Người đang ngồi xổm giật nảy mình, vội vàng giấu thứ trong tay đi, lại nhét mấy món đồ nhỏ dưới đất vào đống củi, lo lắng quay đầu ra hiệu "suỵt" một tiếng, giọng hạ thấp đầy vẻ hoảng loạn: "Tam muội muội, muội nhỏ tiếng chút, đừng để nương ta thức giấc."
Ôn Nhiễm Nhiễm đặt xẻng xuống, ngồi xổm nhìn hắn: "Muộn thế này rồi, huynh ở đây làm gì?"
"Ta hóng... không phải..." Ôn Vinh lau mồ hôi lạnh trên trán, "Trong phòng nóng quá, ta ra ngoài hóng gió chút."
Ôn Nhiễm Nhiễm "ồ" một tiếng, bỗng nhìn thấy trên mặt đất có một miếng gỗ hình thù kỳ lạ. Nàng đưa tay nhặt lên xem, một miếng gỗ bình thường lại được điêu khắc thành hình con gà quay.
Đùi gà, cánh gà, chân gà, đầu gà đều có đủ, sống động như thật!
Nàng nhìn Ôn Vinh một cái, tuy tò mò không biết cái này từ đâu ra nhưng cũng không hỏi, dù sao cũng không thân thiết với hắn lắm.
Ôn Nhiễm Nhiễm đặt "con gà quay" xuống, đứng dậy định lấy củi để nhóm lửa làm đồ ăn đêm. Không ngờ tay vừa chạm vào đống củi đã bị Ôn Vinh ngăn lại: "Tam muội muội đừng, đừng... để ta lấy cho, để ta lấy cho!"
Ôn Vinh hiếm khi mở miệng giúp đỡ, Ôn Nhiễm Nhiễm ngạc nhiên nhìn hắn, vội vàng nói: "Không cần không cần, đại ca chưa từng xuống bếp, không biết cần dùng bao nhiêu củi đâu."
Đây là đích tôn duy nhất của nhà họ Ôn, quý giá lắm đấy!
Nàng vừa nói vừa vòng qua Ôn Vinh cúi người lấy củi, hoàn toàn không để ý đến khuôn mặt đỏ bừng vì cuống quýt của hắn.
"Ơ? Đây là cái gì..."
Ôn Nhiễm Nhiễm vốn định lấy củi, nhưng bỗng thấy sau đống củi có rất nhiều đồ vật nhỏ chất đống lộn xộn.
Ôn Vinh cuống đến mức giậm chân: "Tam muội muội muội... ôi!"
Nàng ngồi xuống, tiện tay nhặt mấy cái lên xem, đôi mắt chợt trợn to: Hô! Cái này đỉnh quá đi mất!
Ôn Nhiễm Nhiễm hứng thú bới đống củi ra xem, mắt đầy vẻ mới lạ.
Có chân giò, cá kho, thịt kho tàu, đùi gà lớn, vịt quay... đều được điêu khắc bằng gỗ, những món ăn có thể nghĩ ra đều có ở đây, món nào cũng tinh xảo sinh động, cứ như thật vậy!
Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu, thấy trên người hắn vẫn còn dính vụn gỗ chưa dọn sạch, không dám tin hỏi một câu: "Những thứ này đều là huynh khắc sao?"
Ôn Vinh lo lắng quay đầu nhìn gian nhà chính, buồn bã cúi đầu, nhỏ giọng cầu xin: "Tam muội muội, muội ngàn vạn lần đừng nói cho cha nương ta biết nhé."
"Thật sự là huynh khắc sao!" Ôn Nhiễm Nhiễm kinh ngạc nói, "Đại ca huynh cũng giỏi quá đi!"
Ôn Vinh đang ủ rũ bỗng nghe thấy lời khen của Ôn Nhiễm Nhiễm thì sững người. Đây là lần đầu tiên có người khen hắn giỏi đấy...
Ôn Nhiễm Nhiễm hứng thú ngắm nhìn những món đồ gỗ điêu khắc này, không khỏi có chút thay đổi cách nhìn về Ôn Vinh.
Cái đích tôn này cũng không phải là vô dụng hoàn toàn mà! Đây chính là bậc thầy thủ công, làm nghệ thuật đấy!
"Con vịt quay này khắc giống thật quá! Cứ như ngửi thấy mùi thơm rồi ấy!" Ôn Nhiễm Nhiễm mân mê món đồ gỗ trong tay, không kìm được cảm thán.
Ôn Vinh nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm đang đầy vẻ mới lạ, đôi mắt sáng rực, ngồi xổm cạnh nàng, mím môi hỏi: "Muội thật sự thấy ta khắc đẹp sao?"
"Tất nhiên rồi ạ!" Ôn Nhiễm Nhiễm cầm một chùm nho gỗ căng mọng cười nói, "Muội chưa từng thấy món đồ gỗ điêu khắc nào sống động như vậy cả!"
Ôn Vinh không dám tin nhìn nàng một cái: "Muội không thấy ta là hạng chơi bời lêu lổng, không làm việc chính sự sao?"
"Cái này sao gọi là không làm việc chính sự được?" Ôn Nhiễm Nhiễm nghiêng đầu nhìn hắn, "Mỗi người có sở trường khác nhau, chỉ cần không phải đi trộm cướp lừa đảo, có thể phát hiện ra thế mạnh của mình và phát triển nó chính là đi đúng đường rồi!"
"Nếu chỉ có đọc sách làm quan mới là chính nghiệp, vậy chẳng lẽ các ngành nghề khác đều là tà môn ngoại đạo sao? Cho dù Khổng phu nhân có tại thế cũng không bá đạo ngang ngược như vậy đâu!"
Ôn Vinh nghe thấy những lời này, lồng ngực bị đè nén bao nhiêu năm bỗng chốc thông suốt, đủ loại cảm xúc dâng trào, hắn chỉ thấy mắt nóng lên: "Tam muội muội hu hu hu... Bao nhiêu năm nay chỉ có muội khen ta hu hu hu..."
"Huynh đừng khóc mà!" Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn Ôn Vinh cao hơn một mét tám đang khóc như đứa trẻ, thấy vừa buồn cười vừa có chút đáng thương.
Nàng nhớ tới Thịnh sư huynh ở kiếp trước, xuất thân trong gia đình thư hương, ông bà nội là giáo sư đại học danh tiếng, bậc thầy trong ngành; ông bà ngoại đều là nhà nghiên cứu khoa học; cha làm việc trong lĩnh vực hàng không, mẹ là nhà dịch thuật nổi tiếng. Bản thân Thịnh sư huynh cũng là cao thủ du học từ nước ngoài về, lẽ ra phải tỏa sáng trong lĩnh vực tài chính, nhưng sau khi về nước anh ấy đã trực tiếp đi đăng ký trường dạy nấu ăn.
Ôn Nhiễm Nhiễm từng hỏi anh ấy tại sao lại chọn nghề này, Thịnh sư huynh nói anh ấy du học ở một quốc gia nổi tiếng là sa mạc ẩm thực, vì không thích đồ ăn đơn điệu nhạt nhẽo ở đó nên đã tự mình cầm chảo. Không cầm thì thôi, vừa cầm lên mới chợt nhận ra mình thật sự đam mê cái gì.
Gia đình họ hàng của Thịnh sư huynh cũng từng làm loạn, khuyên nhủ đủ đường, chiêu trò gì cũng dùng hết, nhưng vẫn không ngăn cản được nhiệt huyết của anh ấy, cuối cùng đành phải dần dần thỏa hiệp. Ông nội của Thịnh sư huynh còn đích thân nhờ vả tìm đến tận cửa sư phụ, xin ông nhận Thịnh sư huynh làm trò. Sư phụ năm đó thấy Thịnh sư huynh thật sự có thiên phú, không nỡ để một mầm non tốt đi đường vòng nên đã nhận người.
Bây giờ những nhà hàng dưới tay Thịnh sư huynh không biết đã mở bao nhiêu cái rồi, chuẩn là đại lão trong ngành ăn uống!
Ôn Nhiễm Nhiễm vừa nghĩ vừa liếc nhìn Ôn Vinh. Gia đình Thịnh sư huynh thực ra đều là những người cởi mở, chỉ là năm đó thấy anh ấy là một cao thủ du học từ bỏ công việc lương triệu đô để đi làm đầu bếp, cú sốc quá lớn nên nhất thời không chấp nhận được thôi. Nếu không cũng chẳng phí hết tâm sức cầu cạnh đến trước mặt sư phụ.
Nhưng cha nương của cái đích tôn này thì khó nói... Chỉ nhìn cái bộ dạng được khen một câu đã khóc thành thế này là biết, rõ ràng bình thường luôn bị vùi dập sở thích, bị ép buộc phải đi theo cái gọi là chính đạo.
Đứa trẻ này trông cũng thật tội nghiệp.
Ôn Vinh khóc một hồi bỗng thấy trước mặt muội muội như vậy thật là mất mặt, lau nước mắt rồi chớp chớp mắt trước gió: "Cát bay vào mắt rồi."
Ôn Nhiễm Nhiễm giả vờ không nghe thấy tiếng nghẹn ngào của hắn, đột nhiên nhớ ra một câu hỏi: "Đại ca, tại sao huynh chỉ khắc toàn đồ ăn thế?"
Vẻ mặt Ôn Vinh lộ ra chút bối rối, ho khan hai tiếng ngượng ngùng nói: "Ta đói quá, đã lâu lắm rồi không được ăn một bữa cơm ra hồn..."
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe xong không khỏi nhướng mày, cũng là một nhân tài, người ta vẽ bánh nướng để giải cơn đói, hắn thì khắc gà để giải thèm.
"Lần trước huynh chẳng phải còn lén ăn đùi gà sao, thế mà còn bảo không ra hồn à?"
Ôn Vinh càng bối rối hơn: "Cái đó từ bao lâu rồi chứ? Mấy món trang sức còn lại của nương ta đã sớm cầm cố hết rồi, ta đã húp cháo loãng hơn nửa tháng nay rồi. Có lúc cháo cũng chẳng có mà húp, chỉ có bát nước cơm thôi."
Nói đoạn, bụng hắn liền kêu lên ùng ục một hồi.
"Hay là..." Nàng nghĩ một lát, "Huynh giống như Tam thúc Tam thẩm giúp muội làm việc, muội làm đồ ngon cho huynh ăn?"
Nói đi cũng phải nói lại, thật sự có một việc chưa có ai làm.
Ôn Nhiễm Nhiễm dự định sau khi sạp hàng bên kia ổn định sẽ bán thêm trà sữa, trà trái cây, nếu khách có thời gian rảnh có thể ngồi ở bàn cạnh sạp thong thả uống. Nhưng cũng có những người vội vàng không tiện, thứ này nước nôi lỉnh kỉnh cũng không dễ đóng gói mang đi, đành phải thôi. Cứ kéo dài như vậy, nàng sẽ tổn thất bao nhiêu vụ làm ăn chứ!
Cho nên phải làm một số loại cốc có thể đóng gói mang đi, nàng hai ngày nay đã tính toán rồi, phía tây núi có một rừng tre lớn không chủ, có thể chặt về làm cốc tre. Đây là việc tốn sức, cũng là việc tỉ mỉ, nàng nhất thời không tìm được người, không ngờ hôm nay lại có người tự tìm đến tận cửa.
Đúng là thượng đế đặc biệt ưu ái!
Ôn Vinh nghe thấy lời này, đôi mắt hưng phấn sáng rực lên: "Ta cũng có thể sao? Bữa nào cũng có đồ ngon chứ?"
"Có thể!" Ôn Nhiễm Nhiễm rất hào phóng, nhưng nàng phải nói rõ trước, "Chỉ là việc này không dễ làm đâu, phải chặt tre, còn phải chia tre thành từng đoạn để làm cốc."
"Làm cốc sao?" Mắt Ôn Vinh càng sáng hơn, "Việc này ta thích làm lắm!"
"Huynh thật sự làm được chứ?"
"Thật sự làm được!"
Ôn Vinh gật đầu chắc nịch, vừa nghĩ đến việc mình có thể làm những thứ này là vui mừng khôn xiết, chẳng còn thấy đói nữa.
"Vậy cha nương huynh bên kia..." Ôn Nhiễm Nhiễm lo lắng hắn sẽ bị mắng.
"Đã đói đến mức sắp phải ăn cám rồi, ta chẳng quản được nhiều thế đâu." Ôn Vinh vừa nghĩ mình sắp được ăn no là hào hứng hẳn lên, "Có sữa chính là nương, còn quản họ nói gì nữa?"
Ôn Nhiễm Nhiễm: "..."
Tam thúc muốn kết nghĩa anh em với mình, đường ca nhận mình làm nương... Đúng không hổ là người nhà họ Ôn, cái sự kỳ quặc giống hệt nhau.
Để lôi kéo Ôn Vinh, Ôn Nhiễm Nhiễm đã làm cho hắn món cơm rang trứng sở trường nhất.
Cơm rang hạt nào ra hạt nấy, hạt nào cũng óng ánh sắc vàng hấp dẫn. Ôn Vinh ngẩn ngơ hồi lâu, rơm rớm nước mắt xúc một miếng thật to, ăn vào là không dừng lại được.
Gió đêm hiu hiu, tiếng côn trùng kêu râm ran.
Ôn Vinh vùi đầu ăn liền hai bát, cơm rang trứng thơm lừng khiến hắn cảm động đến mức lại nghẹn ngào: "Trước đây cha ta nương ta phát hiện ta khắc gỗ là đánh ta, còn phạt ta quỳ từ đường, không cho ta ăn cơm, tổ mẫu cũng không giúp ta... Tam muội muội muội thấy ta khắc gỗ còn cho ta cơm ăn, muội thật tốt."
"Sau này ta làm chủ, những thứ của nhà họ Ôn đều là của muội, muội chỉ cần để ta khắc đồ là được!"
Ôn Nhiễm Nhiễm đầy vẻ đồng cảm vỗ vai hắn, chỉ vào sân, bếp đang chất đầy gạo mì rau củ đủ loại nguyên liệu: "Đính chính một chút, những thứ này vốn dĩ đã là của muội rồi."
"À đúng." Ôn Vinh gãi đầu, "Nương ta cứ nói đồ của nhà họ Ôn là của ta, ta cũng cứ thế mà nhận thôi."
"Nhưng muội yên tâm, ta nhất định sẽ sửa!" Hắn vội vàng thề thốt đảm bảo, sợ Ôn Nhiễm Nhiễm đổi ý không làm đồ ngon cho hắn ăn nữa.
"Được." Ôn Nhiễm Nhiễm hài lòng gật đầu, "Để xem biểu hiện của huynh thế nào!"
Thời tiết trong xanh, bầu trời xanh thẳm không một gợn mây.
Ôn Nhiễm Nhiễm dọn sạp bánh cuốn xong liền về nhà chui vào bếp dốc lòng nghiên cứu trà sữa.
Đầu tiên nàng đem đường đen mua về đun chảy rồi đổ vào bột năng nhào thành khối bột, ngắt thành những miếng bột nhỏ rồi nặn thành những viên tròn kích cỡ vừa phải, sau đó phủ một lớp bột khô để chống dính, thả vào nước sôi.
Nước sôi sùng sục, màu của trân châu đường đen dần chuyển thành màu nâu đỏ hấp dẫn. Trong không khí thoang thoảng một mùi thơm ngọt.
Ôn Nhiễm Nhiễm vớt trân châu đường đen đã chín ra, đun thêm một nồi nhỏ nước đường đen rồi đổ trân châu vào đun liu riu một lát.
Trân châu đường đen được bao phủ bởi lớp nước đường đặc sánh, màu sắc càng thêm bóng bẩy.
Phần nhân đã chuẩn bị xong, tiếp theo phải nấu nhân vật chính là trà sữa.
Loại trà đen Ôn Nhiễm Nhiễm dùng là loại trà Cửu Khúc Hồng Mai thượng hạng mà Thường chưởng quỹ tặng dạo trước. Hương thơm nồng nàn thuần khiết, nước trà có màu đỏ, dùng làm trà sữa chắc chắn vừa thơm vừa đẹp.
Nàng lấy một ít pha nước, quay người đi xào đường caramen.
Đường trắng dưới đáy nồi theo nhiệt độ dần tan chảy, từ từ chuyển thành nước đường màu nâu đỏ, một mùi ngọt cháy tỏa ra theo làn gió.
Nàng đổ một ít nước trà vào, trong nồi lập tức vang lên tiếng xèo xèo dữ dội, nước đường tức thì nổi bong bóng lớn. Ôn Nhiễm Nhiễm cho trà Cửu Khúc Hồng Mai đã chuẩn bị vào nồi đảo cùng nước trà caramen, từng đợt hương trà thơm dịu lan tỏa, mang theo vị ngọt đặc trưng của caramen.
Hương trà được phát huy đến mức tối đa, Ôn Nhiễm Nhiễm đổ sữa bò vào, sữa trắng tinh khôi bị caramen nhuộm thành màu nâu nhạt, trông rất hấp dẫn, đã có dáng dấp của trà sữa.
Cuối cùng nàng đổ phần nước trà vừa pha vào, màu trà sữa càng thêm đậm đà.
Đây coi như là món trà sữa trân châu đường đen cơ bản nhất, tiếc là chưa đến mùa khoai môn chín, nếu không còn có thể làm trà sữa khoai môn trân châu.
Các loại trà sữa nhiều vô kể, sau này có thể từ từ ra mắt món mới!
Một nồi trà sữa nấu thơm nức mũi, phía bên kia Ôn Nhu Nhu đang thêu hoa cũng không nhịn được đi tới nhìn vào nồi: "Đây là cái gì?"
"Đây là trà sữa trân châu đường đen." Ôn Nhiễm Nhiễm cười đáp, "Sắp xong rồi ạ, lát nữa cho nhị tỷ nếm thử trước."
Ôn Nhu Nhu nghe vậy hài lòng nở nụ cười: "Muội dạo này sao lại hiểu chuyện thế?"
Ôn Nhiễm Nhiễm đem trà sữa đã nấu xong lọc bỏ bã trà, rót ra một ly rồi cho thêm những viên trân châu đường đen mềm dẻo vào, khuấy đều đưa cho Ôn Nhu Nhu cười nói: "Nhị tỷ đã thêu cho muội cái túi tiền đẹp như vậy, muội cũng phải biết ơn báo đáp chứ ạ?"
"Thế còn nghe được!" Ôn Nhu Nhu được nịnh cho mặt mày hớn hở, nhận lấy trà sữa đặt cạnh tay, đợi nguội bớt rồi mới nếm.
Không ngờ vừa đặt xuống đã bị người ta bưng lên, giọng điệu đầy tò mò: "Tam muội muội! Đây là cái gì?"
Ôn Nhu Nhu giận dữ lườm Ôn Vinh không biết từ đâu chui ra, người ngợm bẩn thỉu, ống quần giày tất dính đầy bùn đất. Nàng vội vàng lùi lại hai bước, lo lắng kiểm tra xem trên váy có dính bụi đất không.
Đây là chiếc váy mới nàng vừa may xong, không được để bẩn!
"Đại ca về rồi!" Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn ra ngoài một cái, trong sân hiện ra hai cây tre thẳng tắp.
Hô, khả năng hành động của hắn cũng mạnh thật, thế mà đã chặt tre về rồi!
Ôn Nhu Nhu đứng bên cạnh đầy vẻ nghi ngờ nhìn hai người: "Hai người các người từ khi nào lại thân thiết như vậy?"
"Dù sao cũng là máu mủ ruột rà." Ôn Nhiễm Nhiễm ra vẻ thâm trầm, lại đưa cho Ôn Nhu Nhu một ly trà sữa.
Ôn Vinh suốt đường kéo hai cây tre mệt muốn chết, thổi thổi hơi nóng của trà sữa rồi hớp một ngụm, hương vị caramen nồng nàn lan tỏa trong miệng, càng nhấm nháp càng thấy thơm!
Cái gì thế này! Sao lại ngon thế này!!!
Ôn Vinh bưng ly trà cũng chẳng màng nóng, một ngụm xuống bụng lại hớp ngụm thứ hai, hương sữa thơm ngậy hòa quyện với hương trà, vị đậm đà, khiến người ta nghiện luôn.
Ôn Nhiễm Nhiễm đưa cho hắn một chiếc thìa nhỏ: "Dưới đáy còn có trân châu đường đen nữa."
Ôn Vinh nghe theo múc hai cái, múc lên được hai viên tròn trịa bóng loáng, hắn quan sát kỹ nửa ngày cũng chẳng nhìn ra là cái gì.
Hắn đầy vẻ thận trọng nếm thử một viên, vào miệng mềm dẻo lại có độ dai, trơn trơn, ngọt ngọt, càng nhai càng thơm!
Trời đất ơi!
Đây lại là cái gì nữa thế này!!
Ngon quá đi mất!!!
Ôn Vinh cầm thìa múc trân châu đường đen, càng múc càng hăng hái.
Ôn Nhu Nhu thấy bộ dạng này của Ôn Vinh, cũng nếm thử một ngụm trà sữa. Vị mượt mà thơm ngậy trong miệng, nàng không khỏi trợn tròn mắt, trong mắt đầy vẻ ngạc nhiên.
Lại múc một viên trân châu nữa! Ừm... ngon quá đi mất!
Ôn Nhu Nhu nếm thử xong liền cầm thìa chuyên tâm múc trân châu ăn, đầu không thèm ngẩng lên.
Ôn Tuấn Lương dọn dẹp xong vườn rau, quay đầu lại thấy con gái mình và Ôn Vinh đang đứng trước bếp, mỗi người bưng một cái ly, toàn thần quán chú múc thứ gì đó ăn: "Hai đứa này làm gì thế không biết!"
Ôn Nhiễm Nhiễm cũng đưa cho ông một ly, Ôn Tuấn Lương nếm hai ngụm, cũng cầm thìa chuyên tâm múc trân châu.
Trước gian bếp, ba người đứng ngay ngắn, đều cắm cúi múc trân châu đường đen.
Nhìn qua thật là buồn cười.
Lương thị từ trong phòng đi ra thấy con trai mình đang ăn đồ của Ôn Nhiễm Nhiễm, cười đi tới nói với Ôn Nhiễm Nhiễm: "Thế mới đúng chứ! Làm muội muội thì phải chăm sóc ca ca."
Nụ cười trên mặt Ôn Nhiễm Nhiễm khựng lại, thầm trợn trắng mắt.
Ôn Vinh liếc nhìn sắc mặt Ôn Nhiễm Nhiễm, vội vàng kéo người đi.
Trong lúc giằng co, bụi đất trên người Ôn Vinh bay đầy mặt Lương thị. Bà ngẩn người, nghiêng đầu thấy bùn đất trên người Ôn Vinh lập tức phản ứng lại: "Con giúp nó làm việc à?"
Ôn Vinh lầm bầm gật đầu: "Chỉ là giúp tam muội muội chặt hai cây tre thôi."
"Cái gì!" Lương thị bộc phát một tiếng hét chói tai, "Nó dám sai bảo con làm việc sao! Phản rồi! Con là đích tôn của nhà họ Ôn chúng ta đấy!"
Bà tức đến đỏ mặt tía tai, quay người định vào tìm Ôn Nhiễm Nhiễm tính sổ.
"Nương! Đừng làm loạn nữa có được không!" Ôn Vinh chắn ngang giữa Lương thị và Ôn Nhiễm Nhiễm, thấy cơ hội khó khăn lắm mới có được sắp bị nương mình phá hỏng, cũng nổi giận, "Đích tôn cái nỗi gì! Con chỉ muốn có miếng cơm ăn, có thể lấp đầy bụng thôi!"
"Chỉ cần tam muội muội có thể cho con ăn no, bảo con làm cháu của muội ấy con cũng cam lòng!"
Ôn Nhu Nhu: "?"
Ôn Nhiễm Nhiễm: "???"
Ôn Tuấn Lương nghe thấy mà cười sướng: Cái thằng này đúng là thiếu dây thần kinh mà!
Lương thị tức đến nghẹt thở quên cả hành động, hồi lâu sau mới phản ứng lại vỗ đùi khóc lóc thảm thiết: "Ta sinh con nuôi con, dày công dạy dỗ con, con lại đi giúp người ta làm cái thứ việc nặng nhọc hạ đẳng này!"
"Gào cái gì! Ta còn chưa chết đâu!" Ôn lão thái thái từ trong phòng đi ra, mặt xanh mét mắng nhiếc, "Ta thấy có cái nghề nghiệp cũng tốt, đỡ hơn là ngồi không cho hỏng người!"
Lương thị cảm thấy mẹ chồng thiên vị, trong lòng rất không thoải mái: "Thế tại sao lão nhị có thể đi thư viện đọc sách, Vinh ca nhi nhà con lại phải làm những việc nặng nhọc thô kệch này suốt ngày!"
"Lão nhị có thể đi đọc sách là vì tam nha đầu giỏi giang kiếm được bạc, người ta cũng là cái giống đọc sách! Còn các ngươi thì sao? Trong tay có chút vàng bạc trang sức đều đem cầm cố hết để ăn cho sướng miệng, nếu để dành chút làm cái việc buôn bán nhỏ, cũng không đến nỗi phải húp nước cơm qua ngày!"
Bà phẫn nộ gõ gậy xuống đất: "Nói cho cùng, vẫn là do làm cha làm nương như các ngươi vô dụng!"
Ôn Tuấn Lương nghe thấy hoảng sợ, vội vàng cúi đầu bái sâu: "Mẫu thân bớt giận."
Ôn lão thái thái nặng nề thở ra một hơi, nhìn vườn rau xanh mướt, nghe tiếng gà mái trong chuồng cục tác, bỗng thấy thoải mái hơn nhiều: "Ta sống đến từng này tuổi, bây giờ mới coi như hiểu ra đôi chút. Các ngươi cộng lại hết cũng chẳng bằng một mình Nhiễm Nhiễm."
Ôn Tuấn Lương rất tán thành: "Đúng thế ạ! Không có Nhiễm Nhiễm, chúng ta sao có được ngày tháng tốt đẹp thế này!"
Ôn Nhu Nhu hiếm khi gật đầu: "Chắc vẫn đang húp nước cơm ấy chứ."
Lương thị chẳng nghe lọt tai cái gì, chỉ biết ôm mặt khóc lóc.
"Được rồi!" Ôn lão thái thái lại quát bà một tiếng, Lương thị rùng mình một cái, lúc này mới im tiếng.
Ôn lão thái thái nhìn nhìn Ôn Vinh, lại liếc sang Tôn thị: "Nói đi cũng phải nói lại, hai vợ chồng các ngươi đều không phải giống đọc sách, Vinh ca nhi là hạt giống của các ngươi, dĩ nhiên cũng không phải cái giống đó. Có trách thì trách bản thân các ngươi ấy. Tống đại nho nói rồi, trẻ con thích cái gì thì cứ để nó làm cái đó. Chỉ cần không trộm không cướp, cứ mặc kệ nó đi!"
Ôn Chính Lương bị mẫu thân mắng trước mặt bao nhiêu người như vậy khiến da mặt già đỏ bừng, lôi kéo Lương thị đang khóc lóc sướt mướt mắng vài câu rồi vào phòng.
Ôn Vinh quẹt nước mắt quỳ trước mặt tổ mẫu: "Vẫn là tổ mẫu thương con."
Ôn lão thái thái âu yếm xoa đầu Ôn Vinh: "Theo tam muội muội con mà học hỏi, không được lười biếng gian xảo nữa, nếu không ta sẽ bảo nó không cho con cơm ăn đâu!"
Ôn Vinh dùng sức gật đầu, ôm lấy tổ mẫu khóc nói: "Tổ mẫu, sau này con không lén ăn đùi gà sau lưng bà nữa đâu."
Ôn Nhiễm Nhiễm không nhịn được cười một tiếng, đi tới vỗ vai Ôn Vinh: "Được rồi, đừng khóc nữa, để dành chút sức lực mà đi chặt tre cho muội đi."
Ôn Vinh quay đầu nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, bĩu môi một cái: "Thế không được, ta vừa mới về mà, tam muội muội muội để ta nghỉ chút!"
Ôn Tuấn Lương u ám lên tiếng: "Tôi đã bảo cái thằng này không xong mà."
"Ai bảo thế!" Ôn Vinh "vèo" một cái đứng bật dậy, cầm dao chặt tre hùng hổ lao ra ngoài, "Ta đi ngay đây!"
Ôn Nhiễm Nhiễm ở phía sau cười gọi: "Đại ca về sớm chút nhé, buổi trưa có thịt hầm đấy ạ!"
Ôn Vinh nghe thấy thế liền chạy nhanh như bay.
Nắng chiều tà, Ôn Tuấn Lương đẩy xe đi phía trước. Ông hiện giờ đã ngày càng thành thục, không chỉ đẩy nhanh mà còn đẩy rất vững.
Ôn Nhiễm Nhiễm và Tôn thị đi phía sau, hôm nay còn có thêm Ôn Vinh.
Sạp hàng bên kia còn cần sắm sửa một số thứ, Ôn Nhiễm Nhiễm tính toán nhân lúc này bày sạp thêm vài ngày, cố gắng tuyên truyền việc dời địa điểm thật nhiều, đề phòng một số khách quen không biết.
Vào đến chợ người đông đúc, Ôn Nhiễm Nhiễm cùng Tôn thị giúp bảo vệ xe đẩy, đi được hai con phố đã không thấy bóng dáng Ôn Vinh đâu nữa.
Tôn thị ngó nghiêng một vòng cũng không thấy tăm hơi hắn: "Chẳng lẽ đi lạc rồi? Nếu không tìm thấy, đại tẩu chắc chắn sẽ lật tung mái nhà lên cho xem."
Ôn Tuấn Lương "xì" một tiếng: "Nó mà lạc được à? Đến đây như về nhà mình ấy, chắc chắn là chạy đi đâu xem náo nhiệt rồi, xem chán rồi tự khắc về nhà thôi."
Ôn Nhiễm Nhiễm xách túi bánh ngọt và bánh quy định bán tối nay lên: "Tam thúc tam thẩm, hai người cứ đi bày sạp trước đi ạ. Con đem đồ qua cho Trình lão bản nhờ ông ấy bán giúp, con đi tìm đại ca."
"Cũng được." Tôn thị dặn dò một câu, "Nhất định phải tìm thấy đấy!"
"Tam thẩm yên tâm ạ!"
Ôn Nhiễm Nhiễm cười nói, đưa đồ xong liền quay lại tìm Ôn Vinh.
Nàng tìm quanh những chỗ ném vòng, biểu diễn xiếc hai vòng mà vẫn không thấy Ôn Vinh. Nếu không phải biết trên người hắn không có tiền, nàng đã muốn vào thanh lâu tìm người rồi.
Ôn Nhiễm Nhiễm đi ngược lại tìm kiếm, bỗng nhiên thấy Ôn Vinh bên cạnh một cái sạp nhỏ vô cùng khiêm tốn.
"Đại ca!"
Nàng vội vàng gọi, Ôn Vinh ngơ ngác quay đầu, thấy là Ôn Nhiễm Nhiễm liền vui vẻ kéo nàng lại: "Tam muội muội muội nhìn xem! Bộ dao khắc này tốt quá! Lưỡi dao tinh xảo thế này, có thể khắc ra nhiều thứ chi tiết lắm đấy."
Ôn Nhiễm Nhiễm đi tới, nhìn bộ dao khắc đầy sạp, lại nhìn Ôn Vinh đang vui mừng như một đứa trẻ ba năm tuổi, nói với chủ sạp: "Bộ này bán thế nào ạ?"
Ôn Vinh nghe thấy thế vội vàng đặt đồ xuống: "Tam muội muội, ta chỉ xem chơi thôi, không mua không mua đâu."
"Tối qua muội thấy bộ dao khắc của huynh rỉ sét hết rồi." Ôn Nhiễm Nhiễm nhíu mày, thời đại này làm gì có thuốc uốn ván, vạn nhất đứt tay cái là xong đời.
"Thế vẫn dùng được mà!"
"Đừng từ chối nữa ạ." Ôn Nhiễm Nhiễm cười nói, "Muốn làm tốt việc thì phải có công cụ tốt mà! Cũng chẳng phải mua không đâu, huynh cứ nỗ lực làm cốc cho muội là được!"
Ôn Vinh rất ngại ngùng, trịnh trọng giơ ba ngón tay lên thề: "Sau này tam muội muội bảo ta làm cái gì ta làm cái đó, trong lòng ta, lời của muội cũng giống như lời của tổ mẫu vậy!"
Ôn Nhiễm Nhiễm: ... Cái lời thề này có thể không cần phát.
Ôn Vinh nâng niu bộ dao khắc như báu vật, đi theo Ôn Nhiễm Nhiễm về sạp nhỏ, hớn hở lấy cái ống tre đang khắc dở trên xe ra ngồi bệt xuống đất làm việc.
Tôn thị thấy hắn về cũng yên tâm, không nhịn được trợn trắng mắt: "Mang cái của nợ này theo làm gì!"
Ôn Tuấn Lương đưa đồ kho cho thực khách, sau khi dặn dò chuyện hậu nhật dời sạp vào giữa chợ liền nói với Tôn thị: "Hai chúng ta lúc đầu chẳng phải cũng là của nợ của Nhiễm Nhiễm sao..."
Tôn thị: ...
Ôn Nhiễm Nhiễm bận rộn đóng gói bánh đúc đậu, đưa đồ rồi nhận tiền.
Người phụ nữ mua bánh đúc đậu bỗng nhiên bí mật nói nhỏ: "Ôn tiểu nương tử nhà các người chắc vẫn chưa biết nhỉ?"
"Biết cái gì ạ?" Ôn Nhiễm Nhiễm đầy vẻ nghi hoặc.
Người phụ nữ lại ghé sát hơn, hớn hở kể: "Chị họ xa của ta là người hầu thân cận của Phương phu nhân, hôm nay Phương phu nhân đã đích thân đến cái phủ Gián nghị đại phu chó chết kia để thoái thân đấy!"
Tôn thị nghe thấy liền cười lạnh một tiếng: "Đáng đời!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe xong cũng có chút bất ngờ, nàng đã đoán được nhà họ Phương sẽ thoái thân, nhưng không ngờ hành động lại nhanh như vậy.
Nhưng nghĩ lại, nhà họ Phương hôm đó đã có thể nhanh chóng thoái thân vạch rõ ranh giới với nhà họ Ôn, thì nay nhanh chóng thoái thân với Thân thị cũng chẳng có gì lạ.
Ôn Vinh hoàn toàn không để ý đến động tĩnh bên này, cầm chiếc cốc tre mình vừa khắc xong hưng phấn cho Ôn Nhiễm Nhiễm xem: "Tam muội muội muội nhìn cái này thế nào?"
Ôn Nhiễm Nhiễm cầm lấy xem, đôi mắt tức thì trợn to.
Trên ống tre khắc một ổ thỏ sống động như thật, trông thật ngây ngô đáng yêu, đến cả sợi lông cũng có thể nhìn rõ.
Phần xanh còn lại được khắc thành thảm cỏ xanh mướt, linh động phiêu dật, cứ như thật sự có gió thổi qua vậy.
Hô! Đây chẳng phải chuẩn là bậc thầy điêu khắc sao! Cứ thế mà rơi vào tay nàng rồi?
Ôn Nhiễm Nhiễm cầm chiếc cốc, trong đầu lóe lên vô số ý tưởng: "Đại ca, huynh có thể khắc một bộ mười hai con giáp không?"
"Được chứ! Chuyện nhỏ!" Ôn Vinh đắc ý hất hàm.
Ly trà sữa phiên bản giới hạn theo chủ đề, cơ hội kinh doanh chẳng phải đến rồi sao!
Đề xuất Huyền Huyễn: Mãn Môn Phản Diện Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Tấu Hài