi, còn ra phố mua thêm một ít hạt giống rau khác.

Bà còn đào một rãnh thoát nước trong sân, sau này dù là nước tắm hay nước rửa rau trong bếp đều có thể theo rãnh này chảy ra ruộng rau, rất tiện cho việc tưới tiêu.

Lại sợ trẻ con không ưa sạch sẽ, nghịch bùn nghịch nước bẩn, bà tự tay dùng mấy viên gạch xanh nhặt được lát lên trên rãnh thoát nước, đi lại trên đó vừa sạch vừa khô.

Hàng xóm láng giềng thấy nhà họ là gia đình tử tế biết làm ăn sống qua ngày, nên chẳng mấy chốc đã quen biết nhau, ngày nào cũng trò chuyện rôm rả.

Cũng chính vì thế, Liễu Quân Lan mới nghe ngóng được từ miệng một bà thím, hóa ra hôm đó hai vị sơn trưởng sáng sớm đã chạy đến nhà họ tranh người là do các bà hàng xóm đồn đại ra ngoài.

Con cái nhà họ đa phần đều học ở hai thư viện đó, tự nhiên cũng hy vọng con mình có thể làm bạn học với người đỗ hạng nhất Tú tài.

Đứa trẻ đó nhìn qua là biết thông minh, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ!

Nhưng con nhà mình thì khó nói lắm.

Nếu làm bạn học với đứa trẻ đó, sau này kiểu gì chẳng có chút tình nghĩa, quen mặt biết tên, tương lai đi theo hắn làm việc cũng tốt mà.

Nhà họ Lâm nghe xong đều có chút câm nín, chuyện còn chưa đâu vào đâu mà các bà ấy đã nói như thể chắc như đinh đóng cột rồi.

Tuy nhiên, các bà thím thích hóng hớt cũng không phải hoàn toàn vô dụng.

Họ nghe nói Liễu Quân Lan và Tuyết Phù muốn tìm việc làm, liền nhiệt tình giới thiệu đi nhà này làm vú già, nhà kia làm đầu bếp, hoặc giúp người ta giặt quần áo, toàn là những việc vặt vãnh lẻ tẻ.

Hai mẹ con bàn bạc một hồi, dù làm vú già hay đầu bếp đều phải đến nhà người ta làm việc, họ không yên tâm để lũ trẻ ở nhà một mình, cuối cùng đành chọn việc giặt quần áo thuê.

Giặt quần áo thì có thể mang về nhà giặt, giặt xong lại mang trả cho người ta.

Nhưng đây là việc cực nhọc, quần áo bẩn thỉu dầu mỡ bộ nào cũng khó giặt, vừa bẩn vừa hôi, mà giặt một bộ mới được có hai đồng tiền.

May mà bây giờ đã là mùa xuân, nước cũng không còn quá lạnh.

Tuyết Phù và Liễu Quân Lan tốn hơn nửa ngày trời mới giặt xong hai mươi bộ, vất vả phơi phóng sạch sẽ, đến ngày hôm sau mang quần áo đến giao tận cửa.

Kết quả người nhà đó lại nhướng mày trợn mắt, gào toáng lên: “Hai người làm ăn kiểu gì thế này mà cũng đòi đi giặt quần áo thuê? Nhìn xem quần áo nhà tôi bị các người giặt rách hết cả rồi đây này! Tôi đúng là mù mắt mới chọn hai người, tóm lại sau này quần áo nhà tôi sẽ không bao giờ đưa cho các người giặt nữa!”

Liễu Quân Lan tức đến đỏ cả mặt, nhưng vì để lấy được tiền, bà cố nhịn không nói lời nào.

Nhưng người kia lại vơ lấy đống quần áo, ôm định đi vào trong, hoàn toàn không có ý định trả tiền.

“Ngươi có ý gì đây? Chúng ta đã giặt xong quần áo cho ngươi, đã nói rõ một bộ hai văn tiền, ngươi định quỵt tiền sao?” Liễu Quân Lan giữ người đó lại, chìa tay ra đòi tiền.

“Làm ăn thế này mà còn dám đòi tiền tôi? Tôi không bắt các người đền tiền đã là đại phúc đức cho nhà các người rồi!” Người đó cười lạnh một tiếng, định bỏ đi.

Liễu Quân Lan không hề nhân nhượng, bà làm ruộng quen rồi nên sức lực cũng lớn, trực tiếp giật phắt lấy bọc quần áo đã giặt sạch, chạy thẳng ra rãnh nước thối bên cạnh.

Đã không chịu trả tiền!

Thì đống quần áo này cũng phải bẩn y như lúc trước mới được!

“Đồ dân quê bùn đất ở đâu ra mà dám cướp quần áo nhà ta! Buông xuống mau... trả quần áo lại cho ta, đó là của nhà ta.” Người đó đuổi theo sau, vừa đuổi vừa chửi.

Liễu Quân Lan ném đống quần áo vào miệng rãnh nước thối, đống quần áo đó nhanh chóng bị vấy bẩn.

“Con mụ chết tiệt kia! Dám làm bẩn quần áo nhà ta, ta thấy ngươi muốn chết rồi.” Người đó tức điên lên, nhặt một cây gậy định đập vào người Liễu Quân Lan.

Nhưng ngay lúc đó.

Một chiếc rìu từ phương xa bay tới, cắm phập ngay trước mặt người này.

Vãi chưởng!

Rìu từ trên trời rơi xuống?

Nhưng xung quanh làm gì có ai...

“Cứu, cứu mạng! Có có có... có ma!” Người này bị dọa đến mức đứng không vững, cổ họng thắt lại, muốn hét to cứu mạng nhưng lại chẳng còn chút sức lực nào để nói.

Liễu Quân Lan liếc mắt một cái đã nhận ra đó là chiếc rìu nhà mình, bà chẳng hề sợ hãi.

“Xì! Với mấy cái trò thất đức ngươi làm, đến ma cũng chẳng thèm nhìn trúng đâu.” Liễu Quân Lan lạnh lùng nói.

Tiểu Phấn Điệp đã bay tới, lơ lửng ngay sau lưng Liễu Quân Lan, lườm nguýt gã đàn ông mặt dày mày dạn định ăn quỵt kia.

Thấy người đó đã sợ đến mức không cử động nổi, Liễu Quân Lan lôi đống quần áo bẩn từ rãnh nước thối ra, ném thẳng vào mặt gã, sau đó trực tiếp mở túi tiền bên hông gã, đếm ra bốn mươi đồng tiền.

Người đó trơ mắt nhìn túi tiền của mình bị mở ra, những đồng tiền rơi vào tay Liễu Quân Lan.

Gã mếu máo nói: “Nhưng, nhưng đống quần áo này của tôi bẩn hết rồi...”

“Đó là do ngươi tự chuốc lấy, người ta đã làm xong việc thì phải trả tiền.” Tiểu Phấn Điệp đầy lệ khí đứng sau lưng nói.

Liễu Quân Lan cầm tiền rồi bỏ đi.

Người đó nhìn đống quần áo còn bẩn hơn lúc trước, lại nhìn túi tiền hụt mất bốn mươi đồng, muốn khóc mà không ra nước mắt.

...

Về đến nhà, Liễu Quân Lan kể lại sự việc, mấy đứa trẻ trong nhà đều vô cùng phẫn nộ, đặc biệt là lão nhị Lâm Triết Vân, nắm chặt nắm đấm nhỏ định xông ra ngoài đánh cho gã một trận.

Lâm Vãn Nguyệt cũng tức xì khói, định dẫn ba con quỷ đi đòi lại công bằng cho nãi nãi.

“Thôi bỏ đi, bỏ đi.” Cuối cùng vẫn bị Liễu Quân Lan cản lại, họ mới chân ướt chân ráo đến đây, không muốn gây thêm nhiều rắc rối.

Lâm Vãn Nguyệt: “...”

Suy nghĩ một chút, cô vẫn đưa mắt ra hiệu cho Lai Phúc.

Sáng không được thì mình chơi tối!

“Rõ rồi!”

Lai Phúc hiểu ý ngay lập tức, đêm đó liền cùng Tiểu Phấn Điệp đến nhà gã kia, nhổ mấy bãi nước miếng vào nhà gã, đảm bảo vận xui của nhà gã trong tháng này sẽ không khá lên nổi.

Đến đêm, thừa lúc mọi người đã ngủ say.

Lâm Vãn Nguyệt mới một tay bế Lâm Điêu Điêu, xách một ổ bánh kem bơ ngọt ngào đến căn phòng đặt bài vị, đặt trước mặt Tiểu Phấn Điệp.

“Chị Tiểu Phấn Điệp ơi, hôm nay cảm ơn chị đã bảo vệ nãi nãi nha!” Lâm Vãn Nguyệt chân thành cảm ơn, lại còn nịnh nọt: “Đường rìu của chị múa đẹp trai xỉu luôn á!”

“Hại, nói gì thế?” Tiểu Phấn Điệp mở hộp bánh kem, cắt một miếng to đưa cho Lâm Vãn Nguyệt trước, hớn hở cười nói: “Cũng là việc nên làm mà, dù sao cũng đang ở chung một mái nhà.”

Thôi phu tử không hứng thú với bánh kem nhỏ, ông chỉ thích tìm một chỗ yên tĩnh để hít khói hương.

Nhưng Lai Phúc thì khác.

Lai Phúc tràn đầy hứng thú với bất kỳ món đồ ngọt nào, ngửi thấy mùi thơm ngọt dịu trong không khí, cái đuôi sau lưng hắn sắp vẫy thành một vòng tròn luôn rồi.

“Cho tôi một miếng với, cho tôi một miếng với! Tôi cũng muốn nếm thử, cái bánh này nhìn ngon quá.” Lai Phúc vừa lau nước miếng vừa nói.

Tiểu Phấn Điệp khinh bỉ lườm một cái, “Không cho ngươi ăn! Ngươi mắng ta, còn mặt mũi nào mà đòi tranh bánh kem với ta, liêm sỉ đâu?”

“Ờ...” Lai Phúc rụt cổ lại, không tìm được Tiểu Phấn Điệp thì tìm Lâm Vãn Nguyệt.

“Vãn Vãn em gái ơi, anh thấy hôm nay anh cũng xứng đáng được một miếng bánh kem! Loại to hơn của cô ta ấy.” Lai Phúc mắt sáng rực nhìn Lâm Vãn Nguyệt.

Lâm Vãn Nguyệt nói: “Chỉ vì hai bãi nước miếng anh nhổ đó hả?”

“Tất nhiên là không rồi! Hôm nay anh còn dọn dẹp mấy cái hang chuột quanh đây nữa, mấy ổ chuột đều bị anh sờ qua rồi, còn cả kiến gián nữa, em yên tâm, không một con nào dám bò vào sân đâu!” Lai Phúc hớn hở ngẩng cao đầu, chờ Lâm Vãn Nguyệt khen ngợi.

Lâm Vãn Nguyệt: “Eo ơi~”

Sau đó gần như ngay lập tức lấy từ trong không gian ra một chai nước sát khuẩn, xịt thẳng vào người Lai Phúc.

Lai Phúc bẩn chết đi được!

Đề xuất Cổ Đại: Ngoan Ngoan
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện