Bên trong tiệm Ma lạt thang bận rộn khí thế ngất trời, cả gia đình tuy làm việc vất vả nhưng trên mặt ai nấy đều hớn hở, thỉnh thoảng còn cười đùa vài câu.
Ôn Tuấn Lương thản nhiên lau mồ hôi trên đầu, bưng chén sứ trắng trên bàn lên ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, vài chén trôi xuống bụng vẫn thấy chưa đủ, bèn đặt chổi xuống vào bếp tìm một cái bát lớn, múc nước rồi cứ thế bưng lên "ừng ực ừng ực" uống hết nửa bát, bấy giờ mới thấy đã thèm.
Ông quẹt vết nước bên miệng, rướn cổ lên rồi ợ một tràng dài.
Ôn Nhiễm Nhiễm đang cho thêm hành gừng vào nồi luộc gà, nghe thấy âm thanh vang dội hào sảng này không nhịn được bật cười: "Tam thúc, người ngoài không biết lại tưởng nhà mình nuôi một con trâu mộng trong tiệm đấy!"
"Nói ông ấy là trâu mộng còn là đề cao ông ấy quá rồi!" Tôn thị cầm cây phất trần lông gà xông vào, lôi Ôn Tuấn Lương ra ngoài: "Con trâu mỗi ngày còn cày ruộng làm việc, chịu thương chịu khó, thịt cũng ngon. Tam thúc của con thì từ trên xuống dưới chẳng được tích sự gì, vừa làm được tí việc đã bắt đầu lười biếng!"
"Ơ đau đau đau! Bà nhẹ tay chút!" Ôn Tuấn Lương khom người, không phục phản bác: "Tôi vô dụng, vậy sao hồi đó bà còn đòi gả cho tôi làm gì! Chết sống bắt nhạc mẫu đến nhà tôi bàn chuyện hôn sự, bà tưởng tôi không... ái dà... tai sắp đứt rồi!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe vậy lau tay cũng đi ra theo, nghe giọng điệu này của Tam thúc, chẳng lẽ năm xưa Tam thẩm thẩm nhất kiến chung tình với Tam thúc rồi dũng cảm theo đuổi tình yêu?
Ôn Như Như cũng không tự chủ được mà dừng tay lại, mặt đầy ý cười nhìn chằm chằm cha mẹ mình, ánh mắt tràn đầy khao khát kiến thức.
"Bớt nói nhảm đi!" Tôn thị đỏ bừng mặt, ánh mắt né tránh nhìn một vòng, thấy mọi người đều đang nhìn mình bèn cắn môi giơ chân đá Ôn Tuấn Lương một cái.
Ôn Tuấn Lương bĩu môi: "Chuyện này có gì mà không dám thừa nhận?" Ông hì hì cười nhìn con gái mình: "Mẹ con năm đó ở hội đèn Nguyên tiêu nhìn cha con một cái, về nhà liền nài nỉ bà ngoại con đi nghe ngóng đấy."
Ôn Như Như không dám tin nhìn về phía Tôn thị: "Mẹ, cha nói có thật không?"
"Con đừng nghe ông ấy nói bậy!" Tôn thị quay mặt đi, không kìm được mím môi cười.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn chằm chằm Ôn Tuấn Lương một hồi, nửa ngày sau cười hỏi một câu: "Vậy còn Tam thúc thì sao?"
"Ta làm sao?" Ôn Tuấn Lương ngẩn người.
"Tại sao thúc lại đồng ý cưới Tam thẩm thẩm ạ?" Ôn Nhiễm Nhiễm chống cằm đánh giá ông vài cái: "Với cái tính bướng bỉnh như lừa của thúc, lệnh cha mẹ chắc chắn là vô dụng rồi phải không?"
Ôn Tuấn Lương nghẹn lời, lập tức đỏ bừng mặt, lắp bắp nói không nên lời: "Ta, ta... Tam thúc của con cũng rất hiếu thảo mà..."
Cả nhà bị Ôn Tuấn Lương chọc cười nghiêng ngả, Tôn thị lườm ông một cái cháy mặt.
Ôn Tuấn Lương gãi gãi sau gáy, lén nhìn Tôn thị, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Năm đó hội Nguyên tiêu là ta nhìn thấy Tam thẩm thẩm của con trước... Ta còn nhớ Tam thẩm thẩm mặc một bộ váy áo tay hẹp, cưỡi ngựa cùng cha anh, trông khác hẳn những người khác."
"Ta, ta ngày hôm đó cứ tìm cơ hội lượn lờ trước mặt bà ấy..."
Tôn thị nghe vậy không khỏi ngẩn ngơ, lời này bà mới nghe lần đầu.
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe mà mặt đầy ý cười, nghĩ lại khung cảnh năm đó, cảm thấy cặp đôi này cũng khá là ngọt ngào!
Mùi thơm của thịt gà thoang thoảng bay ra, Ôn Nhiễm Nhiễm nhớ ra điều gì bèn vỗ trán, vội vàng chạy về bếp: Gà của mình!
Ôn Nhiễm Nhiễm vớt đùi gà đã chín ra cho vào nước lạnh, đặt cả chậu vào đống tuyết để ướp lạnh.
Nàng nổi lửa đun dầu hơi nóng, cho hành tây và đoạn hành trắng vào. Chờ đến khi mùi hành thơm phức bay ra, lại cho thêm hành lá vào.
Chảo dầu kêu xèo xèo, đoạn hành và hành tây bắt đầu nổi bọt li ti ở rìa rồi dần chuyển sang màu vàng cháy. Mùi hành thơm hòa quyện với mùi dầu, hương vị đậm đà đó bay khắp phòng, khiến những người nhà họ Ôn đang làm việc không nhịn được quay đầu nhìn vào trong bếp.
Mọi người chép miệng vài cái, sau đó đồng loạt cúi đầu, làm việc càng thêm hăng hái.
Làm nhanh lên! Làm xong là có đồ ngon ăn rồi!!!
Ôn Nhiễm Nhiễm vớt những đoạn hành tây và hành lá đã chiên cháy cạnh ra, dội dầu nóng lên bát đựng sẵn mè, tỏi băm, hành hoa và ớt cắt đoạn.
Trong bát vang lên tiếng "xèo xèo", một mùi thơm của dầu hành quyện với tỏi lập tức bốc lên, xen lẫn vị cay nồng thanh khiết của ớt, thơm đến mức khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Ôn Nhiễm Nhiễm khuấy đều tỏi băm, hành hoa và ớt trong bát, cho thêm lượng muối, nước tương, giấm thơm vừa đủ, cuối cùng cho thêm chút đường trắng để tăng vị tươi, sau khi trộn đều, lập tức đi lấy đùi gà đang ướp lạnh trên đống tuyết về xé thành miếng nhỏ.
Đùi gà sau khi ướp lạnh xé ra, lớp da giòn sần sật có độ dai, bên trong thịt lại mọng nước vô cùng.
Nàng đổ nước sốt dầu hành đã pha sẵn lên thịt gà đã xé rồi trộn đều, thịt đùi gà hơi vàng lập tức trở nên bóng bẩy, hành hoa xanh mướt, ớt xanh đỏ đan xen, một mùi thơm tươi ngon mang chút vị chua nhẹ của giấm quẩn quanh nơi đầu mũi.
Ôn Nhiễm Nhiễm ra xe ngựa, mang hũ nhỏ mình đem từ nhà theo vào bếp, vừa mở nắp ra đã ngửi thấy mùi mặn mòi thoang thoảng chút hương rượu.
Ôn Vinh ghé sát vào liếc nhìn một cái, thấy chất lỏng màu đỏ trong hũ thì giật mình: "Tam muội muội, cái gì đây!"
"Nước chao đấy!" Ôn Nhiễm Nhiễm ngước mắt: "Chính là nước trong hũ chao."
"À! Là nó sao!" Ôn Vinh nhớ lại mấy miếng đậu phụ mặn màu đỏ trên bàn mấy bữa sáng gần đây, không nhịn được chép miệng: "Chao đó ngon thật, ăn kèm cháo hay phết vào màn thầu đều thơm! Tam muội muội muội làm thêm nhiều chút, chúng ta bán trong tiệm!"
Ôn Nhiễm Nhiễm vớt thịt gà đã chần tái ra, nhìn Ôn Vinh cười nói: "Đại ca bây giờ là cái gì cũng muốn bán!"
"Ngon mà!" Ôn Vinh bưng bê bát đĩa đũa và các dụng cụ ăn uống: "Tam muội muội muội cứ bận đi, huynh đi rửa đĩa."
"Vâng! Vất vả cho đại ca rồi!" Ôn Nhiễm Nhiễm cười híp mắt nói, dầu trong nồi cũng đã nóng.
Nàng thuần thục thắng nước màu, chờ đến khi đường trắng tan chảy thành màu nâu cánh gián thì đổ gà miếng vào nồi đảo đều.
Thịt gà vốn có màu vàng nhạt dần dần nhuốm một lớp màu nâu đỏ hấp dẫn, bóng loáng, trông cực kỳ có cảm giác thèm ăn.
Ôn Nhiễm Nhiễm cho hành gừng vào, chờ mùi thơm bốc lên thì đổ hũ nước chao đó vào nồi, thịt gà tức khắc bị nhuộm đỏ rực, mùi mặn mòi đặc trưng đó lập tức bị hơi nóng kích thích, trở nên đậm đà hơn.
Nàng đảo thịt gà, sau đó múc một ít rượu hoa điêu rưới vào từ thành nồi. Chờ đến khi các mùi thơm hoàn toàn hòa quyện và bay hơi, mới đổ nước nóng vào, thêm lượng đường trắng vừa đủ để tăng vị tươi, đun nhỏ lửa liu riu để nước sốt sệt lại.
Trong lúc đợi gà kho chao, Ôn Nhiễm Nhiễm lại bắt tay vào làm món gà xào sả ớt kèm mì làm món chính.
Có rau có cơm có mì, rất thịnh soạn!
Nước sốt trong nồi đã sệt lại, đỏ rực bóng bẩy, Ôn Nhiễm Nhiễm lại thêm chút dầu mè để tăng hương vị, đảo thêm vài cái, mùi thơm đậm đà của dầu mè hòa quyện với hương vị đặc trưng của chao, lại phối hợp với vị tươi của thịt gà, quấn quýt giao thoa, tầng tầng lớp lớp rõ rệt và phong phú.
Nàng nhìn đĩa thịt gà đỏ rực đó, bụng "uỳnh uỳnh" kêu hai tiếng.
Ăn kèm món gà kho chao này, nàng có thể đánh chén sạch hai bát cơm trắng!
Ôn Nhiễm Nhiễm múc thịt gà ra đĩa, lại định bụng xào thêm đĩa bắp cải xào chua ngọt và giá đỗ xào cay, cuối cùng nhanh tay nấu một nồi canh trứng.
Nàng vừa định mở miệng gọi Ôn Tuấn Lương bọn họ đến bưng thức ăn qua, vừa ngước đầu lên đã thấy cả nhà đứng xếp hàng ngay ngắn ở cửa bếp, phía sau còn có một đám thiên kim tiểu thư mặc y phục lộng lẫy đứng theo.
Ánh mắt ai nấy đều nhìn chằm chằm, dán chặt vào mấy đĩa thức ăn trên bàn của nàng không rời.
Ôn Nhiễm Nhiễm ngơ ngác nhìn bọn họ, hé môi hỏi: "Cho hỏi mọi người là..."
Nàng vừa lên tiếng, nhà họ Ôn mới sực tỉnh, nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm đang ngơ ngác rồi nhìn nhau hai cái, theo ánh mắt của nàng quay đầu lại thì giật nảy mình.
Hô! Từ bao giờ mà có nhiều người đến thế này!
Tôn thị liếc sơ qua một lượt, càng nhìn càng hưng phấn: Ngũ nương tử nhà Thừa Ân Bá phủ, Nhị tiểu thư nhà Tần Thái phó, hai cô nương nhà Viễn Uy tướng quân, Tam nương tử nhà Vinh Viễn Hầu phủ... Khang Bình huyện chủ cũng ở đây nữa!
Trời đất ơi!
Các khuê tú danh môn trong thành Biện Kinh vậy mà đã đến một nửa!!
Lại còn toàn là danh môn trong danh môn!!!
Khang Bình cười hì hì vẫy tay chào Ôn Nhiễm Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm, họ muốn đến hỏi thăm về món 'suất ăn nhẹ' của muội."
"Suất ăn nhẹ?" Đầu năm đầu tháng ăn suất ăn nhẹ gì chứ...
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn ánh mắt khao khát của đám quý nữ, lập tức phản ứng lại.
Mỗi dịp lễ Tết lại tăng thêm vài cân phải không!
"Cái đó..." Ngũ nương nhà Thừa Ân Bá phủ đứng phía trước thu hồi ánh mắt khỏi đĩa thịt gà đỏ thơm phức, nuốt nước miếng nói: "Suất ăn nhẹ cứ để sau đi, ta muốn hỏi món gà này có bán không?"
"Hả?" Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩn người, theo bản năng muốn bảo vệ đồ ăn của mình.
Chẳng phải nói là đến mua suất ăn nhẹ sao? Nhìn chằm chằm vào bữa trưa của nàng thì không được lịch sự cho lắm đâu! Miễn bàn nhé!
Tần Nhị tiểu thư đứng bên trái nhã nhặn chỉ vào đĩa thức ăn có cả gà lẫn mì, khẽ hỏi: "Còn cái này nữa, cái này có bán không?"
Người nhà họ Ôn không vui lắm nhìn đám khách không mời mà đến cứ được đằng chân lân đằng đầu này, ai nấy đều thấy nguy cơ.
Bữa trưa hôm nay chẳng lẽ không giữ được sao!
Cô nương phía sau nhìn chằm chằm đĩa thịt gà xé dầu hành bóng bẩy thơm phức: "Ta muốn ăn cái này... không biết Ôn tiểu nương tử bán thế nào, mười lượng bạc được không?"
Người nhà họ Ôn nghe xong sắc mặt hơi giãn ra, mắt sáng rực lên.
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe thấy bốn chữ "mười lượng bạc" thì mừng rỡ, bỗng thấy cũng không phải là không thể thương lượng.
Một con gà cùng lắm cũng chỉ mấy chục văn tiền, mười lượng bạc có thể mua được bao nhiêu con gà chứ! Đủ để mở một trang trại nuôi gà quy mô nhỏ rồi!
Cô nương đó thấy Ôn Nhiễm Nhiễm mãi không lên tiếng, tưởng là mình ra giá thấp quá, vẻ mặt áy náy nói: "Bình thường đều là tì nữ trả bạc, ta cũng không biết bao nhiêu là hợp lý... hay là hai mươi lượng? Đủ chưa?"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe xong, mừng đến mức run rẩy cả người. Nàng liếc mắt nhìn người nhà một cái, thấy họ cũng đều mừng rỡ như điên, lập tức ăn ý nhất trí.
Nàng vội vàng gật đầu: "Đủ rồi đủ rồi, vả lại còn quá nhiều nữa, không cần dùng đến nhiều bạc như vậy đâu."
Ôn Nhiễm Nhiễm đang suy nghĩ xem giá bao nhiêu thì vừa có lãi vừa không khiến người ta cảm thấy mình đang cướp tiền, thì nghe thấy cô nương đó cười tươi nói: "Ta thấy xứng đáng mà."
Nàng ta vừa nói vừa quay đầu bảo tì nữ lấy bạc.
"Không được không được, nhiều quá..." Nhiễm Nhiễm khách sáo nói, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh như sao.
Cô nương đó cười nói: "Ôn tiểu nương tử đúng là người thật thà, nếu đổi lại là người khác thì hận không thể nhét ngay bạc vào túi rồi! Cô cứ nhận đi, coi như là tiền thưởng cho cô."
"Thế này thì ngại quá." Ôn Nhiễm Nhiễm ngại ngùng cười, lại khách sáo thêm vài câu mới nhận lấy bạc.
Dù sao cũng phải khách sáo một chút mà!
Ngũ nương phía trước thấy nàng ta mua được rồi, vội vàng lên tiếng: "Ta muốn đĩa thịt gà trong cái bát lớn kia, ba mươi lượng được không?"
Cái này phần lớn hơn, ba mươi lượng chắc cũng hợp lý!
Ôn Nhiễm Nhiễm kinh ngạc đến mức hét thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản: "Không đáng nhiều bạc thế..."
Ngũ nương sợ bị người khác cướp mất, cuống quýt giục tì nữ lấy bạc: "Đáng mà, đáng mà!"
Chỉ trong chớp mắt, những món ăn Ôn Nhiễm Nhiễm vừa làm đã bị họ tranh mua sạch sành sanh, ngay cả canh trứng cũng không thoát.
Các tì nữ bưng thức ăn ra ngoài, các quý nữ nóng lòng ngồi xuống.
Ngũ nương gắp một miếng gà kho chao đỏ rực cho vào miệng, đồng tử lập tức chấn động, thơm quá! Hương vị này nàng ta chưa từng được nếm qua!
Thịt gà mềm và mọng nước, thấm đẫm nước sốt đỏ bóng, vào miệng mặn mòi lại mang theo một mùi thơm độc đáo.
Nàng ta lại gắp một miếng nữa, ăn kèm với một miếng cơm trắng, thơm đến mức không nhịn được nhắm mắt lại.
Ngũ nương gọi Tần Nhị qua: "Cậu cũng nếm thử đi!"
Tần Nhị dứt khoát bưng đĩa gà xào sả ớt kèm mì ngồi qua: "Cậu cũng nếm thử cái này đi, mì trong này thấm vị lắm!"
Hôm nay đến đều là người quen, người nếm một miếng, kẻ thử một miếng, cuối cùng dứt khoát ngồi chung một bàn chia sẻ món ngon.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn đám thiên kim khuê tú vừa nhiều tiền vừa lịch sự này, chỉ cảm thấy hôm nay mình gặp toàn là thiên sứ!
Mọi người ăn ngon lành, bỗng nhiên nhận ra có gì đó không đúng.
Ơ? Chẳng phải là vì món suất ăn nhẹ giúp gầy người mà đến sao! Sao lại ăn nữa rồi!
Món ngon trước mặt bốc khói nghi ngút, mùi thơm xộc thẳng vào mũi, thơm đến mức khiến người ta choáng váng.
Thôi bỏ đi, cứ ăn xong bữa này rồi tính tiếp!
"Ơ? A Hành đâu rồi?" Ôn Nhiễm Nhiễm lại bận rộn làm thêm một bữa trưa nữa, lúc bưng ra thì chợt phát hiện A Hành không có ở đây.
Ôn Vinh nếm một miếng gà xé dầu hành, vị mặn ngọt thơm phức khiến huynh ấy ăn hết miếng này đến miếng khác, ú ớ nói: "Lúc nãy huynh thấy đệ ấy đi ra ngoài rồi."
Ôn Nhiễm Nhiễm định hỏi thêm một câu, bỗng thấy một nam tử áo xanh bước dưới ánh nắng ban trưa đi vào, chính là Phó Thanh Hủ.
Phó Thanh Hủ nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, cười ôn hòa: "Cửa hàng của người Hồ đó hôm nay mở cửa, ta nghĩ muội sẽ có hứng thú nên tiện đường qua đây hỏi xem, nếu muội muốn đi thì ta đưa muội qua đó xem thử."
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe xong chỉ muốn thắp một nén hương cho Thần Tài: Hôm nay đúng là ngày lành tháng tốt gì thế này!!!
Đề xuất Trọng Sinh: Bà Nội Nhất Quyết Ép Đệ Đệ Ăn Cơm Trước Lúc Phẫu Thuật