Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 19: Bánh kem trà xanh đậu đỏ

Nắng trưa gắt đến khó chịu, Ôn Nhiễm Nhiễm múc một thùng nước giếng mát lạnh đưa một bát cho Đông thúc đang kiểm tra lò nướng: "Đông thúc bác uống miếng nước đi ạ."

Mấy ngày qua Đông thúc cần mẫn giúp bận rộn xây cái lò nướng này, xây xong vẫn chưa thôi, hai ngày phơi lò này ông cũng thỉnh thoảng qua xem xét tình hình, kiên trì và trách nhiệm, việc này đúng là tìm đúng người rồi.

"Dạ!" Đông thúc nhận lấy ngửa đầu uống cạn đại nửa bát, dòng nước mát lạnh ngọt lành chảy từ cổ họng xuống bụng, ông lập tức thấy sảng khoái hơn nhiều.

Ông vỗ vỗ vào cửa thoát gió của lò, nhe răng cười nói với Ôn Nhiễm Nhiễm: "Đã khô thấu rồi, hôm nay dùng được rồi đấy!"

"Thật sao ạ!" Ôn Nhiễm Nhiễm yêu thích không buông tay sờ sờ lò nướng, hỉ khí nhanh chóng leo lên đầu mày, có cái lò này là có thể làm bao nhiêu món ngon rồi, vừa có thể giải thèm vừa có thể kiếm tiền!

Đông thúc gật đầu, cũng vô cùng vui vẻ: "Thật đấy! Ôn tiểu nương tử hôm nay rảnh thì dùng thử đi, nếu gặp vấn đề gì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào."

Ông uống nốt chỗ nước còn lại trong bát, khuôn mặt sạm đen đầy tự tin: "Nhưng tôi đoán chắc là không có vấn đề gì đâu."

Ôn Nhiễm Nhiễm đưa túi tiền đã chuẩn bị từ sáng sớm cho ông, nở nụ cười tươi rói: "Mấy ngày qua vất vả cho Đông thúc rồi, chỗ này bác cầm về mua cho thẩm thẩm và mấy đứa nhỏ bộ quần áo mới."

Đông thúc nghiêm mặt từ chối: "Đã bảo là không lấy tiền công mà! Cô tiếp đãi tôi ăn ngon uống tốt, đó chính là tiền công rồi!"

Ông vừa nói vừa nhớ đến món thịt kho tàu kia mà không kìm được nuốt nước miếng.

"Ai bảo đây là tiền công đâu ạ?" Ôn Nhiễm Nhiễm cười nhét túi tiền vào tay ông, "Đây là chút lòng thành cho thẩm thẩm và các em, bác cứ nhận lấy đi ạ!"

Đông thúc thật thà bản lĩnh, Ôn Dật Lương và Thẩm thị tiếp xúc với ông xong đã coi ông như người nhà, cũng đi tới khuyên nhủ: "Đông tử chú cứ nhận lấy đi, chú vì cái lò nhà tôi mà tốn không ít tâm tư."

Đông thúc thấy cả nhà ba người chân thành nhiệt tình như vậy, cũng không tiện từ chối làm nguội lòng tốt của người ta. Ông cười hì hì nhận lấy, bàn tay to dày nhẹ nhàng vân vê túi tiền: "Thế này thật ngại quá..."

Ôn Nhiễm Nhiễm cười mời ông ở lại dùng cơm: "Đông thúc ăn cơm trưa rồi hãy về nhé?"

"Không được không được." Đông thúc vội vàng xua tay, "Chiều tôi còn phải dẫn bọn Trụ Tử đi làm ca, phải về trước đã."

"Đông thúc, cũng không gấp gáp một chốc một lát này mà, cơm canh sắp xong rồi." Ôn Nhiễm Nhiễm mở lời giữ lại, "Có làm món thịt kho tàu bác thích nhất đấy ạ!"

"Bên kia việc gấp, tôi phải qua ngay." Đông thúc hì hì cười, vừa nói vừa đi ra ngoài, tiện tay xách luôn túi rác Ôn Nhiễm Nhiễm để cạnh chuồng gia súc đi theo.

"Vậy Đông thúc đi thong thả! Hôm nào rảnh lại qua nhà chơi nhé bác!" Ôn Nhiễm Nhiễm tiễn ra tận cửa, thấy người đi xa mới quay vào.

Thẩm thị nói với Ôn Nhiễm Nhiễm: "Đúng là người thật thà."

"Vâng ạ!" Ôn Nhiễm Nhiễm hớn hở xoay quanh lò nướng mấy vòng, đôi mắt trong veo như suối nhìn cha nương bên cạnh, "Hôm nay làm bánh kem trà xanh cho cha nương nếm thử nhé!"

Nàng đang hưng phấn, phía sau bỗng hiện ra một người u ám nói: "Tam nha đầu, của chú đâu?"

Ôn Nhiễm Nhiễm giật mình, quay lại thấy Ôn Tuấn Lương mặt mày không vui bĩu môi: "Làm con sợ chết thì chú chẳng được ăn cái gì đâu!"

Tôn thị mỉm cười đi tới giẫm mạnh vào chân ông một cái: "Nhiễm Nhiễm là thần tài của nhà mình đấy, ông cẩn thận cho tôi!"

Thẩm thị nhìn cảnh này che miệng cười khẽ, vô cùng ăn ý nhìn Ôn Dật Lương một cái.

Ôn Như Như lặng lẽ mân mê góc áo, cảm thấy mình thật lạc lõng.

Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn thấy Ôn Như Như đang ngượng nghịu, quay người vào phòng lấy ra hai đoàn trà đã mua mang đến trước mặt cô: "Nhị tỷ giúp em nghiền bột trà nhé? Em nghe nương nói nhị tỷ làm trà thang rất giỏi, phiền chị nha!"

Mạt trà chính là tổ tiên của Matcha, cách lấy bột trà gần như y hệt.

Ôn Như Như mím môi, cúi đầu ngửi hai đoàn trà nhỏ đó, hương thơm không chát, tuy không phải loại trà chưng thanh Tử Thuận thượng hạng nhất, nhưng cũng coi như khá tốt. Cô nhìn nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, cô nương trước mặt nụ cười ngây ngô, trắng trẻo hỉ khí như tranh tết, bản thân cô cũng không kìm được nhếch môi cười theo.

Nhưng nụ cười vừa mới nở được một nửa liền khựng lại, Ôn Như Như chợt nhận ra mình đang làm gì lập tức đổi sắc mặt, quay đầu đi bĩu môi theo bản năng thốt ra: "Tam muội giờ giỏi thật, có thể tùy ý sai bảo ta rồi, xem ra là coi ta như hạ nhân nhà muội rồi, ta mới không giúp đâu!"

Nói xong cô lại thấy hối hận, cắn môi lén nhìn sắc mặt Ôn Nhiễm Nhiễm: Có phải hơi quá lời không nhỉ... hay là dỗ một câu? Thôi thôi, thế thì mất mặt lắm!

Tôn thị kéo kéo tay áo cô, càng kéo cô, cằm cô càng hếch lên cao hơn.

Ôn Nhiễm Nhiễm thấy bộ dạng này của cô không khỏi nhớ tới vị tiểu sư tỷ kiếp trước. Trước khi nàng được sư phụ nhận nuôi, tiểu sư tỷ là người nhỏ tuổi nhất trong môn phái, mọi người đều cưng chiều nhường nhịn, mấy vị sư huynh sư tỷ lớn tuổi còn nuôi như con gái.

Sau này nàng được sư phụ mang về trở thành người nhỏ nhất, các sư huynh sư tỷ cũng thích trêu chọc nàng, tiểu sư tỷ vì chuyện này mà dỗi hờn hồi lâu, cũng thỉnh thoảng bày mấy trò trẻ con làm khó nàng.

Nhưng cuối cùng, trong số mười mấy sư huynh sư tỷ, nàng lại là người thân thiết nhất với tiểu sư tỷ.

Con gái ở độ tuổi này thường là khẩu xà tâm phật. Nàng ở cùng Ôn Như Như tuy không lâu, nhưng có thể thấy cô chỉ là được nuông chiều quen rồi, không có tâm địa xấu gì.

Dẫu sao cũng có một vị phụ thân tính tình như chó ngáo Husky như Ôn Tuấn Lương, cô cùng lắm chỉ là sướng miệng thôi, giờ chắc chắn là hối hận xanh ruột rồi, Ôn Nhiễm Nhiễm thấy cô lén liếc mình mấy lần rồi đấy!

Nàng giữ nguyên nụ cười, nắm tay Ôn Như Như lay lay: "Nhị tỷ là tốt nhất, chị không giúp thì chẳng ai giúp được em nữa rồi!"

Con gái mười mấy tuổi là dễ dỗ nhất, Ôn Nhiễm Nhiễm lấy cái dáng vẻ kiếp trước dỗ tiểu sư tỷ mua bánh táo hoa cho mình ra, vài câu nói ngọt ngào rót vào tai, Ôn Như Như đã không chịu nổi, thần sắc tuy còn vài phần miễn cưỡng nhưng trong mắt đã có vài phần ý cười: "Được rồi được rồi, sao mà nói nhiều thế, ta giúp là được chứ gì!"

"Thế nhị tỷ vất vả rồi, em đi nướng bánh kem cho chị ăn!" Giọng Ôn Nhiễm Nhiễm thân thiết, xắn tay áo đi đập trứng gà.

Ôn Như Như cầm đoàn trà, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Ôn Nhiễm Nhiễm bỗng nhớ tới lúc Nhiễm Nhiễm còn nhỏ, cái cục tuyết nhỏ xíu đó chỉ chịu chơi với cô.

Cứu mạng! Muội muội sao mà càng ngày càng đáng yêu thế này!

Ôn Nhiễm Nhiễm lúc tách lòng đỏ khỏi lòng trắng trứng ngẩng đầu nhìn Ôn Như Như một cái. Cô nương ngồi thẳng tắp, đang giã lá trà, từng cử động vạn phần chậm rãi ưu nhã, tư thái điềm tĩnh, rất đẹp mắt.

Tôn thị nhìn mà không kìm được nước mắt: Tiểu thư Bá phủ tử tế thế này mà giờ rơi vào cảnh ngộ này...

"Nhị tỷ chị nhanh lên chút, nếu không mai cũng chẳng được ăn đâu."

"Muội giục cái gì mà giục! Làm trà là phải như thế này, muội có hiểu không hả!"

Ôn Như Như hếch cằm phản bác, thần tình cao ngạo, nhưng động tác trên tay lại nhanh hơn nhiều.

Ôn Nhiễm Nhiễm đặt cái chậu đựng lòng trắng trứng vào trong thùng nước giếng vừa mới múc lên để ướp lạnh, cho đậu đỏ đã ngâm cả buổi sáng vào nồi hấp.

Nàng qua bên chỗ Ôn Như Như xem thử, bên đó đã rây được một ít bột trà. Ôn Nhiễm Nhiễm lấy một ít đổ vào bát, thêm lượng dầu và sữa bò chín mua trên phố vừa đủ, đun cách thủy khuấy cho tan mịn.

Trong không khí phảng phất mùi trà thanh khiết, mùi vị này còn thơm hơn nhiều so với loại bột Matcha thượng hạng nàng mua ở hiện đại.

Cái bánh kem này mình ít nhất cũng phải bán ba mươi văn một miếng!

Ôn Nhiễm Nhiễm thầm nghĩ, cầm cái chổi đánh trà cỡ lớn đánh phần lòng đỏ trứng cho đến khi mịn mượt, sau đó đổ dịch trà xanh vào khuấy đều rồi rây bột mì vào trộn chung.

Chổi đánh trà hình dáng giống như phới lồng đánh trứng, dùng khá là thuận tay.

Bánh Chiffon không khó, chỉ là đánh bông lòng trắng trứng thật sự tốn sức. Ôn Nhiễm Nhiễm cầm chổi đánh trà ra sức đánh lòng trắng trứng, mệt đến mức cánh tay đau nhức đầy oán niệm.

Cái này thật sự không phải việc cho người làm mà!

Cái bánh kem này mình phải bán bốn mươi văn một miếng! Thiếu một văn cũng là không tôn trọng mình!!!

Khó khăn lắm mới đánh bông được lòng trắng trứng, Ôn Nhiễm Nhiễm trộn đều lòng trắng và lòng đỏ trứng rồi cho vào lò nướng đã làm nóng sẵn.

Loại lò nướng đất này kiếp trước nàng cũng từng dùng qua, đã nghiên cứu kỹ lưỡng một thời gian, giờ cũng coi như thành thạo, nhưng Ôn Nhiễm Nhiễm lúc này vẫn có chút căng thẳng.

Nhiệt độ dần tăng cao, có một làn hương sữa ngọt ngào mang theo mùi trà quấn quýt bay ra, lướt qua mũi của mỗi người.

Mấy người đồng loạt đợi trước lò nướng, nhìn chằm chằm đầy mong đợi.

"Trời đất ơi, sao mà thơm thế này? Sói cách xa trăm dặm cũng bị dụ tới mất!" Ôn Tuấn Lương nuốt nước miếng ừng ực, đầy mặt mong đợi.

Ôn Như Như nhìn phụ thân không ngớt lời khen ngợi Ôn Nhiễm Nhiễm mà trong lòng chua xót vô cùng, bĩu môi phản bác: "Nhưng cha ơi, sói là ăn thịt mà."

Ôn Tuấn Lương véo véo má cô: "Sói mà được ăn cái thứ này thì chẳng thèm ăn thịt nữa đâu, cái thứ thịt sống đỏ hỏn đó có gì mà ăn chứ?"

Tôn thị lườm ông một cái: "Bớt dạy mấy cái lý lẽ lệch lạc đó cho Như Như đi!"

Ôn Dật Lương cầm cuốn sách đứng cạnh lò, thơm đến mức một chữ cũng không đọc vào đầu nổi.

Ôn Nhiễm Nhiễm thầm tính toán thời gian, ước chừng gần được rồi liền mở lò, lập tức có một mùi thơm ngọt quyến rũ bay ra. Nàng lấy bánh kem ra xem thử, vui mừng khôn xiết.

Xốp mềm không bị xẹp, món bánh kem trà xanh này coi như thành công rồi!

Mấy người ghé sát lại, nhìn màu xanh u nhã đó cảm thấy vô cùng thanh mát, phảng phất như đang ở thung lũng suối ngàn giữa mùa hè oi ả, có một cảm giác sảng khoái thấu tim.

Ôn Nhiễm Nhiễm cắt đôi cốt bánh kem theo chiều ngang, phết một lớp đậu đỏ nhuyễn rồi ghép lại làm một. Nàng chia bánh kem thành mấy phần, Ôn Tuấn Lương không đợi được nữa cầm một miếng cắn một cái. Vị trà thanh nồng quyện với hương sữa hương trứng, không ngọt không ngấy, xốp mềm mọng nước, hương vị cảm giác vô cùng thanh tao.

Ông không dám tin cắn thêm miếng thứ hai, vị thanh hương lan tỏa trong miệng. Ôn Tuấn Lương nhấm nháp kỹ, đầy miệng vị trà nhưng lại không thấy vị đắng chát của trà.

Ông bị món mỹ vị chưa từng nếm qua này làm cho cảm động đến phát khóc: Ngon quá đi mất!

Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn mấy người đang cắm đầu ăn ngấu nghiến, xắn tay áo lại chui vào bếp: Thử nghiệm thành công, mau tay làm thôi! Hôm nay phải cho bánh kem trà xanh đậu đỏ ra mắt thị trường!

Trên chợ đêm đèn hoa rực rỡ, Ôn Nhiễm Nhiễm cầm giỏ đựng bánh kem nói với Tôn thị: "Tam thẩm thẩm, sạp này trông cậy hết vào bà đấy ạ!"

Tôn thị lật xem cuốn sổ ghi chép từng loại quà vặt, lo lắng nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm: "Tôi... tôi cố gắng hết sức..."

Thời gian qua Tôn thị rất nỗ lực, Ôn Nhiễm Nhiễm cũng khá yên tâm về bà, lúc này không nói thêm lời nào xách giỏ quay người đi ngay.

Tôn thị trơ mắt nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm đi xa, lập tức cảm thấy mình như người què mất đi cái nạng, tim gan cứ hẫng hụt cả đi.

"Cho tôi ba cái bát tử cao vị mơ!"

"Dạ... dạ?"

Đầu óc Tôn thị trống rỗng, chỉ cảm thấy mấy ngày vất vả vừa qua đều là công cốc, chẳng tiến bộ được chút nào không nói, thậm chí còn chẳng bằng ngày đầu tiên tới!

Bà ngẩng đầu nhìn về hướng Ôn Nhiễm Nhiễm biến mất, cuối cùng vẫn cắn răng nặn ra một nụ cười: "Ba cái bát tử cao vị mơ phải không ạ?"

............

Bên kia Ôn Nhiễm Nhiễm đang đứng trước cửa Nhất Bôi Xuân.

Tiệm trà này nàng đã quan sát hồi lâu, tiếng tăm lớn, khách khứa nhiều, hơn nữa đều là những thục nữ nhã sĩ ăn mặc kín đáo và tinh tế.

Điểm quan trọng nhất là nơi văn nhã thế này chắc chắn có nhiều danh sĩ không tầm thường, cơ hội quảng cáo qua người nổi tiếng tuyệt hảo thế này vạn lần không thể bỏ qua!

Nàng bước vào trong, tiệm Nhất Bôi Xuân vốn đầy mùi trà thanh tịnh bỗng có thêm một mùi sữa ngọt ngào quyến rũ.

Đề xuất Ngược Tâm: Chủ Nhân Vật Của Vai Phụ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện