Chương 152: 152

Hai chân Vương Đại Trụ đang run lẩy bẩy.“Cha ơi, giờ mà hông đi là cha định ở lại đây cho tụi nó ăn thịt hả?” Vương Hổ lúc này cũng hông còn tâm trí đâu mà khóc nữa, đương nhiên là cái mạng nhỏ quan trọng hơn rồi.Mặc dù bình thường anh đúng là có hơi vô tư lự một chút, nhưng vào thời khắc sinh tử, anh vẫn rất tỉnh táo!“Cha...” Nhìn ánh mắt sốt ruột của con...
BÌNH LUẬN