Lên núi săn bắn?
Lâm Uy Minh động lòng.
Cảm thấy ý kiến này của mẹ mình đưa ra thực sự khiến ông thấy rất phấn khích.
Gần hai tháng nay không có ai dám lên núi săn bắn, mùa thu vốn dĩ là mùa nhiều loài động vật sinh con đẻ cái, chắc chắn đã nuôi béo không ít con mồi.
"Hì hì." Lâm Uy Minh kích động xoa xoa tay, vừa hưng phấn, lại vừa không khỏi cảm thấy mẹ mình hình như chẳng quan tâm gì đến sự an toàn của ông cả.
Tuy nhiên ông bây giờ đã là cha của năm đứa con rồi, việc lên núi săn bắn này ông đương nhiên phải làm.
Vừa hay, đợi đến tối còn có thể để vợ mình an ủi mình một chút.
"Được rồi, để tôi xem thời tiết thế nào, trời tạnh ráo là lên núi ngay, nếu không đường núi trơn trượt, đi e rằng cũng không chắc thu hoạch được gì." Lâm Uy Minh hạ quyết tâm, liền gật đầu đáp ứng.
"Đúng rồi Vãn Vãn, trên núi này thực sự không còn thổ phỉ nào nữa chứ?" Lâm Uy Minh nghĩ ngợi, vẫn không yên tâm hỏi han con gái nhỏ.
"Ưm..." Thực ra Lâm Vãn Nguyệt cũng không dám hoàn toàn khẳng định.
Dù sao thổ phỉ cũng có chân, cho dù thổ phỉ quanh đây đã bị tiêu diệt, nhưng thổ phỉ nơi khác cũng có khả năng lưu lạc tới.
Tuy nhiên Lâm Vãn Nguyệt chống cằm nhìn Lâm Uy Minh, thấy trên người ông không có luồng hắc khí xui xẻo nào, biết đại khái sẽ không xảy ra vấn đề gì, liền ngoan ngoãn gật đầu nói: "Con cùng đi với cha nà được mà lị?"
"Không được." Ba người lớn nhà họ Lâm đồng thanh nói.
Liễu Quân Lan vươn tay bế Lâm Vãn Nguyệt vào lòng, giảng đạo lý cho cô bé: "Trời lạnh thế này, chúng ta không lên núi đâu, lên núi vất vả lắm, cho dù bây giờ không còn thổ phỉ, nhưng biết đâu chừng vẫn còn hổ và sói rừng đấy, đến lúc đó tha Vãn Vãn đi mất, thì bà nội không còn cháu gái ngoan nữa rồi."
"Đúng vậy, Vãn Vãn con cứ nghe lời bà nội, ở nhà đi, nương làm đồ ngon cho con, chuyện săn bắn này cứ để cha con đi là được rồi." Tuyết Phù cũng mỉm cười như vậy.
Lâm Uy Minh vốn cũng định an ủi con gái mình đành tủi thân ngậm miệng lại.
Vợ ông và mẹ ông, sao ai nấy chỉ biết quan tâm con gái, hoàn toàn không quan tâm ông thế này?
Lên núi nguy hiểm lại vất vả, vậy mà họ lại bắt ông tự đi một mình!
Hừ!
Đây đâu phải là mẹ ruột với vợ ruột chứ?
Ông mới là người nhặt được ở ven đường thì có!
"Hổng có đâu ạ!" Lâm Vãn Nguyệt vội vàng xua tay lắc đầu, giọng mềm mại giải thích cho bà nội: "Lên núi còn có thể hái thảo dược, bán được nhìu nhìu tiền lắm đó ạ."
Lên núi săn bắn nguy hiểm biết bao, nhưng nhờ việc người dân làng Ninh An và người các làng bên cạnh dường như đều không biết mấy loại thảo dược trên núi, nên thảo dược mọc khá là tươi tốt.
Nếu có thể hái thêm một ít, mang lên huyện bán, thì có thể mua được bao nhiêu là thịt ăn rồi.
Lâm Vãn Nguyệt cảm thấy thịt heo là thứ có thể lưu truyền ngàn năm, phổ biến khắp nơi, độ thơm ngon của nó đã trải qua sự thử thách của thời gian, còn những loài động vật khác, tương đối mà nói thì kém hơn nhiều.
Đặc biệt là hồi trước họ ăn thịt hổ suốt một thời gian dài, mùi vị đó có thể nói là vừa tanh vừa hôi lại vừa dai, nếu không phải được hun thành thịt khói, e là người nhà họ Lâm đã ăn đến phát nôn từ lâu rồi.
Và Lâm Vãn Nguyệt cũng rất muốn thử một chút khả năng tìm thảo dược của Lâm Điêu Điêu.
Mỗi tối cô bé đều không quên lấy ít thảo dược từ trong không gian ra cho Lâm Điêu Điêu ngửi, huấn luyện bản lĩnh nhận biết thuốc của nó.
Đáng tiếc là thảo dược tìm được quanh làng vô cùng hạn chế, ngoài Ích Mẫu Thảo và Xa Tiền Thảo khá phổ biến ra, Lâm Điêu Điêu cũng không tìm thấy loại thảo dược nào có giá trị.
Bây giờ có thể đi theo cha lên núi, cơ hội huấn luyện tốt thế này tuyệt đối không được bỏ lỡ!
"Ha ha ha, Vãn Vãn nhà ta đúng là có tâm, còn muốn lên núi tìm nhân sâm linh chi cơ à? Những thứ đó đều là thiên linh địa bảo trên núi, không dễ tìm thấy vậy đâu."
"Vả lại bây giờ thời tiết lạnh lắm, cha con lại là người đoảng, lên núi cũng chưa chắc đã chăm sóc tốt cho con được, lần này chúng ta không đi nữa. Tiền trong nhà cũng còn đủ, đợi đến mùa xuân sang năm, nếu thời tiết tốt, lại để cha con dắt con lên đó chơi." Liễu Quân Lan cười rộ lên, những nếp nhăn trên mặt như giãn ra hết cả.
Xem kìa, vẫn cứ là cháu gái nhỏ tâm lý.
"Vãn Vãn cũng có thể bảo vệ cha mà lị." Lâm Vãn Nguyệt không chịu, ôm cánh tay Liễu Quân Lan lắc qua lắc lại.
Tiếng cười của Lâm Uy Minh lập tức át cả tiếng của Liễu Quân Lan, cười đến trời đất đảo điên: "Cái tay nhỏ chân nhỏ này của con mà đòi bảo vệ cha á?"
"Cha, cha đúng là đồ đại ngốc!" Lâm Tử Hàn và Lâm Tử Thu hai anh em bảo vệ muội muội thiết tha, nghe thấy lời Lâm Uy Minh lập tức không vui, chỉ trỏ vặn lại: "Quên nhanh thế, mấy lần đều là muội muội cứu cha đấy nhé!"
"Đúng vậy đúng vậy, cha sức thì mạnh thật, nhưng muội muội lợi hại hơn cha nhiều, nếu không dựa vào muội muội, làng chúng ta chắc bị thổ phỉ đốt sạch rồi, cha lên núi săn được con mồi còn không bán được nhiều tiền bằng thảo dược muội muội hái đâu! Muội muội thông minh hơn cha nhiều, chúng con là dựa vào cái đầu để suy nghĩ, chứ không phải dựa vào tay chân đâu ạ."
"Hê! Hai cái thằng nhóc thối này, ngày nào cũng ăn của cha uống của cha, giờ còn dám bảo cha ngốc?" Bị vạch trần tại trận, Lâm Uy Minh lập tức dựng lông mày lên, "Có phải ngứa da rồi không?"
Hai đứa con trai này không cần nữa rồi!
Ông không cần giữ thể diện sao?
"Bà thấy ấy à, hai đứa nhỏ này nói cũng chẳng sai đâu!" Liễu Quân Lan bảo vệ hai đứa cháu trai.
Có bà nội chống lưng, Lâm Tử Hàn và Lâm Tử Thu liền chẳng sợ cha mình chút nào, trước mặt Lâm Uy Minh dõng dạc nói: "Muội muội, cha không dắt muội đi, huynh dắt muội đi! Tụi huynh dắt muội cùng đi núi Đông, núi Đông chắc chắn cũng có nhiều thảo dược lắm."
Núi Tây cao lớn, độ trải dài cũng sâu hơn, nên có nhiều mãnh thú con mồi hơn, thường là nơi mọi người thích đến khi săn bắn. Tương đối mà nói, núi Đông trông giống như một gò đất nhỏ, tuy cũng có núi và cây cối, nhưng lại rất thấp bé, ngoài thỉnh thoảng thấy được vài con thỏ ra, thì hiếm có con mồi nào đáng để săn.
Người dân làng thường hay đến núi Đông, vì nơi đó an toàn hơn.
"Ưm..." Lâm Vãn Nguyệt nhíu mày suy nghĩ một chút, cũng chỉ đành gật đầu.
Rõ ràng là núi Tây ít người qua lại sẽ tìm được nhiều thảo dược quý hơn, dù sao thì nhân sâm và linh chi trước đó đều tìm thấy ở núi Tây mà.
"Vãn Vãn đi theo hai cái thằng nhóc thối các con mới nguy hiểm đấy, ngày mai cha sẽ dắt Vãn Vãn lên núi, không dắt các con đi!" Lâm Uy Minh nhất thời tính khí bướng bỉnh nổi lên, đầu óc nóng lên liền nói.
"Được ạ được ạ!" Lâm Vãn Nguyệt lập tức tụt xuống từ lòng Liễu Quân Lan, ôm lấy đùi Lâm Uy Minh: "Cha thật tốt, con nhất định sẽ bảo vệ cha thật tốt mà lị."
Cha vẫn cứ dễ dụ như ngày nào!
Hi hi~ (^▽^)
Đề xuất Cổ Đại: Lòng Ta Đã Nguội Lạnh, Họ Mới Hay Hối Tiếc