Vẻ mặt Lâm Trung Nguyên vẫn thản nhiên như không.
Cứ như thể chẳng nghe thấy gì, nhưng đôi tai cậu khẽ động đậy, ông bố già Lâm Uy Minh vốn hiểu rõ con trai mình đương nhiên nhận ra, đây là động tác nhỏ khi thằng bé đang tập trung tinh thần nghe ngóng chuyện phiếm.
"..." Khóe miệng Lâm Uy Minh giật giật.
Tuy nhiên bản thân ông cũng không nói gì, chỉ lắng nghe những người đó bàn tán xôn xao.
Trước đây nghe chuyện phiếm toàn nghe người ta nói gì mà đàn bà dài lưỡi, nhưng đám đàn ông đọc sách này tụ tập lại một chỗ, so với mấy bà cô bà dì trong làng cũng chẳng khác là bao.
Bây giờ dù sao vẫn còn sớm, trừ một vài mọt sách ra, những người khác cũng chẳng muốn thảo luận chuyện sắp thi cử.
Không khỏi đặt ánh mắt lên người Lâm Trung Nguyên, một thí sinh mới có tướng mạo xuất chúng nhưng tuổi đời quá nhỏ, rồi bắt đầu bàn tán.
Tiếng nói cũng dần lớn hơn, một người khác cười khẽ phụ họa: "Chẳng phải chính là như vậy sao? Đọc sách mà không hiểu nghĩa, chỉ là đọc suông thôi, tuổi nhỏ thế này, lại là con nhà nông dân, thật lãng phí tiền bạc đọc sách làm gì? Tôi thấy thà đi theo cha nó xuống ruộng làm việc, còn tích cóp được ít tiền mà lấy vợ, không thì lỡ dở cả đời."
"Hì hì." Những người gật đầu tán thành không hề ít, đặc biệt là mấy người gia cảnh khá giả, càng vuốt cằm gật đầu nói: "Tục ngữ có câu rồng sinh rồng phượng sinh phượng, con chuột sinh ra đã biết đào hang, một kẻ chân lấm tay bùn thôi, kiếm được miếng ăn đã chẳng dễ dàng gì, việc gì phải mơ tưởng hão huyền như thế!"
"Đúng vậy, lại còn nhỏ tuổi thế này mà gia đình đã đưa đến đây tốn tiền vô ích! Cũng không nghĩ xem các vị học tử ngồi đây cũng phải mười sáu, mười bảy tuổi mới dám đi thi chứ? Đứa nhỏ này bao nhiêu tuổi rồi? Chẳng lẽ nhà nghèo, người lùn nên mới lớn thành ra cái dạng này sao?" Có người độc địa nói.
Lâm Uy Minh chẳng hề giữ hình tượng mà đút tay vào ống tay áo, liếc nhìn con trai mình một cái, Lâm Trung Nguyên thì không làm vậy, chỉ có điều trên mặt vẫn chẳng nhìn ra được gì, không có nửa điểm dấu hiệu nổi giận.
...
Chẳng bao lâu sau, huyện nha đã mở cửa, có người kiểm tra danh tính của các học tử, lại khám xét người họ, xác định không mang theo tài liệu gì mới cho vào trường thi.
Trước khi phát đề, Lâm Trung Nguyên có chút căng thẳng, nhưng khi thực sự nhìn thấy nội dung đề thi, cậu phát hiện phần lớn còn không khó bằng những đề bài Thôi phu tử từng giao cho cậu trước đây.
Lâm Trung Nguyên lập tức an tâm, định thần lại, chấp bút bắt đầu làm xong những câu hỏi đơn giản, đối với phần khó hơn, cậu cũng suy nghĩ kỹ lưỡng.
Rất nhanh, buổi thi sáng ngày đầu tiên đã kết thúc.
Lâm Trung Nguyên đã được Thôi phu tử huấn luyện đặc biệt, chữ viết đẹp đẽ đoan chính, tốc độ làm bài cũng rất nhanh, sau khi viết xong còn kiểm tra lại mấy lần, bấy giờ mới yên tâm nộp bài.
Cậu bình tĩnh bước ra khỏi trường thi.
Vừa ra khỏi cửa đã thấy cha mình đang vẫy tay kịch liệt với cậu, mà người đứng cạnh cha Lâm Uy Minh chính là Lưu đại thiếu gia với thân hình đẫy đà thực sự khiến người ta khó lòng ngó lơ.
"Ôi, Trung Nguyên ra rồi." Lưu đại thiếu gia vội vàng chào hỏi cậu: "Mau lên đây, thi cả buổi sáng chắc đói rồi nhỉ? Tôi đã bảo đầu bếp của Túy Tiên Lâu chuẩn bị rồi, chúng ta đến đó là có món nóng ăn ngay."
Vừa nghe đến tên Túy Tiên Lâu, Lâm Trung Nguyên đã vô thức tiết nước miếng rồi.
Kể từ lần trước được ăn món ngon ở Túy Tiên Lâu, Lâm Trung Nguyên cứ nhớ mãi không quên, những món ăn đó thực sự quá ngon.
Tuy cơm mẹ và bà nội nấu cũng rất ngon, nhưng dù sao vẫn có chút khác biệt.
Lâm Trung Nguyên đang định sải bước đi tới thì bị người phía sau ngăn lại.
"Lâm công tử, cậu thế mà lại quen biết Lưu đại thiếu gia sao? Cậu và Lưu đại thiếu gia có quan hệ gì vậy? Các người định đến Túy Tiên Lâu ăn cơm à?" Người ngăn cậu lại không phải ai khác chính là vị học tử quá mức nhiệt tình lúc xếp hàng, lúc này trong giọng nói của hắn đầy vẻ ngưỡng mộ.
Lúc quan khảo thí kiểm tra danh tính, họ sẽ gọi tên thí sinh ra.
Lâm Trung Nguyên nhờ đó mà biết vị học tử này họ An, hai mươi tuổi.
Lâm Trung Nguyên coi như không nghe thấy lời hắn nói, gạt tay học tử họ An ra rồi chạy về phía cha mình.
Người này chẳng quen thân gì với cậu cả!
[Gợi ý ấm áp: Chức năng "Tin nhắn nội bộ" của người dùng đã được tối ưu hóa, chúng tôi có thể nhận và phản hồi tin nhắn của bạn kịp thời, vui lòng kiểm tra tại trang "Tin nhắn nội bộ" trong Trung tâm người dùng!]
Dựa vào cái gì mà cản trở cậu đến Túy Tiên Lâu ăn ngon chứ?
Món ăn do đại sư phụ của Túy Tiên Lâu làm ra ngon lắm, nếu không phải nhờ Lưu đại thiếu gia vung tiền như rác thì họ chẳng nỡ bỏ ra mười lạng bạc để ăn một bữa đắt đỏ như vậy đâu.
"Xì, cái thằng nhóc này, cũng kiêu ngạo gớm..."
Ngồi lên xe ngựa của Lưu đại thiếu gia, ba người đến Túy Tiên Lâu đánh một bữa no nê.
Lưu đại thiếu gia vốn đã ăn quen những món ngon này nên không để ý lắm, nhưng nhìn bộ dạng ăn như rồng cuốn của Lâm Uy Minh và Lâm Trung Nguyên, ông ta cũng không nhịn được mà ăn thêm mấy bát.
Ba người thế mà chén sạch cả một bàn tiệc vào bụng.
...
Kỳ thi tổng cộng có ba ngày, dù Lâm Uy Minh và Lâm Trung Nguyên ít nhiều có chút không tự nhiên, nhưng vẫn phải ở lại nhà họ Lưu vài ngày, đợi thi xong mới về nhà.
Có lẽ vì cái danh vung tiền như rác của Lưu đại thiếu gia đã nổi tiếng khắp huyện.
Ông ta vừa lộ diện, hai ngày thi sau của Lâm Trung Nguyên đã có không ít người muốn đến bắt chuyện với cậu, chẳng còn chút chê bai nào như trước nữa.
Nhưng Lâm Trung Nguyên vẫn mặc kệ tất cả.
Lại khiến họ không nhịn được mà xì xào bàn tán sau lưng, thậm chí cố ý nói to: "Cái thằng nhóc này trông cũng được, mà tính khí cũng gớm thật, chẳng lẽ nó bị điếc sao? Chúng ta bao nhiêu người nói chuyện với nó mà nó chẳng thèm để ý ai."
"Còn phải nói sao? Chắc là gia đình bám được vào nhà họ Lưu nên mới khinh khỉnh đám chúng ta đấy." Có người phẫn uất nói.
"Chẳng phải sao, đó là nhà họ Lưu đấy! Ở cái huyện này giàu nhất e là nhà họ Lưu rồi, nó thế mà lại được Lưu đại thiếu gia ưu ái, cho dù thi không đỗ thì e là cũng chẳng cần xuống ruộng làm việc nữa." Không ít người nói giọng chua loét.
Lâm Trung Nguyên nheo mắt lại.
Đám người này thực sự còn ồn ào hơn cả mấy bà cô trong làng cậu!
...
Ba ngày sau, Lâm Trung Nguyên thi xong, nhẹ nhõm bước ra khỏi trường thi.
Người nhà họ Lưu còn muốn giữ họ ở lại thêm vài ngày, nhưng Lâm Uy Minh và Lâm Trung Nguyên nhất quyết không chịu, Lưu đại thiếu gia bất lực, chỉ đành chất thêm một đống đồ bảo họ mang về cho Lâm Vãn Nguyệt.
"Nếu không phải mẹ tôi bây giờ bộ dạng này không tiện ra ngoài, bà ấy còn muốn đưa em gái tôi cùng đi gặp tiểu thần tiên một chuyến đấy. Những thứ này đều là do mẹ và em gái tôi chuẩn bị, hai người đừng từ chối, từ chối là tôi chẳng biết ăn nói thế nào với mẹ và em gái đâu." Lưu đại thiếu gia cười hớn hở nói.
Em gái ông ta là Lưu Bảo Châu kể từ sau trận ốm nặng được Lâm Vãn Nguyệt cứu về, sức khỏe trái lại còn tốt hơn trước nhiều, chạy nhảy tung tăng, ngay cả người cũng phổng phao hơn hẳn.
Lưu đại thiếu gia đối với việc này thì vui mừng khôn xiết, cực kỳ sùng bái tiểu thần tiên Lâm Vãn Nguyệt.
Ăn của người ta thì nghẹn, nhận của người ta thì ngại.
"Được được được." Lâm Uy Minh bây giờ vừa ăn vừa lấy, thực sự không nỡ từ chối người ta, bèn hứa rằng: "Lưu đại thiếu gia cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ mang đồ về tận nơi."
Lâm Uy Minh đưa Lâm Trung Nguyên ngồi xe bò mang theo một đống quà cáp, vừa đến đầu làng đã thấy ba thằng con trai và con gái rượu đang mong ngóng đợi họ.
Lâm Uy Minh trong lòng cảm động, mấy thằng nhóc nghịch ngợm này hình như nuôi cũng không uổng công?
Còn cả cái áo bông nhỏ tri kỷ của ông nữa.
Thực sự nhìn mà ấm lòng quá đi mất.
Nhưng ông vừa tới gần, ba thằng nhóc nghịch ngợm đã như lũ cướp nhanh chóng trèo lên xe bò, háo hức hỏi: "Cha, cha mang gì ngon về cho bọn con thế?"
[Gợi ý ấm áp: Người dùng đăng nhập có thể lưu trữ dữ liệu giá sách vĩnh viễn trên các thiết bị, khuyến khích mọi người đăng nhập để sử dụng]
Đáp ứng yêu cầu của đông đảo độc giả, hiện đã ra mắt chức năng miễn quảng cáo cho thành viên VIP.
Đề xuất Hiện Đại: Đập Nồi Bán Sắt Đi Học