Chỉ là số bạc Lâm Uy Minh vừa cầm chưa kịp ấm tay đã bị vợ mình thu sạch.
Hiện tại đã là cuối thu, không thấy tiết trời thu cao trong xanh gì cả, trái lại còn có mấy trận mưa phùn liên miên, nhiệt độ giảm xuống đột ngột.
Tuyết Phù mặc thêm áo kẹp bông cho mấy đứa nhỏ mới cho phép chúng ra ngoài.
Liễu Quân Lan mấy ngày nay cũng không cần ra đồng bận rộn nữa, trái lại ở nhà cùng Tuyết Phù chuẩn bị quần áo mùa đông.
Mấy đứa trẻ lớn nhanh như thổi, đặc biệt là hai đứa lớn.
Hai anh em sinh đôi còn có thể mặc lại đồ cũ của các anh, rách một chút, cũ một chút nhưng vá víu lại vẫn mặc được.
Trẻ con trong thôn cơ bản đều như vậy, không ai được mặc áo mới suốt ngày, chỉ có dịp lễ Tết, người phụ nữ trong nhà mới gom góp đủ tiền để may một bộ áo mới thay đổi.
Tuy nhiên đối với nhà họ Lâm, bây giờ đã khác xưa, trong nhà đã có chút tích lũy, cuộc sống tự nhiên muốn sung túc hơn.
Cả đại ca Lâm Trung Nguyên và nhị ca Lâm Triết Vân đều lớn vọt lên, áo bông năm ngoái lấy ra đã không mặc vừa nữa, Tuyết Phù đành lấy xấp vải Lâm Uy Minh mua trước đó, lại lấy thêm ít bông tự phơi để may áo bông.
Còn có cả của Lâm Vãn Nguyệt nữa.
Cô bé tuy nhỏ tuổi nhưng điệu đà, thích mặc màu sắc đẹp đẽ, không chịu mặc lại đồ cũ của các anh.
Thực ra Lâm Vãn Nguyệt cũng bất lực lắm chứ.
Bạc trong nhà đã không ít, trong không gian của cô còn bao nhiêu là đồ, nhưng cha mẹ và bà nội đều có chút tiết kiệm, không nỡ lấy ra dùng.
Vì thế cô cũng đành thực sự "nhõng nhẽo" một chút vậy.
May mà mẹ và bà nội đều cưng chiều cô, chọn cho cô xấp vải đẹp nhất, may cho cô một chiếc áo bông thật xinh.
"Ơ?" Lâm Uy Minh cầm bạc về thấy vợ và mẹ đang may quần áo ở sân, liền ghé lại hỏi: "Sao không lấy da hổ ra dùng? Áo bông sao ấm bằng áo da hổ được?"
Tuyết Phù cũng không thèm nói gì, liếc ông một cái, lật bàn tay trắng ngần lên, ánh mắt lườm nguýt.
"?"
Lâm Uy Minh nhìn một cái, sau đó nắm lấy tay vợ, "gặm" một cái thật mạnh.
Bộp!
Phát ra một tiếng vang thật lớn.
"Ha ha ha, cha xấu hổ quá đi!" Ba đứa nhỏ đang ôm mấy quả dại mùa thu vừa nhai vừa cười trêu.
Để may quần áo cho chúng, dĩ nhiên phải đo kích thước cơ thể.
Tuyết Phù vội rút tay ra, quay sang nhéo tai Lâm Uy Minh: "Đừng có giả bộ, nộp bạc ra đây."
"Ơ? Em... đã biết rồi à." Lâm Uy Minh bất lực, đành phải móc số bạc chưa kịp ấm chỗ ra, giao vào tay Tuyết Phù.
Liễu Quân Lan ở bên cạnh cùng mấy đứa nhỏ cười không ngớt: "Thằng bé Chu Khải đó không giống như đứa út nhà nó, lời nói chắc chắn là có chuẩn xác. Đã là nó mở miệng nói có phần thưởng thì nhất định là có chuyện đó. Thôn mình đưa bao nhiêu thổ phỉ lên huyện thía kia, huyện thành sao có thể không có chút biểu hiện nào được? Con còn dám giấu giếm, có phải muốn ăn đòn không?"
"Cha ngốc chết đi được!" Lâm Triết Vân ở bên cạnh cười nắc nẻ.
Lâm Uy Minh: "..."
Lại bị chính con trai mình coi thường rồi sao?
Lâm Uy Minh giật lại cái tai của mình, ánh mắt chuyển sang mấy đứa trẻ.
"Hừ hừ!" Ông xoa xoa tay, trên mặt lộ ra nụ cười không tốt lành gì nói: "Cha thấy đám thổ phỉ đó đúng là không thể lơ là được, cha thấy bọn chúng thích ăn nhất là mấy đứa nhóc tì như tụi con đấy, tụi con đừng có ở đó mà cười nữa, mau theo cha đi luyện tập thân thể đi, đến lúc đó có chạy trốn cũng chạy nhanh hơn, đừng để đám thổ phỉ đó bắt đi."
"Cha ơi, hôm nay thôi đi ạ?" Mấy đứa trẻ thấy nụ cười nham hiểm của ông, liền thấy điềm chẳng lành, lập tức muốn bỏ chạy.
Nhưng Lâm Uy Minh sao có thể để chúng chạy thoát dễ dàng thía được, mỗi tay xách một đứa, như đại bàng vồ gà con, tóm gọn cả lũ.
"Oa oa oa, mẹ ơi! Cứu con với cứu con với!" Nụ cười trên mặt bốn đứa nhỏ ngay lập tức chuyển sang mặt Lâm Uy Minh.
Lâm Uy Minh cười đắc ý và ngông cuồng: "Ha ha ha, hôm nay tụi con phải học thuộc bộ quyền pháp này cho cha."
"Cha ơi, hôm nay con còn bài sách lược chưa viết xong, hay là để con đi viết trước đã ạ?" Lâm Trung Nguyên cầu xin.
"Lao dật kết hợp (làm việc và nghỉ ngơi phải điều độ), ngoài học vấn ra thì cái thân hình này cũng phải luyện tập chút đi! Chuyện sách lược để đến mai cũng được." Lâm Uy Minh nói một cách nghiêm túc.
"Cha ơi, con còn phải đi tuần tra trong thôn một vòng nữa! Hay là hôm nay thôi đi ạ?" Lâm Triết Vân thì không sợ học quyền pháp, nhưng sợ cha mình cơ!
Lâm Uy Minh từ chối dứt khoát: "Không được."
Lâm Triết Vân: ( Ĭ ^ Ĭ )
Cha mình quả nhiên chẳng phải người tốt lành gì mà!
Lâm Uy Minh quay sang nhìn ba đứa trẻ còn lại.
Hai anh em sinh đôi và Lâm Vãn Nguyệt ba đứa nhỏ xíu nép vào nhau, run rẩy gật đầu.
Lâm Uy Minh cuối cùng cũng hài lòng, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
Tuyết Phù và Liễu Quân Lan thấy năm đứa trẻ bị ông cha rèn luyện, trên mặt cũng thoáng nụ cười nhưng không hề ngăn cản.
Thực ra lời Lâm Uy Minh nói cũng có phần đúng, thời buổi này thổ phỉ hoành hành, dù hiện tại họ đã bắt được hơn hai mươi tên đưa lên huyện xử lý, nhưng không ai dám đảm bảo sau này sẽ không xuất hiện thổ phỉ nữa?
Học chút võ nghệ phòng thân, bất cứ lúc nào cũng có thể bảo vệ bản thân tốt hơn.
...
Có lẽ vì ông cha quá ác, buổi chiều Lâm Trung Nguyên đã đốt linh hương, ngoại trừ Lâm Triết Vân chạy nhanh nhất, bốn đứa còn lại đều ở nhà đọc sách học bài.
Ngay cả hai anh em sinh đôi cũng bỗng thấy Thôi phu tử trở nên đáng yêu dễ gần hẳn lên, lúc đọc sách viết chữ cũng nghiêm túc hơn nhiều.
"Tốt, tốt lắm." Thôi phu tử vuốt râu, vẻ mặt khá hài lòng.
Xem ra hai thằng nhóc nghịch ngợm này cũng không phải hoàn toàn không có não, vẫn thông minh chán mà.
Tiếc là bình thường không chịu chăm chỉ học hành, ham chơi quá mức.
Thôi phu tử cảm thấy mình vẫn phải nghĩ cách để hai đứa nhỏ này cũng quay lại con đường học hành chính đạo.
Ông là người làm thầy, thích nhất là học trò thông minh, hiện tại thấy hai đứa nhỏ này cũng có thiên phú nên không khỏi thúc giục thêm.
Trước đây vì thấy chúng quá lười biếng phế vật nên cũng lười chẳng thèm nhìn, chỉ cần không quấy rầy Lâm Trung Nguyên học hành là được, tự nhiên cũng chẳng mấy quan tâm.
Thôi phu tử lại đưa mắt nhìn Lâm Vãn Nguyệt đang ngủ khì khì ở góc phòng, mí mắt giật giật.
Thôi bỏ đi, nữ nhi thực sự cũng không cần học quá nhiều thứ.
Lâm Vãn Nguyệt trong lòng ôm một con Lâm Điêu Điêu, phơi cái bụng nhỏ mềm mại lông mượt ra, một người một con sóc tím, hai đứa nhỏ ngủ say sưa.
Đợi đến khi chúng tỉnh dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy ông cha đã ra ngoài làm việc, không có ở nhà.
Lâm Vãn Nguyệt liền ôm Lâm Điêu Điêu, không chút áy náy định lẻn ra ngoài.
"Muội muội đi đâu thía? Mau quay lại đọc sách đi." Lâm Trung Nguyên muốn ngăn lại.
Lâm Vãn Nguyệt lại nói rất có lý: "Đại ca, các anh phải đi thi khoa cử mới đọc mấy cuốn sách nì, em có được đi thi đâu, đọc cũng chẳng để làm gì ạ."
Ngoại trừ việc được hoàng đế đích thân bổ nhiệm, thi khoa cử là con đường làm quan quan trọng nhất thời đại này, cũng là cách tốt nhất để "cá chép hóa rồng".
Biết bao con em nhà nghèo, một khi đỗ đạt thi khoa cử là vang danh thiên hạ, từ đó đổi đời, bước qua cửa long môn, trở thành môn sinh của thiên tử.
Có thể nói hầu hết người đọc sách đều mơ ước một ngày nào đó có thể vang danh khoa cử, đem tài năng bán cho nhà đế vương.
Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến một con nhóc như Lâm Vãn Nguyệt chứ?
Dù sao cô cũng không được tham gia thi cử.
Lâm Trung Nguyên: "..."
Hình như cũng có lý nhỉ?
Đề xuất Xuyên Không: Ca Ca Không Ngừng Hắc Hóa