Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 73: Sinh ra đã là người làm kinh doanh

Tiệm Ma Lạt Thang đã mở được mấy ngày, hiện tại thực khách đang rộ lên mốt đầu tiên là đến sạp nhà họ Ôn mua bánh cuộn, trà sữa, trà trái cây, bánh bát, sau đó đến tiệm làm một bát Ma Lạt Thang, kèm theo vài xiên que chiên. Một chuỗi combo này có ăn có uống, có ngọt có cay, ai nấy đều khoái chí vô cùng.

Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn căn phòng chật kín người, thầm tính toán đợi tích thêm chút vốn liếng sẽ mở thêm một chi nhánh nữa.

Trình Diệp ăn món ăn được Nhiễm Nhiễm đặc chế, hôm nay quả nhiên không thấy mệt. Mấy ngày trước đi bộ qua đây, mệt đến mức suýt đi đứt cái mạng nhỏ, hôm nay lại thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.

Ôn Nhiễm Nhiễm đang chiên cá viên, thấy nương tử trẻ tuổi đến lấy Ma Lạt Thang liền mỉm cười chào hỏi: "Anh nương tới rồi à!"

"Dạ! Đứa nhỏ nhà tôi thích Ma Lạt Thang của cô lắm, hai ngày không ăn là nhớ đấy!" Anh nương cười nói, trong lòng vô cùng yêu quý Ôn tiểu nương tử này, ngày nào cũng treo nụ cười trên mặt, gặp ai cũng hòa nhã, tiêu bạc ở đây cũng thấy thoải mái!

Ôn Nhiễm Nhiễm mỉm cười vẫy vẫy tay với bé gái đang ngồi bên bàn phía sau, thấy cô bé tết tóc sừng dê mỉm cười với mình, ngọt đến tận tâm can.

Nàng tiện tay bốc một xiên cá viên vừa chiên xong nhét cho Anh nương: "Cầm lấy cho cháu bé ăn."

"Cái này không được đâu!" Anh nương ngại ngùng từ chối, "Cô còn phải kiếm tiền nữa mà!"

"Cái này không phải cho chị, là cho cháu bé." Ôn Nhiễm Nhiễm cười nói, "Bé con dễ thương quá, lúc ngồi ngoài kia khách khứa ai cũng thích trêu bé chơi nên chẳng nỡ đi. Bé giúp tôi giữ bao nhiêu là khách, xiên cá viên này là do chính bé con tự kiếm được đấy ạ!"

Anh nương mím môi cười, nhận lấy xiên cá viên trêu đùa: "Sáng mai ngày nào tôi cũng cho bé con tới, cứ ngồi ngoài kia thôi. Ôn tiểu nương tử cho bé ăn no rồi trả về cho tôi, tôi được rảnh rang lắm đấy!"

"Vậy thì tốt quá!" Ôn Nhiễm Nhiễm nhận lời ngay, "Chỉ sợ Xuyên tử nhà chị không nỡ thôi!"

Xuyên tử chính là chồng của Anh nương, thầu một lò gốm, là một thợ gốm có tay nghề, ngày nào cũng dẫn anh em trong lò đến ăn Ma Lạt Thang, là khách sỉ của nàng.

"Có người trông con hộ, sao lại không nỡ chứ?" Anh nương cười, bưng Ma Lạt Thang đi.

Ôn Nhiễm Nhiễm đóng gói xong phần xiên que tiếp theo, nhìn vị khách quen phía trước mỉm cười chào hỏi: "Tráng tử thúc tới rồi ạ!"

"Ừ!" Tráng tử chỉ chỉ người nhà ngồi ở bàn phía sau nói, "Hôm nay sinh nhật sắp nhỏ, nên dẫn nhà tôi với sắp nhỏ qua đây ăn chút đồ ngon!"

"Chà! Sinh nhật ạ!" Ôn Nhiễm Nhiễm nghe vậy hớn hở hướng vào trong gọi một tiếng, "Luộc ba quả trứng gà mang ra đây!"

"Trứng gà là đồ quý giá! Thế này không được đâu!" Tráng tử nghe vậy vội vàng từ chối, cứ bảo không cần.

Ôn Nhiễm Nhiễm cười nói: "Sinh nhật sắp nhỏ mà! Cho sắp nhỏ ăn ạ. Mọi người đều là hàng xóm láng giềng, bán anh em xa mua láng giềng gần mà!"

"Tráng tử thúc cứ ăn trước đi, trứng gà lát nữa sẽ mang qua cho thúc!"

Tráng tử ngại ngùng gãi đầu: "Vậy thì đa tạ Ôn tiểu nương tử nhé!"

"Tạ gì chứ ạ! Sau này còn phải nhờ mọi người chiếu cố việc làm ăn của cháu nữa mà!" Ôn Nhiễm Nhiễm rạng rỡ nụ cười, ngẩng đầu thấy Triệu thẩm chân tay không được khỏe đang đi vào phòng, vội vàng ra đỡ, "Triệu thẩm bà tới rồi, mau ngồi xuống đi ạ! Chân bà không tiện, để cháu đi gắp thức ăn giúp bà, bảo đảm gắp đầy ú ụ luôn!"

"Ôn tiểu nương tử làm việc, tôi yên tâm!" Triệu thẩm cười vỗ vỗ tay Ôn Nhiễm Nhiễm, nói với những thực khách và hàng xóm quen biết bên cạnh, "Đứa nhỏ này thật thà lắm! Biết chân tôi đau, lần nào cũng đích thân gắp thức ăn giúp tôi, gắp một lần là nhớ ngay tôi thích ăn măng, mộc nhĩ và đậu phụ bao... Mỗi lần cái giỏ nhỏ đó đầy ắp luôn! Chứa không hết, cứ rớt cả ra ngoài đấy!"

Trong lúc nói chuyện, Ôn Nhiễm Nhiễm đã gắp xong thức ăn cho Triệu thẩm, cái giỏ nhỏ chất cao như núi.

Triệu thẩm hớn hở chỉ vào cái giỏ trong tay Ôn Nhiễm Nhiễm nói: "Nhìn xem! Đứa nhỏ này thật thà chưa, tôi còn sợ nó không kiếm được tiền ấy chứ!"

"Đứa nhỏ này tốt bụng, sau này chắc chắn sẽ khá lắm!" Tiền đại gia bên cạnh húp một ngụm, tặc lưỡi nói, "Hôm qua cháu nội tôi cứ khóc lóc ở cửa, đòi ăn Ma Lạt Thang này bằng được. Nếu là ngày thường thì đã mua cho nó rồi, dù sao cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, dỗ cháu vui là trên hết. Nhưng ngặt nỗi, mấy hôm trước nó bị bệnh, mọc đầy mụn rộp trong miệng, đại phu bảo kiêng đồ dầu mỡ cay nóng, nên tôi không chiều nó."

"Đúng lúc gặp Ôn tiểu nương tử đi ra, chỉ vài câu đã dỗ dành được cháu tôi rồi, hai người còn móc ngoéo tay nhau, hẹn khi nào khỏi bệnh lại tới ăn. Cháu tôi về nhà, uống thuốc cũng ngoan hơn hẳn!"

Tiền đại gia cười nói: "Nếu là chủ tiệm khác, thấy trẻ con nhà mình khóc lóc chắc chắn sẽ nhắm chuẩn lúc đó mà dỗ đứa bé vào tiệm. Họ chỉ lo kiếm tiền, đâu có quản đứa trẻ nhà mình có ăn được hay không? Chỉ có Ôn tiểu nương tử tâm tính tốt lành, lúc nào cũng thấu hiểu cho chúng ta thôi!"

"Đúng đúng đúng! Cho dù đồ nhà người khác có thực tế hay ngon miệng đến đâu, tôi cũng chẳng muốn liếc mắt nhìn một cái, vẫn là ở chỗ Ôn tiểu nương tử thoải mái nhất, cứ như về nhà mình vậy!"

"Ông nói thế là sao, còn có thể có chỗ nào thực tế và ngon miệng hơn nhà Ôn tiểu nương tử à?"

"Đúng thế! Cả kinh thành Biện Kinh này chỉ có một nhà này thôi!"

Ôn Chính Lương và Ôn Tuấn Lương nhìn mọi người khen ngợi Ôn Nhiễm Nhiễm hết lời, lại nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm lúc thì chào hỏi người này, lúc thì trò chuyện việc nhà với người kia...

Họ còn chưa nhận mặt hết người nữa, Nhiễm Nhiễm thì hay rồi, ngay cả chuyện lợn nái nhà người ta đẻ được mười hai con lợn con cũng biết, miệng không ngừng chúc mừng, khiến người ta cười không khép được miệng.

Hai anh em nhìn mà ngây người ra, nhìn nhau vài cái, chỉ biết cảm thán có những người sinh ra đã là người làm kinh doanh, họ không phục không được.

Ôn Nhiễm Nhiễm bận rộn không ngơi tay, bàn này tặng hai quả trứng, bàn kia thêm một thìa giấm, đan xen giữa các vị khách, nơi nàng đi qua là một mảnh cười nói vui vẻ.

Làm ăn ở khu dân cư, cái kiếm được chính là uy tín, uy tín tốt thì khách tất nhiên sẽ kéo đến không ngừng.

Nàng giao hảo với khách khứa, chính là đang giao hảo với bạc trắng! Ai mà lại đi thù hằn với bạc trắng bao giờ?

Ôn Nhiễm Nhiễm bên này đang bận rộn tiếp khách, bỗng thấy có kẻ chen ngang vào cửa, khiến những thực khách đang thành thật xếp hàng bên ngoài vô cùng bất mãn.

Nàng đi tới, chặn người đó ở bên ngoài: "Vị khách quan này, ngài xem mọi người đều đang xếp hàng, ngài chen ngang thế này không thích hợp cho lắm, hay là ngài ra phía sau xếp hàng đi, tôi bảo người mang trà nước hạt dưa ra cho ngài giải khuây, một lát là đến lượt ngài thôi."

Mấy lời này thốt ra, những vị khách vốn bị cướp chỗ cảm thấy nguôi giận đi nhiều, ấn tượng về Ôn Nhiễm Nhiễm cũng tốt lên không ít.

Gã đàn ông kia vô cùng ngạo mạn, mắt mọc trên đỉnh đầu. Gã liếc nhìn xung quanh một cái, lạnh lùng cười nói: "Ngươi có biết ta là ai không?"

Ôn Nhiễm Nhiễm đứng trên bậc thang, nhìn xuống gã một cái, thong thả mở miệng nói: "Thư Vương điện hạ đến chỗ tôi đều quy quy củ củ xếp hàng chờ đợi, chẳng lẽ ngài còn tôn quý hơn cả lão Vương gia sao?"

"Đúng thế, ngươi còn quý giá hơn cả Vương gia à?"

"Vương gia còn chẳng hống hách ngang ngược như ngươi!"

Xung quanh mỉa mai vài câu, gã đàn ông kia nghẹn đỏ cả mặt, nhưng một chữ cũng không dám ho he.

Gã có mấy lá gan mà dám so với Thư lão Vương gia chứ!

Trình Diệp trong tiệm nhìn ra ngoài một cái, thấy gã đàn ông kia hơi quen mặt. Cô nhíu mày nghĩ hồi lâu, gọi Như Như lại nói nhỏ vài câu, rồi bảo cô ấy đi báo lại cho Nhiễm Nhiễm.

Cô là thiếu đông gia của Tửu lầu Trình Ký, lúc này không tiện ra mặt.

Ôn Như Như nghe xong lập tức đến bên cạnh Ôn Nhiễm Nhiễm, ghé sát tai nàng nói nhỏ: "A Diệp nói gã đàn ông kia là quản sự bên cạnh Tiết lão bản của Tửu lầu Tiết Ký, Tiết lão bản đó không phải hạng người lương thiện gì, bảo muội cẩn thận ứng phó."

Gã đàn ông kia nhìn chằm chằm hai tiểu nương tử đang thì thầm trước mặt, đoán chừng Ôn tiểu nương tử này đã biết thân phận của gã, cũng không giấu giếm nữa, lập tức kiêu ngạo ưỡn ngực: "Ta chính là Dương quản sự của Tửu lầu Tiết Ký, đông gia phái ta tới là muốn mời Ôn tiểu nương tử đi một chuyến, ngài ấy có chuyện quan trọng muốn thương lượng với cô."

Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn gã vài cái, mỉm cười: "Ồ... không đi."

Nàng nói xong, quay người trở vào tiệm.

Đã có chuyện quan trọng cần thương lượng thì nên đích thân đến tận cửa, bày đặt cái kiểu này cho ai xem? Hắn phái người tới gọi là nàng phải lật đật chạy qua chắc? Nàng đâu phải quả hồng mềm, ai muốn nắn thì nắn!

"Ngươi, ngươi đây là thái độ gì vậy!" Dương quản sự bị một con nhóc làm mất mặt trước bao nhiêu người, mặt mũi không để đâu cho hết, "Ngươi kiêu ngạo như vậy, sau này sẽ có lúc ngươi phải hối hận!"

Tề Diễn ở một bên liếc nhìn gã, không nói lời nào rút thanh kiếm bên hông ra.

Ánh hàn quang lóe lên một cái, Dương quản sự bủn rủn chân tay, im bặt vội vàng lùi lại mấy bước, ngay sau đó quay người chạy biến.

Trình Diệp trong tiệm lo lắng nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm: "Hắn tới làm gì?"

Ôn Nhiễm Nhiễm nghĩ một lát: "Tám phần là thấy ta làm ăn tốt nên nhắm vào công thức Ma Lạt Thang rồi."

Trình Diệp mím môi, đứng dậy định đi: "Tôi đi tìm cha tôi đây!"

Nói xong, vội vã rời đi.

"A Diệp! Cậu còn chưa ăn hết cơm mà!" Ôn Nhiễm Nhiễm gọi với theo mấy câu, Trình Diệp chẳng thèm ngoảnh đầu lại.

Ôn Nhiễm Nhiễm lắc đầu cười, trong lòng thấy ấm áp.

Nàng quay người vào nhà, Tiết lão bản kia đoán chừng sẽ không dễ dàng bỏ qua, chắc chắn vẫn sẽ còn tới nữa. Có A Diệp về hỏi thăm cha cậu ấy về Tiết lão bản cũng tốt, ít nhất có thể biết người biết ta, sau này mới không bị luống cuống.

Đêm đến đóng cửa về nhà, những người trên xe ngựa mệt đến mức chỉ còn biết thở dốc, ngay cả Tôn thị cũng không mở nổi mắt.

"Không ngờ lại còn bận hơn cả lúc trước!" Tôn thị tựa vào thành xe nằm nghiêng, sớm đã mất đi phong thái phu nhân quý tộc ngày xưa, bây giờ là ngồi thế nào thoải mái thì ngồi thế đó, hoàn toàn theo ý mình.

"Đợi qua một thời gian nữa đưa món trà sữa khoai môn trân châu và sữa tươi khoai môn lên, cộng thêm series Sơn Hải Kinh của đại bá bá và đại ca, chỗ tam thẩm thẩm e là sẽ còn bận hơn." Ôn Nhiễm Nhiễm mỉm cười nhìn Tôn thị, đếm từng món một, "Đợi thêm một thời gian nữa, còn có trà sữa khoai lang tím, trà thạch cam tươi, trà sữa hạt dẻ nướng... Thẩm thẩm còn nhiều việc phải bận lắm đấy ạ!"

Tôn thị nghe xong, hai chân duỗi thẳng, ngay cả sức để thở cũng chẳng còn: Đúng là muốn mạng người ta mà!

Ôn Như Như cười hì hì vuốt ngực cho mẫu thân, lo lắng nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm: "Tam muội muội, tỷ nghe A Diệp nói Tiết lão bản kia không phải thứ tốt lành gì, muội phải cẩn thận đấy!"

Tôn thị nghe thấy cái này lập tức sống lại ngay: "Tôi đoán hắn muốn con qua đó, tám phần là vì công thức Ma Lạt Thang, con tuyệt đối không được đi!"

"Tam thẩm thẩm nghĩ giống con rồi ạ." Ôn Nhiễm Nhiễm cười nói, "Thẩm thẩm yên tâm, con tự biết tính toán."

"Con biết tính toán là tốt rồi."

Về đến nhà, Ôn Nhiễm Nhiễm thu dọn đồ đạc, tiện tay thu quần áo đang treo trong sân mang vào phòng.

Nàng xếp váy áo gọn gàng, lúc xếp đến chiếc áo tỷ giáp của mình đột nhiên thấy ở gấu áo có một bông hoa ngọc lan cực kỳ thanh nhã tú lệ, là trước kia không hề có.

Từ nhụy hoa đến cánh hoa, những đường vân mạch nhỏ xíu đều thấy rõ mồn một, nàng thậm chí dường như có thể thấy được ánh nắng rơi trên bông hoa từ hướng nào, sự thay đổi quang ảnh tinh tế, nhìn cứ như một bông hoa thật vậy.

Tay nghề thêu thùa này mà đặt ở hiện đại, chắc chắn sẽ được tôn sùng như bậc đại sư!

Ôn Nhiễm Nhiễm mừng rỡ ôm quần áo đi tìm Thẩm thị: "Mẫu thân! Người thêu cho con đẹp quá đi mất!"

Thẩm thị vẻ mặt ngơ ngác, nhìn bông hoa nhỏ ở gấu áo tỷ giáp trên tay nàng càng thêm mịt mờ: "Hả? Không phải mẹ đâu! Mẹ còn chưa kịp..."

Hôm qua lúc giặt quần áo bà thấy gấu áo tỷ giáp của Nhiễm Nhiễm bị rách một lỗ, định bụng giặt xong phơi khô rồi mới vá lại, không ngờ lại có người vá xong rồi?

Thẩm thị kinh ngạc cầm lấy áo tỷ giáp xem kỹ một chút, trong lòng càng thêm kinh ngạc: "Tay nghề thêu thùa này... nhìn giống của đại bá mẫu con lắm."

Ôn Nhiễm Nhiễm cũng ngẩn ra: "Ai cơ ạ?"

Thẩm thị lại nhìn kỹ thêm hai lần, hoàn toàn xác nhận chắc chắn nói: "Chính là tay nghề của đại bá mẫu con đấy!"

Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Điện Hạ Hôm Nay Đã Ngã Đài Chăng?
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện