Bên ngoài cửa sổ xe ngựa tấp nập, chiêng trống vang trời, khắp nơi náo nhiệt vui tươi.
Ôn Nhiễm Nhiễm lặng lẽ ngẩng đầu nhìn đôi mắt đen láy kia, chỉ cảm thấy tiếng chiêng trống cười nói ồn ào xung quanh dần lùi xa, Tây thị vốn đang sục sôi náo nhiệt bỗng chốc trở nên vắng lặng, không một tiếng người, không một tia sáng.
Nàng mấp máy môi muốn mở miệng hỏi một câu, nhưng bỗng thấy lòng trống rỗng, cả người mất hết sức lực, như thể mình sắp mất đi thứ gì đó quan trọng.
Ôn Nhiễm Nhiễm ngơ ngác nhìn hắn, bấy lâu nay nàng luôn nghĩ hắn sẽ mãi ở bên cạnh mình không rời đi, nàng chưa từng nghĩ hắn sẽ đi.
Nàng đã quen với việc hắn giúp nàng chẻ củi nhóm lửa, rửa nồi rửa bát, quen với việc kể cho hắn nghe mọi chuyện lớn nhỏ trong tiệm, quen với những lời nhắc nhở gợi ý thỉnh thoảng của hắn...
Quen với việc mỗi ngày mở mắt ra là thấy hắn, quen với việc nơi nào cũng có hắn...
Hóa ra nàng lại ỷ lại vào hắn đến thế, lại... không nỡ rời xa hắn đến thế.
...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 3.800 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Vốn chỉ định thi đỗ làm quan, nào ngờ lại bị ép mưu phản đoạt ngôi