Đang lúc tiết xuân, Ôn Nhiễm Nhiễm cả ngày bận rộn tối tăm mặt mũi, ngày nào cũng dậy sớm hơn cả gà.
Nàng ngồi trên xe ngựa mà buồn ngủ díp mắt, trong đầu vẫn đang nghiền ngẫm làm sao để biến tấu món Sát Kỳ Mã cho thật đặc sắc. Có đoàn thương buôn ngoại bang làm cái bảng quảng cáo miễn phí này, hiện tại đã có rất nhiều người biết chuyện làm ăn đồ ăn vặt của nàng đã vươn xa tới tận ngàn dặm, ngày nào cũng đến hỏi mua Sát Kỳ Mã.
Nàng phải tranh thủ lúc hơi nóng hiện tại mà khai thác Sát Kỳ Mã đến mức tối đa, làm thêm nhiều kiểu dáng mới để thu hút thêm nhiều khách hàng hơn nữa.
Ôn Nhiễm Nhiễm đang mải suy tính, bỗng nghe thấy tiếng rao hàng ồn ào bên ngoài xen lẫn vài ngữ điệu cực kỳ quen thuộc:
"Bán bánh cuộn đây! Bánh cuộn lớn vừa rẻ vừa ngon đây! Năm văn tiền một cái có cả bánh lẫn rau, quý vị mua không thiệt, mua không mắc, đi ngang qua chớ nên bỏ lỡ!"
Nàng vén rèm xe nhìn ra ngoài, ngay dưới gốc cây hòe nơi nàng từng bán bánh cuộn năm xưa, có một tiểu nương tử mặc áo vải thô đang cùng cha mẹ lớn tiếng rao bán.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn chằm chằm hồi lâu, cho đến khi gốc hòe sum suê ấy dần biến mất khỏi tầm mắt mới chậm rãi thu hồi ánh nhìn.
Nàng mím môi cười, không khỏi nhớ lại bản thân lúc trước đẩy chiếc xe nhỏ không ngừng nghỉ chạy chợ sớm, bày chợ đêm.
Chiếc xe đẩy nhỏ năm ấy giờ đã biến thành xe ngựa lớn, sạp hàng nhỏ cũng đã phát triển thành ba cửa tiệm, cả gia đình sống sung túc, không còn phải lo lắng về kế sinh nhai nữa.
Thật tốt biết bao!
"Trên phố bây giờ người bán bánh cuộn thật đông!" Ôn Tuấn Lương vén rèm nhìn ra ngoài một hồi, tặc lưỡi hai tiếng, "Nhưng xem chừng chẳng nơi nào hồng hỏa được như nhà mình hồi đó!"
Tôn thị đầy tự hào ưỡn ngực: "Nhiễm Nhiễm nhà ta là nhân vật tầm cỡ nào chứ? Chỉ riêng món đậu đũa chua kia thôi, bọn họ đến giờ vẫn chưa nghiên cứu ra được, ngày này qua ngày khác chỉ có giá đỗ với khoai tây sợi, khách khứa ăn mãi cũng phát ngán, làm ăn đương nhiên không bằng nhà mình rồi."
Ôn Tuấn Lương buông rèm xuống, không khỏi cảm thán: "Năm ngoái đúng là giống như một giấc mơ vậy! Ta cứ tưởng nhà mình cứ thế mà đi tong rồi, không ngờ lại tuyệt xứ phùng sinh!"
Ôn Chính Lương cười nói: "Tất cả là nhờ Nhiễm Nhiễm."
"Cũng không hẳn ạ." Ôn Nhiễm Nhiễm cười đến híp cả mắt, "Nếu không nhờ cả nhà mình đồng lòng, con cũng không thể kiếm được một cơ ngơi lớn nhanh như vậy."
Ôn Tuấn Lương ghé sát bên người Ôn Nhiễm Nhiễm cười hì hì: "Vẫn là nhãn quang của ta tốt, Tam nha đầu từ nhỏ ta đã thấy là một nhân vật rồi, thế nên ta mới sớm đầu quân đấy! Xem đi, chả phải được ăn nhiều món ngon hơn mọi người sao!"
Tôn thị liếc ông một cái: "Ông làm việc cũng nhiều hơn chúng tôi mà, mảnh vườn rau ở nhà chẳng phải đều do ông dọn dẹp sao?"
Ôn Tuấn Lương ngẩn ra, hối hận vỗ đùi cái đét: "Đúng rồi! Ta làm nhiều việc hơn mọi người thật!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nhịn không được cười, vỗ vỗ vai ông: "Thôi mà thôi mà, những lúc mọi người thèm đến mất ngủ, Tam thúc ngài chẳng phải ngủ ngon hơn ai hết sao!"
Ôn Như Như và Ôn Vinh bĩu môi, chột dạ chớp chớp mắt, quay đầu nhìn chỗ khác: "Ai nói chúng con thèm đến mất ngủ chứ!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nhướng mày: "Ngày làm món khung gà nướng, con tận mắt thấy Đại ca ca và Nhị tỷ tỷ áp mặt vào cửa sổ nhìn hồi lâu, lửa tắt rồi vẫn chưa thấy hai người đi, còn cả ngày hầm vịt xào gừng nữa..."
Ôn Vinh cùng Nhị muội muội nhìn nhau, gãi gãi sau gáy đầy ngượng ngùng: "Hóa ra Tam muội muội đều nhìn thấy hết à!"
Cả xe ngựa không nhịn được cười, tiếng cười rộn rã từng đợt.
Ôn Chính Lương vuốt râu, mặt đầy ý cười: "Bọn nó thì ta không biết, chứ ta là thật sự bị cái mùi hương đó làm cho không ngủ được. Nhất là dạo Nhiễm Nhiễm làm bánh cuộn bày sạp mỗi sáng, ngửi thấy mùi bánh tỉnh dậy là không tài nào chợp mắt nổi nữa."
Ôn Nhiễm Nhiễm đầy vẻ hóng hớt nhìn về phía Ôn Chính Lương, đây là lần đầu nàng nghe Đại bá nhắc tới chuyện này.
"Đại ca đừng nhắc nữa!" Tôn thị cười than một tiếng, "Không chỉ mình bác đâu, tôi và Như Như cũng thế! Cái mùi bánh cuộn nó thơm gì đâu mà..."
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe xong không khỏi có chút hối hận, đáng lẽ lúc trước khi nấu cơm nàng nên mở toang cửa sổ nhà chính ra, cho bọn họ thèm một trận đã đời, thu phục lòng người trong một nốt nhạc!
Mọi người đang vui vẻ hớn hở, Ôn Tuấn Lương bỗng thở dài một tiếng thật nặng: "Ta thật sự không nỡ rời xa mảnh vườn rau đó. Sau này nếu chuyển sang nhà mới thì tính sao đây..."
"Chuyện này dễ thôi ạ." Ôn Nhiễm Nhiễm toét miệng cười hi hi nói, "Đến lúc đó ở nhà mới con sẽ dành riêng một mảnh vườn cho Tam thúc, ngài muốn trồng gì cũng được!"
"Còn cần dành riêng sao?" Tôn thị cười nhạo hai tiếng, "Cứ để ông ấy ở lại nhà cũ không phải được rồi sao? Còn đỡ để Nhiễm Nhiễm phải nhọc lòng."
Ôn Tuấn Lương tức đến đỏ mặt tía tai, nhảy dựng lên: "Thế thì ta không chịu đâu!"
Cả nhà cười nói ồn ào, trong chớp mắt đã đến tiệm.
"Bên ngoài sao mà ồn ào thế nhỉ?"
Ôn Nhiễm Nhiễm vừa lẩm bẩm vừa bước xuống xe ngựa, vừa đứng vững đã thấy trước cửa tiệm trà sữa nhà mình vây kín người, đông nghịt một đám, nhìn qua chỉ thấy toàn những cái đầu nhấp nhô.
"Chuyện gì thế này?" Tôn thị cũng bị dọa cho giật mình, "Đã qua ba ngày đầu khai trương có hoạt động rồi, sao vẫn còn đông thế này? Trông còn đông hơn cả ba ngày trước!"
Trong đám đông không biết ai hô lên một tiếng "Ôn tiểu nương tử đến rồi", mọi người lập tức đồng loạt quay đầu, khá khẩn thiết thúc giục Ôn Nhiễm Nhiễm mở cửa tiệm.
"Có chuyện gì thế ạ?" Ôn Nhiễm Nhiễm lớn tiếng cười hỏi, "Hôm nay sao mọi người đều đến sớm thế? Đồ trong tiệm vẫn chưa chuẩn bị xong đâu, giờ mà vào thì phải đợi một lúc đấy ạ!"
"Ôn tiểu nương tử, cô cứ việc đi chuẩn bị! Bao lâu chúng tôi cũng đợi được!"
"Đúng đúng đúng! Bao lâu cũng đợi được!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn đám khách hàng nhiệt tình bất thường mà có chút ngơ ngác, trà sữa của nàng hình như cũng chưa ngon đến mức thần thánh thế này chứ!
Một thẩm tử đứng hàng đầu hớn hở nhét vào tay Ôn Nhiễm Nhiễm một nắm hạt dưa kẹo hỷ: "Ôn tiểu nương tử, nhờ phúc của cô! Chuyện hôn sự của thằng con nhà tôi thành rồi!"
"Chúc mừng chúc mừng! Thêm người thêm của là chuyện hỷ lớn lao mà!" Ôn Nhiễm Nhiễm nghe thấy nhà người ta có chuyện hỷ, vội vàng bày ra gương mặt cười hiền lành nói lời cát tường.
Nói đoạn, nàng bỗng phản ứng lại: "Nhưng mà... sao lại nói là nhờ phúc của con ạ?"
Thẩm tử hớn hở kéo tay Ôn Nhiễm Nhiễm, hướng về phía đám thực khách phía sau mà hăng hái nói: "Chẳng phải nhờ cái món 'Đại Quất Đại Lợi' nhà cô sao! Chuyện cưới xin của con trai tôi treo lơ lửng bấy lâu, cả nhà lo đến cơm chẳng thấy ngon. Cho đến khi thằng bé mua ly 'Đại Quất Đại Lợi' ở chỗ cô về uống, bà mai suýt chút nữa làm gãy cả ngưỡng cửa nhà tôi rồi!"
"Thế nên hôm nay tôi đến muốn mua thêm một ly 'Đại Quất Đại Lợi' nữa, biết đâu chừng mai là định được ngày cưới cho con trai tôi luôn!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe xong theo bản năng nhìn đám thực khách đông đúc kia, vội vàng lên tiếng giải thích: "Thẩm tử, làm gì có chuyện thần kỳ như bà nói chứ? Chẳng qua là trùng hợp thôi ạ."
Chuyện này phải nói cho rõ ràng, nếu không cứ một truyền mười mười truyền trăm, mọi người tin là thật rồi đổ xô đi mua "Đại Quất Đại Lợi", kết quả lại thấy chẳng có chuyện gì tốt xảy ra, lại bảo nhà nàng vì làm ăn mà lừa gạt người ta, thế thì hỏng hết bảng hiệu!
"Không phải trùng hợp đâu!" Một người đàn ông trung niên râu hơi bạc bên cạnh lên tiếng đầy vẻ huyền bí, "Hôm đó tôi đi ngang qua mua một ly 'Thị Thị Như Ý', kết quả hôm qua vừa bàn thành một vụ làm ăn lớn! Ôn tiểu nương tử cô không biết đâu, đơn hàng này giằng co mấy tháng trời, tôi vốn đã không còn hy vọng gì nữa, ai ngờ hôm qua lại bàn xong xuôi!"
Người trung niên đó vô cùng kích động, định nắm tay Ôn Nhiễm Nhiễm để bày tỏ lòng cảm ơn nhưng chợt thấy không ổn, bèn quay sang nắm lấy tay Ôn Chính Lương, cảm động đến rưng rưng nước mắt: "Đều nhờ món nước uống nhà ông cả!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe mà ngẩn cả người, đôi môi mấp máy hai cái, định cố gắng giải thích thêm chút nữa, thì nghe thấy mọi người đồng loạt lên tiếng, tranh nhau kể về những chuyện tốt lành gặp được sau khi uống nước nhà Ôn Nhiễm Nhiễm.
"Lão mẫu thân nhà tôi vốn nằm liệt giường bấy lâu, từ khi tôi uống 'Thị Thị Như Ý' xong, mẹ tôi đã có thể ngồi dậy được rồi!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe mà trợn tròn mắt, nhất thời quên mất mình định nói gì.
Hả? Thật sự thần thánh thế sao? Thôi xong rồi, phen này giải thích không nổi rồi!
Nhưng mà... nếu thật sự thần thánh như thế, thì phải để mình uống trước chứ!
"Còn nhà tôi nữa!" Một bác gái phía sau giọng khá lớn, "Đứa con gái nhỏ nhà tôi bình thường chẳng biết kim chỉ là gì, uống nước của Ôn tiểu nương tử xong bỗng dưng đổi tính, hôm qua thêu bông hoa sen mà trông linh động vô cùng!"
"Còn tôi còn tôi! Hôm qua lệnh bổ nhiệm vừa xuống, tôi được thăng một cấp đấy!"
"Từ khi uống 'Đại Quất Đại Lợi' của Ôn tiểu nương tử, việc làm ăn ở tiệm nhỏ nhà tôi còn hồng hỏa hơn trước nhiều!"
"Thê tử tôi hôm qua trong người không khỏe, đi y quán khám, đại phu bảo thê tử tôi đã mang thai rồi!"
"Ồ! Thế thì đúng là chúc mừng chúc mừng!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe bọn họ càng nói càng thái quá, nhịn không được đưa tay đỡ trán: Chuyện này là sao đây trời...
Đến cả người vốn hay tào lao như Ôn Tuấn Lương cũng thấy hoang đường: "Chỉ là mấy ly nước đường thôi mà, bọn họ cũng tin thật à..."
Ôn Chính Lương nhìn đám khách hàng đang nói văng cả nước miếng kia mà ngẩn ngơ gật đầu: "Xem ra là tin sái cổ rồi."
Ôn Như Như lần đầu thấy cảnh này, lo lắng nắm lấy tay muội muội: "Bọn họ sắp sửa đem muội lên bàn thờ cúng luôn rồi đấy!"
Ôn Nhiễm Nhiễm vỗ tay ra hiệu mọi người im lặng, sau đó lớn tiếng nói: "Chỗ con chẳng qua chỉ là mấy món nước uống bình thường, làm gì có chuyện huyền bí như vậy? Đó đều là phúc báo mà các thúc bá thẩm tử, lang quân nương tử tích góp được ngày thường, ông trời phù hộ mọi người, nên mới mang lại nhiều vận may như thế!"
Trong đám đông lập tức có người muốn phản bác, Ôn Nhiễm Nhiễm vội cướp lời: "Được mọi người yêu mến, để đáp lại sự ủng hộ của quý khách, hoạt động khai trương sẽ kéo dài thêm hai ngày nữa! Mỗi đơn hàng đều được xoay vòng quay trúng thưởng!"
Dứt lời, đám khách vây quanh lập tức reo hò cổ vũ:
"Thật sao!"
"Hô! Ôn tiểu nương tử đúng là hào phóng thật!"
"Vậy hôm nay tôi phải làm ba ly 'Đại Quất Đại Lợi'!"
"Tôi phải lấy năm ly 'Thị Thị Như Ý'!"
"Tôi lấy năm ly 'Đại Quất Đại Lợi', năm ly 'Thị Thị Như Ý'!"
"Huynh đài, mười ly này mà vào bụng thì vận may chẳng phải chạy theo sau mông huynh sao!"
Người đi đường bị chặn ở bên ngoài nghe ngóng một hồi cũng lặng lẽ nhìn nhau, rồi cũng lũ lượt gia nhập đội quân cầu may.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn đội ngũ ngày càng hùng hậu trước mặt mà thở dài thườn thượt: Thôi xong! Vừa giải thích được vài câu lại quay về quỹ đạo cũ, chuyện này e là cả đời này cũng không giải thích rõ được rồi!!!
Nhưng mà... đây toàn là tiền tươi thóc thật cả mà!
Ôn Nhiễm Nhiễm lập tức xắn tay áo chen vào tiệm, quay đầu gọi Ôn Vinh sang chỗ Trình lão bản lấy nguyên liệu.
Bận rộn suốt cả ngày, khách khứa vừa vơi đi một chút, Ôn Nhiễm Nhiễm còn chưa kịp thở phào đã nghe thấy bên ngoài xôn xao "Uống Đại Quất Đại Lợi có vận may", "Mua Thị Thị Như Ý thật sự vạn sự như ý".
Hỏng bét, đợt khách tiếp theo lại tới rồi!
Ôn Nhiễm Nhiễm dở khóc dở cười: Con lừa của đội sản xuất còn được nghỉ ngơi cơ mà!
Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc đóng cửa, Ôn Nhiễm Nhiễm xoa xoa bả vai nhức mỏi đi kiểm kê nhà bếp, không kiểm kê thì thôi, vừa kiểm kê xong đã làm nàng giật bắn mình.
Mười hũ mứt quýt lớn nấu lúc trước vậy mà chỉ còn lại đúng một hũ!
Không đúng chứ! Mứt của mình nhiều thế kia mà! Sao chỉ còn lại chừng này?!!
Ôn Nhiễm Nhiễm nhíu mày, không dám tin mà kiểm kê lại mấy lần, nhưng dù nàng có đếm thế nào thì mứt quýt vẫn chỉ còn lại duy nhất một hũ cô đơn kia.
Nàng vén rèm vội vàng đi tìm Ôn Vinh: "Đại ca ca, hồng khô chúng ta gửi trong hầm băng của Trình thúc còn bao nhiêu?"
Ôn Vinh xoa cằm suy nghĩ kỹ một chút: "Chắc khoảng mười mấy quả."
"Huynh chắc chứ?" Giọng Ôn Nhiễm Nhiễm có chút run rẩy.
"Ờ..." Ôn Vinh khựng lại, "Hình như cũng chỉ còn bảy tám quả thôi."
Ôn Nhiễm Nhiễm kinh ngạc trợn tròn mắt, lượng hàng nàng dự trữ cho mười ngày nửa tháng mà đã hết sạch rồi sao?
Nàng đờ người ra một lúc, khóe môi dần nở một nụ cười, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng: Nhiều tiền quá!
Tôn thị nhìn hộp tiền trong tiệm mà vui mừng không thôi, cứ đấm thùm thụp vào người Ôn Tuấn Lương bên cạnh, Ôn Tuấn Lương cũng nhìn đến mắt sáng rực, cười hì hì không khép được miệng, không kiềm chế được mà đưa tay sờ những thỏi bạc lạnh lẽo: "Hê! Không phải đang nằm mơ!"
Ôn Nhiễm Nhiễm hớn hở ghé sát vào nhìn đống bạc và tiền đồng chất thành núi nhỏ kia, chỉ cảm thấy dưới sự bao phủ của ánh hào quang tiền bạc này, lưng không mỏi, chân không đau, leo núi Thái Sơn cũng thấy nhẹ tênh.
Mình lại tràn đầy năng lượng rồi!
"Nhưng mà..." Ôn Như Như nhìn về phía Ôn Nhiễm Nhiễm, "Mứt và hồng đều sắp hết rồi, sau này sẽ không còn 'Đại Quất Đại Lợi' và 'Thị Thị Như Ý' nữa."
Nàng vừa dứt lời, cả gia đình đồng loạt nhìn về phía Ôn Nhiễm Nhiễm đầy căng thẳng và khẩn thiết: "Nhiễm Nhiễm, chuyện này phải tính sao đây!"
"Không sao, dù gì tiền cũng đã kiếm được vào tay rồi." Ôn Nhiễm Nhiễm mỉm cười đầy bí hiểm với mọi người, xòe ngón tay đếm, "Vẫn còn 'Hảo Sự Hoa Sinh' (Chuyện tốt nảy mầm), đợi hai tháng nữa lê chín còn có thể bán 'Đại Cát Đại Lê', mùa hè thì có 'Hảo Vận Liên Liên', mùa thu còn có 'Bình An Hỷ Lạc'..."
Chơi chữ đồng âm chẳng phải có đầy sao?
Bế tắc sáng tạo? Không bao giờ có chuyện đó!
Cả nhà quây quần bên nhau, càng nghe càng vui mừng: Sự phú quý của bốn mùa đều được bảo đảm rồi!
Ôn Nhiễm Nhiễm tranh thủ lúc không có người, quay người vào bếp. Khoảng một khắc sau bưng ra mấy ly "Đại Quất Đại Lợi", chia cho mỗi người một ly.
Tôn thị bưng ly "Đại Quất Đại Lợi", mũi ngập tràn mùi chua ngọt của quýt và hương thanh khiết của cốt trà. Bà nhìn đi nhìn lại, cảm thấy món nước này quý giá vô cùng, có chút không nỡ uống: "Để dành mà bán có phải tốt không, hà tất lãng phí làm cho chúng ta uống làm gì?"
Ôn Tuấn Lương vốn chẳng màng giá cả chỉ màng ăn uống, lúc này cũng không nỡ đặt miệng: "Phải đấy, để dành bán có phải tốt không!"
"Cũng chẳng thiếu mấy ly này đâu ạ." Ôn Nhiễm Nhiễm cười rạng rỡ giơ ly sứ trắng trong tay lên, "Cầu chúc 'Đại Quất Đại Lợi' sẽ mang lại vận may cho chúng ta!"
Mọi người nhìn nhau, sau đó hớn hở nâng ly lên cao: "Đúng! Cầu chúc 'Đại Quất Đại Lợi' mang lại vận may cho chúng ta!"
Tiếng ly sứ va chạm trong trẻo ngân vang, cùng với những tràng cười rộn rã nương theo ánh trăng và gió mát đêm khuya chậm rãi lan xa.
Ngày hôm sau, bên ngoài tiệm trà sữa vẫn đông nghịt người.
Lúc đầu họ nghe tin "Đại Quất Đại Lợi" và "Thị Thị Như Ý" số lượng không nhiều, nếu hôm nay không mua được thì phải đợi đến sang năm, ai nấy đều thở dài, mặt mày ủ rũ thất vọng.
Nhưng vừa nghe thấy có món "Hảo Sự Hoa Sinh" (Lạc rang chuyện tốt) bổ sung vào, lập tức lại tinh thần phấn chấn hẳn lên. Ai nấy đều xoa tay hầm hè, chỉ đợi lát nữa mở cửa là xông lên hàng đầu, giành lấy phần "Hảo Sự Hoa Sinh" đầu tiên.
Ôn Nhiễm Nhiễm quan sát ở tiệm trà sữa suốt cả buổi sáng, ước chừng đến giờ mới quay về tiệm Ma Lạt Sàng làm đồ ăn nhẹ (light food).
Lần trước A Diệp cùng Khang Bình nói món đùi gà sốt Teriyaki ngon, làm bọn họ ai nấy đều đòi ăn đùi gà sốt Teriyaki.
Vốn dĩ làm theo kiểu hộp mù (blind box), giờ thì hay rồi, ai cũng có thể gọi món luôn.
Trong nồi, những chiếc đùi gà nóng hổi đẫm nước sốt, sôi sùng sục nhẹ, một mùi thịt thơm mặn ngọt lan tỏa khắp gian bếp.
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy thịt gà đã chín tới, vừa thu xong nước sốt đã nghe thấy một giọng nói uể oải: "Nhiễm Nhiễm cứu mạng!"
"A Diệp?" Nàng ngước mắt thấy là Trình Diệp, tay vẫn không ngừng làm việc, "Ăn cơm chưa? Hôm nay có món đùi gà sốt Teriyaki, tớ múc cho cậu một phần trước nhé."
"Vẫn là Nhiễm Nhiễm tốt nhất." Trình Diệp bĩu môi, thở dài một tiếng.
Ôn Nhiễm Nhiễm múc cho cô một phần, đem phần còn lại cất đi đợi bọn Khang Bình tới.
Trình Diệp vừa ngồi xuống cắn một miếng đùi gà tươi ngon mọng nước, Khang Bình và những người khác đã ngửi thấy mùi mà ngồi xuống theo.
"A Diệp, đây chính là món đùi gà sốt Teriyaki mà cậu nói đó hả?" Khang Bình nhìn chằm chằm vào chiếc đùi gà trong tay Trình Diệp, thấy lớp nước sốt bóng loáng bao phủ bên ngoài, trông đỏ hồng mềm mại vô cùng hấp dẫn.
Trình Diệp gật đầu, cô đến chỗ Ôn Nhiễm Nhiễm cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, tâm trạng cũng tốt lên hẳn, quét sạch bóng ma bị mỉa mai suốt cả buổi sáng.
Tần Nhị không đợi được nữa nhìn về phía bếp, bảo tỳ nữ đi theo vào giúp một tay.
Chẳng mấy chốc, mấy vị cô nương đều đã được thưởng thức món đùi gà sốt Teriyaki trong truyền thuyết.
Cố Ngũ cắn một miếng đùi gà đẫm nước sốt, thịt mềm mượt vô cùng, từng thớ thịt đều mọng nước, vị mặn ngọt xen lẫn vị tươi của thịt gà, thật sự là quá thơm!
Đoạn Tam chậm rãi thưởng thức vị tươi ngon của đùi gà, không nhịn được lên tiếng: "Chẳng trách A Diệp cứ nhớ mãi không quên, đây là cái đùi gà ngon nhất đời tớ từng ăn đấy!"
Các tiểu nương tử khác đều đồng tình gật đầu.
"Đúng rồi!" Trình Diệp sực nhớ ra chuyện gì, đặt đùi gà xuống ngẩng đầu nói: "Cha tớ dạo này tìm được mấy căn nhà phù hợp, bảo hai ngày nữa đưa cậu đi xem trước, nếu không ưng thì tìm tiếp."
"Thật sao!" Tay Ôn Nhiễm Nhiễm run lên vì xúc động, mặt đầy phấn khích nhìn Trình Diệp.
"Thật mà!" Trình Diệp nghiêm túc gật đầu, "Tớ còn đi xem cùng hai chỗ, có một chỗ khá gần Thanh Dương thư viện, sau này Ôn gia bá phụ đi thư viện cũng tiện; còn một căn nhà trồng rất nhiều cây ăn quả, tớ nghĩ Nhiễm Nhiễm thấy chắc chắn sẽ thích!"
Ôn Nhiễm Nhiễm mừng rỡ ôm chầm lấy Trình Diệp, cười hớn hở không chịu buông tay.
Đang lúc vui mừng, nàng chợt nhớ lại ly "Đại Quất Đại Lợi" uống trước khi đóng cửa tối qua.
Ôn Nhiễm Nhiễm không khỏi ngẩn người: Không lẽ thần kỳ đến thế thật sao!
Vừa uống hôm qua, hôm nay A Diệp đã đến báo tin tìm được nhà rồi?
Nghĩ đến đây, Ôn Nhiễm Nhiễm bỗng hối hận không thôi, hối hận vì đã không để dành đống mứt quýt đó cho người nhà mình.
"A Diệp muội muội?"
Ôn Nhiễm Nhiễm đang mải nghĩ về mứt quýt, bỗng nghe thấy một giọng nữ nhẹ nhàng mềm mại.
Nàng ngước mắt nhìn lên, thấy một nữ tử thanh tú mảnh mai chậm rãi đi tới bên cạnh Trình Diệp, dáng đi như liễu yếu trước gió, trong đôi mày mắt uyển chuyển thoáng hiện chút u buồn, giống hệt những mỹ nhân yếu ớt trong tranh cổ.
Trình Diệp thấy người tới thì giật nảy mình: "Biểu tỷ..."
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn nữ tử mặc váy màu vàng mơ trước mặt có chút ngạc nhiên, dáng vẻ yếu đuối mong manh này trông không giống người có cái miệng lợi hại hay mỉa mai người khác.
Chỉ thấy nữ tử đó rũ mắt nắm lấy tay Trình Diệp, cười nhạt nói: "A Diệp ra ngoài sao không gọi tỷ đi cùng? Chẳng lẽ là giận tỷ rồi?"
"Tỷ cũng là vì tốt cho muội thôi." Cô ta dừng lại một chút rồi tiếp tục, "Nước da muội không được trắng trẻo cho lắm, mặc váy màu vàng nhạt trông sắc mặt càng kém hơn, ra ngoài sẽ bị người ta cười chê đấy."
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe lời này xong ngước mắt nhìn Trình Diệp, rồi lại quay sang nhìn vị biểu tỷ này, trong nháy mắt đã hiểu ra tại sao cô ta lại mở mắt nói dối như vậy.
Bàn về nước da, biểu tỷ của A Diệp da còn xỉn màu hơn A Diệp nhiều, rõ ràng là cô ta không cam tâm bị A Diệp lấn lướt, nên mới dùng chiêu "thao túng tâm lý" (pua) A Diệp, không cho cô ấy mặc váy màu vàng!
Trình Diệp cúi đầu, lúng túng bứt rứt vạt áo.
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy vậy, nghiêng đầu chậm rãi thốt ra một câu: "Thế thì tỷ tỷ càng không hợp rồi."
Sắc mặt nữ tử đó biến đổi, đang định nói gì đó, Ôn Nhiễm Nhiễm đã cắn môi, trợn tròn đôi mắt hạnh ngây thơ vô tội: "Muội cũng là vì tốt cho tỷ tỷ thôi, tỷ tỷ chắc không giận chứ?"
Đề xuất Ngược Tâm: Lang Quân Trộm Tam Kim Của Ta