【Màu đỏ đẹp thật】
Gió thu thổi tung rèm lên hé ra một khe, Tô Trăn Trăn theo bản năng rụt vào trong thùng tắm.
“Đóng cửa.”
Không đúng.
“Kéo rèm lại.”
Thời cổ đại không có thứ tiên tiến như khóa kéo, người ta sẽ treo một thanh gỗ dưới rèm lều để cố định, rồi làm các móc ngầm quanh mép rèm, cả bên trong lẫn bên ngoài đều có.
Thiếu niên xoay người, đi kéo rèm.
Tô Trăn Trăn thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu cởi quần áo.
Bộ đồ ướt sũng bị nàng cởi ra, ném ra khỏi thùng tắm, rơi xuống đất làm bắn lên những giọt nước nhỏ li ti.
Tô Trăn Trăn cầm quả bồ kết lên, bắt đầu tắm rửa.
Bị bệnh mấy ngày, nàng nằm trên giường nhiều nhất cũng chỉ lau sơ tay và mặt, giờ có thể được ngâm mình trong một bồn nước nóng thoải mái thế này đúng là xa xỉ quá.
Thật ra với cung nữ cấp thấp như nàng, cho dù ở trong hoàng cung, số lần có thể tùy ý tắm rửa như vậy cũng chẳng nhiều.
Lớp mồ hôi hư trên người bị nước nóng cuốn sạch hết, Tô Trăn Trăn dùng hai tay ôm tóc ngâm xuống chà rửa, đợi tắm gội gần xong rồi, nàng xoay người chuẩn bị lấy khăn thì lại nhìn thấy bóng người đang nghiêng nghiêng dựa bên cạnh rèm cửa kia.
Tô Trăn Trăn: …
Cánh tay đang vươn ra lấy khăn của Tô Trăn Trăn khựng lại tại chỗ.
Đầu ngón tay nàng khẽ động, giọt nước đọng trên đó rơi xuống đất.
Nàng từ từ rút cánh tay về, rụt cả người trở lại trong thùng tắm.
“Cậu sao… còn ở trong này.”
Nàng ngồi xổm trong thùng tắm, để lộ nửa khuôn mặt, đôi mắt đen láy được nước nóng thấm nhuận, hiện ra sắc đỏ rất đẹp. Mái tóc nhiều được nàng vắt khô, quấn tùy ý trên đỉnh đầu thành một búi tóc tròn hơi ướt chưa khô hẳn.
“Ngươi bảo ta canh.”
Tô Trăn Trăn: … nàng là bảo ngươi canh ở ngoài! Không phải canh ở trong này!
“Tắm xong rồi?”
“… Ừm.”
Lục Hòa Húc động đậy cái chân đứng lâu đến hơi tê của mình, cậu đi về phía Tô Trăn Trăn.
Trong lều chỉ có một ngọn đèn sa, ánh sáng mờ ảo âm u, cái bóng cao lớn của thiếu niên phủ xuống, cả người cả thùng của Tô Trăn Trăn đều bị bóng cậu bao trùm.
Nàng ngẩng đầu nhìn cậu.
Nước nóng trong thùng giờ đã không còn nóng như lúc đầu nữa, hơi ấm dễ chịu ngâm lấy cơ thể, mặt nước mờ mịt, không có chỗ trốn.
Tô Trăn Trăn cảm thấy ngay cả đầu ngón chân mình cũng cuộn cả lại.
Thiếu niên đứng bên thùng tắm, ánh mắt quét một vòng, rồi đưa tay cầm lấy thùng nước nóng nhỏ bên cạnh, đổ vào trong thùng tắm.
Xô nước nóng này không quá bỏng, nhưng cũng đủ khiến nhiệt độ trong thùng tăng lên mức ấm nóng vừa phải thích hợp.
“Ta tắm xong rồi.” Tô Trăn Trăn định nói không cần lãng phí nước nữa, lại chợt cảm thấy có một bàn tay siết lấy sau gáy mình.
“Ừ.” Giọng thiếu niên hơi khàn, cậu khẽ đáp một tiếng, đầu ngón tay miết qua lớp da sau gáy mềm mại thơm trắng đã bị ngâm nước đến mềm ra của Tô Trăn Trăn.
Trên người nữ nhân mang theo mùi bồ kết thoang thoảng, mùi hương ấy hòa lẫn với mùi thuốc cỏ trong lều, rất dễ ngửi.
“Ngươi thơm quá.”
Thiếu niên áp sát vành tai nàng, giọng nói chạm thẳng vào tai, Tô Trăn Trăn cảm thấy vành tai mình hơi đau, như bị ai đó cắn khẽ một cái.
Vì không mặc quần áo nên Tô Trăn Trăn theo bản năng né sang bên cạnh.
Bàn tay đang giữ sau gáy nàng của thiếu niên hơi siết chặt.
Tô Trăn Trăn run rẩy không còn chỗ nào để trốn.
Nàng cứ cảm thấy câu cậu nói này nghe có chút quen tai, nhưng lại không nhớ ra đã nghe ở đâu rồi.
Tô Trăn Trăn hơi nghiêng đầu, môi nàng lướt qua cổ thiếu niên, ngửi thấy trên người cậu có mùi tanh ngọt nhàn nhạt, giống như vị sắt gỉ pha lẫn mật ong, kỳ quái dính nhớp, vừa ngọt vừa lạnh.
Lều rất nhỏ, không khí không lưu thông, hơi nóng bốc lên từ thùng tắm khiến Tô Trăn Trăn thấy đầu óc quay cuồng.
Đương nhiên, chuyện này cũng có liên quan tới việc thân thể nàng còn chưa khỏi hẳn mà cứ cố muốn tắm.
Nhưng nàng thật sự không chịu nổi một bản thân hôi hám nữa rồi.
Trong thùng có rất nhiều nước, thiếu niên cúi người đứng bên thùng tắm hôn nàng, Tô Trăn Trăn mềm nhũn chân, ngồi xổm không nổi nữa, thân thể trượt xuống, cậu dùng một tay siết eo nàng, vớt nàng từ trong thùng lên.
Tô Trăn Trăn bị kéo đứng dậy, nước trên người ào ào chảy xuống, một nửa còn bắn ra ngoài.
Nàng nhón chân, hai tay vòng lên cổ thiếu niên, như muốn vùi mình vào giữa cổ cậu để trốn đi nỗi xấu hổ.
Cậu mặc nàng ôm như vậy, rồi nghiêng đầu tiếp tục hôn nàng.
Tô Trăn Trăn cố ngẩng đầu thở, nhưng chỉ hít vào được chút không khí loãng cùng mùi trên người thiếu niên.
Ngột ngạt quá, nàng sắp ngất rồi.
Thân thể nữ nhân lại bắt đầu không chống đỡ nổi mà trượt xuống, cánh tay thiếu niên siết bên eo nàng càng chặt hơn, vệt nước ướt dính trên người hai người, quần áo của cậu cũng ướt cả.
Lục Hòa Húc đang hôn được nửa chừng mới phát hiện người đã ngất mất rồi.
Cậu nhìn nữ nhân đang ngất trong vòng tay mình, dừng lại chốc lát, lại hôn thêm mấy cái, rồi hơi cúi người ôm nàng ra khỏi thùng tắm.
Trên người Tô Trăn Trăn không mặc quần áo, cậu một tay ôm nàng, tay còn lại lấy chiếc khăn bên cạnh quấn nàng lại, rồi đặt lên giường.
Búi tóc của nữ nhân đã tản ra, tóc dài ướt sũng, dính lên người.
Lục Hòa Húc ngồi bên cạnh, chậm rãi gom mái tóc dài của nàng lại, rồi học theo dáng vẻ trước đây của nàng, giúp nàng vắt khô tóc.
Mái tóc đen dày tụ lại bên gối, để lộ chiếc cổ mảnh mai trắng nõn của Tô Trăn Trăn, thấm một màu hồng trắng.
Ánh mắt Lục Hòa Húc dời xuống dưới, chầm chậm trôi đi.
Cậu một tay chống má, im lặng nhìn.
Bên cạnh, Tô Sơn tỉnh dậy, nó không thích nước, nhìn thấy trên nền đất có nhiều nước bắn từ thùng tắm ra như thế thì theo phản xạ “meo” một tiếng, thấy không ai để ý tới mình, đành phải nhón chân nhảy cà tưng cà tưng tới.
Tô Sơn ngồi bên giường, thấy Tô Trăn Trăn đang nằm trên giường, chân sau dùng sức, đang định nhảy lên thì bị ai đó một phát túm gáy ném xa ba mét.
Tô Sơn xoay một vòng trên không, tiếp đất hoàn hảo.
Nó ngồi ở đó liếm liếm móng vuốt, không lại gần nữa.
Lục Hòa Húc đưa mắt quay lại trên người Tô Trăn Trăn.
Hơi nóng trong thùng tắm chậm rãi tan đi, có lẽ nàng thấy lạnh rồi, sắc hồng trên da rút đi, trở thành màu trắng ngưng đọng.
Rất đẹp.
Tựa như bạch ngọc.
Lục Hòa Húc sờ thử, chạm vào hơi lạnh, cậu đứng dậy, dùng khăn lau nước trên người nàng.
Từ đầu đến chân.
Chỉ có một nơi là lau không khô.
Ướt quá.
Lục Hòa Húc nâng đầu ngón tay lên.
Không giống nước.
Mà là cảm giác dính nhớp.
-
Tô Trăn Trăn ngủ một giấc dậy, phát hiện mình đã được mặc quần áo chỉnh tề nằm trên giường, toàn thân khô ráo, chắc là đã được ai đó lau giúp.
Vậy mà nàng lại ngất xỉu.
Tô Trăn Trăn xấu hổ kéo chăn trùm kín đầu mình.
Một mặt đúng là vì thùng tắm quá nóng, vừa mới khỏi bệnh xong cơ thể nàng còn yếu, có hơi không chịu nổi, mặt khác cũng không thể tách rời khỏi Mục Đán.
Cậu hôn quá sâu, nàng hoàn toàn không thở nổi.
Tô Trăn Trăn xấu hổ muốn chết, may mà Mục Đán không ở trong lều.
Âm u nhiều ngày như thế, hôm nay cuối cùng cũng có nắng, Tô Trăn Trăn nhìn ánh nắng rọi vào từ ngoài lều mà đoán, chứng sợ nắng của Mục Đán vẫn chưa khỏi, chắc là trốn vào chiếc lều nào đó rồi, hơn nữa tối qua cậu thức trắng để chăm nàng, nhất định rất vất vả.
Tô Trăn Trăn vén chăn ngồi dậy, rồi đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Nàng đưa tay sờ ra sau, chạm phải mái tóc rối bù, tuy lúc ngủ đã hơi loạn rồi nhưng nàng dường như vẫn sờ ra được một hình dáng nào đó.
Tô Trăn Trăn bật dậy lao tới trước bàn trang điểm, nhìn mình trong gương.
Hai bím tóc đuôi ngựa?
Đồ xấu xa.
-
Thời tiết quang đãng, Cẩm Y Vệ đã dừng việc truy bắt kẻ tung tin “thiên phạt”, bầu không khí u ám đè nặng trong lòng mọi người cũng theo nắng ấm mà chậm rãi tan đi.
Trong đế vương trướng đóng kín, một ngọn đèn lưu ly đặt đất đứng ở góc chiếu sáng chiếc trướng mờ tối.
Lục Hòa Húc ngồi sau ngự án, trước mặt là tấu chương mấy ngày nay.
Cậu chậm rãi lật một trang, ánh mắt lại không tự chủ rơi xuống đầu ngón tay mình, bắt đầu thất thần.
Lục Hòa Húc theo bản năng day day đầu ngón tay, rồi tiếp tục xem tấu chương.
Một lát sau, Ngụy Hằng vội vã bước vào, nhìn thấy Lục Hòa Húc ngồi sau ngự án thì nhanh chóng hành lễ, “Bệ hạ.”
Lục Hòa Húc không ngẩng đầu, “Ảnh Nhất đã nói cho ngươi rồi.”
“Vâng.” Ngụy Hằng gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, “Ý của bệ hạ là trong Cẩm Y Vệ đã lẫn người của doanh Tuần Phòng?”
Đây là chuyện lớn, người thông minh nhìn một cái là biết Triệu Lăng Vân muốn làm gì.
Hắn muốn mưu phản, thí quân.
“Nô tài lập tức đi điều cấm quân tới.”
“Không vội.” Lục Hòa Húc nhấp một ngụm trà lạnh, cảm thấy vị quá nhạt, bèn thêm vào một thìa mật ong, nghĩ một lát lại thêm một thìa nữa, rồi cầm chiếc thìa bên cạnh khuấy lên.
Mật ong vàng nhạt tan vào trong trà lạnh, Lục Hòa Húc uống một ngụm, lúc này mới chậm rãi nói: “Ngụy Hằng, đánh cỏ động rắn thì không hay đâu.”
Ngụy Hằng hiểu ý của Lục Hòa Húc.
“Vâng, nô tài hiểu rồi.”
-
Khởi đầu một ngày low năng lượng của i nhân.
Còn chưa dậy.
Có phúc thì tôi hưởng, không phúc thì tôi ráng hưởng.
Tô Trăn Trăn nằm trên giường ăn ăn uống uống mấy ngày liền, ngày nào cũng ăn như lợn chưa xuất chuồng. Dù lúc bị bệnh khẩu vị có giảm đi chút nhưng vẫn khắc phục được.
Sờ lên mặt với người thấy cũng có da có thịt hơn rồi.
Vẫn phải vận động vận động thôi.
Tô Trăn Trăn cầm một dải thắt lưng chơi với Tô Sơn.
Tô Sơn đứng bằng hai chân sau lên cào với lấy dải thắt lưng buông thõng xuống, bắt được mấy lần lại bị Tô Trăn Trăn giật mất ngay.
Tô Trăn Trăn cầm dây lưng xoay quanh mình, Tô Sơn cũng quay theo nàng mấy vòng, quay không nổi nữa thì nằm bẹp dưới đất nghỉ ngơi, rồi đột nhiên lao qua bên kia chơi chiếc khuyên tai bị Tô Trăn Trăn làm rơi dưới đất.
Đó là một chiếc khuyên tai ngọc trai, trông Tô Sơn rất hứng thú với viên ngọc trai bên trên.
Nó dùng móng vuốt khều nghịch.
Tô Trăn Trăn cũng mặc cho nó chơi, rồi chỉ lơ đãng một cái đã thấy Tô Sơn lại chạy tới cào cào dưới gầm tủ áo.
Dưới đáy tủ có một khe cực mảnh cực hẹp, đến móng mèo cũng không chui vào được.
Ban đầu Tô Trăn Trăn cúi người nhìn, không nhìn rõ, lại ngồi xổm xuống nhìn, cuối cùng bò hẳn ra đất mà ngó.
Quả nhiên, chiếc khuyên tai ngọc trai của nàng bị chơi lọt vào trong rồi.
Cái tủ này bằng gỗ nguyên khối, bên trên chạm trổ hoa lá đơn giản, nhìn gỗ là biết rất chắc nịch.
Tô Trăn Trăn thử một cái, không nhấc nổi.
Cứ để đó chờ ba nó về vậy.
Tô Trăn Trăn rất dễ dàng từ bỏ, không cần phải vì chuyện mình không làm nổi mà cố quá làm gì.
Vận động xong rồi, ngủ lại một giấc đi.
Mùa thu trời mát mẻ, đêm xuống cũng sớm.
Trời mới vừa chạng vạng, Tô Trăn Trăn đang ngồi trong lều tiếp tục trêu Tô Sơn chơi thì thấy từ đằng xa thiếu niên xách ngọn đèn lưu ly đi tới.
Thiếu niên càng đi càng gần, ánh mắt Tô Trăn Trăn không tự chủ rơi xuống đôi môi cậu.
Màu môi của Mục Đán rất đẹp, là sắc đỏ thắm tự nhiên, sau khi hôn xong, màu sẽ càng đậm hơn, như trái anh đào chín nẫu.
Tô Trăn Trăn nhớ tới chuyện tối qua mình bị hôn đến ngất đi, vội đỏ mặt quay người, “Khuyên tai của ta bị Tô Sơn chơi lọt vào trong rồi, ta không nhấc nổi cái tủ này.”
Đôi khi trốn tránh mới là cách tốt nhất để tránh xấu hổ.
Lục Hòa Húc đứng trước tủ, giơ tay thử sức nặng của nó, rồi nói với Tô Trăn Trăn: “Yếu thật.”
Tô Trăn Trăn: … rốt cuộc cha mẹ bao giờ mới chấp nhận sự tầm thường của con cái đây.
Rõ ràng là tại cậu quá khỏe mà!
Lục Hòa Húc một tay vác cái tủ lên vai, dời sang bên cạnh, thậm chí ngay cả ngọn đèn lưu ly trong tay cũng không buông xuống.
Tô Trăn Trăn: …
“Cái đó… dưới gầm giường cũng có…”
Lục Hòa Húc đi tới, một tay nhấc giường lên.
Dù đã biết thiếu niên rất khỏe, nhưng thế này thật sự quá phi lý rồi, căn bản đã vượt khỏi phạm trù người bình thường.
“Có thể dùng bốn ngón tay không?” Tô Trăn Trăn chợt nảy ra chút tò mò.
Lục Hòa Húc nhíu mày, buông bớt một ngón tay.
“Ba ngón thì sao?”
“Hai ngón?”
“Một ngón!”
Thiếu niên nghiêng đầu nhìn Tô Trăn Trăn mắt sáng long lanh, như thể đang hỏi, có ý nghĩa gì?
Quả thật chẳng có ý nghĩa gì.
Một hơi tìm ra hết đám khuyên tai, trâm ngọc, đồ chơi bị Tô Sơn quăng bừa khắp nơi, Tô Trăn Trăn tiện tay dọn lại lều luôn.
Lục Hòa Húc mở cái tủ quần áo hôm qua đã sắp xếp xong.
Một đống quần áo bên trong trào ra, Tô Sơn vui vẻ chạy tới chui tọt vào.
Tô Trăn Trăn hơi lúng túng, vội vàng nhét cả mèo lẫn quần áo trở lại.
“À thì… cậu ăn tối chưa?”
“Chưa.”
Vừa hay nàng cũng chưa ăn.
“Ta nhớ bên kia có một rừng hồng, không biết chín chưa.”
Ngay từ ngày đầu tới đây, Tô Trăn Trăn đã nhắm trúng rừng hồng ấy rồi.
“Hồng hái xuống xong có thể ăn ngay, còn có thể làm hồng nướng, hoặc hồng sấy phủ đường, mứt hồng.”
“Ừm.”
Lục Hòa Húc đã cầm đèn lưu ly đứng chờ nàng ở cửa lều rồi.
-
Vì là hoàng đế xuất hành nên khu vực lân cận đã bị nghiêm cấm người ngoài ra vào.
Rừng hồng này lại nằm đúng ở ranh giới khu tuần tra của Cẩm Y Vệ.
Tô Trăn Trăn và Mục Đán cầm lệnh bài nên đi cả đường không gặp trở ngại gì.
“Sao vẫn chưa tới vậy?”
Tô Trăn Trăn cảm thấy mình đã đi rất lâu rồi, nàng đưa tay nắm lấy tay Mục Đán.
【Ngón tay dài ghê.】
Rõ ràng khi đứng trước lều nhìn về phía rừng hồng ấy nàng thấy rất gần, sao giờ đi tới lại xa thế này?
Lục Hòa Húc nhìn nàng một cái.
“Đến rồi.”
Thiếu niên giơ ngọn đèn lưu ly trong tay lên, Tô Trăn Trăn ngẩng mắt nhìn, quả nhiên thấy rừng hồng phía trước.
Ánh trăng lưa thưa, nhàn nhạt quét qua vỏ hồng, Tô Trăn Trăn đi tới gần, phát hiện trên mấy cây hồng, ở chỗ cao nhất có vài quả, một phần đã bị chim ăn mất phân nửa, lộ ra phần thịt hồng mọng nước bên trong.
Đêm đen dày đặc, Tô Trăn Trăn bảo Mục Đán giơ cao ngọn đèn lưu ly trong tay.
Ánh đèn rọi xuống, vừa hay chiếu trúng cây hồng sai trĩu quả trước mặt.
Có lẽ vì hướng đón nắng nên nó phát triển tốt nhất.
Tô Trăn Trăn nhón chân hái hồng, phát hiện hơi thấp không tới, đúng lúc bên cạnh có một tảng đá, nàng bèn bước lên đó đứng.
Tô Trăn Trăn hái xuống hai quả, đưa một quả cho Mục Đán.
“Lúc nãy trên đường tới đây có phải mình đi ngang qua chỗ có suối không?”
Tô Trăn Trăn đi theo Mục Đán quay lại một đoạn ngắn, quả nhiên có một vũng suối trong.
Dòng suối trong từ vách đá chảy xuống, đổ vào cái hồ nhỏ này.
Lục Hòa Húc tùy tay đặt đèn lưu ly lên tảng đá, ánh đèn rơi trên mặt nước suối, chiếu ra làn nước trong lấp lánh.
Tô Trăn Trăn dùng nước suối rửa sơ quả hồng, rồi không chờ được mà cắn một miếng.
Ọe.
Chua chát muốn chết, cho tí đường hóa học đi.
Quả hồng này không ăn được, dở quá trời dở.
Tô Trăn Trăn cầm quả hồng cắn dở quay đầu nhìn Mục Đán.
Thiếu niên còn nhanh hơn nàng, Tô Trăn Trăn nghi ngờ không biết cậu có rửa không, chẳng lẽ trên đường đi lúc nàng không để ý cậu đã lén cắn một miếng rồi?
Đối diện ánh mắt Tô Trăn Trăn, thiếu niên chẳng biết đã ném quả hồng đi đâu từ sớm gật đầu nói: “Rất khó ăn.”
Tô Trăn Trăn nghĩ, vị giác hồi phục rồi cũng có mặt xấu của nó.
Suối trong róc rách, Tô Trăn Trăn cúi đầu nhìn xuống đất một cái, lúc nãy nàng đã thấy như mình giẫm phải thứ gì rồi.
Nàng cúi người nhặt lên, đưa về phía đèn lưu ly soi thử.
Hình như là… hạt dẻ?
Tô Trăn Trăn thuận thế nhìn sang bên cạnh, quả nhiên thấy mấy cây dẻ hoang.
Ngoài trời đúng là tốt thật, nhất là vào mùa thu, đúng lúc cây trái sum suê, trên mặt đất đã rơi đầy những quả dẻ chín màu nâu.
So với mấy quả hồng chua chát còn chưa chín kia thì rõ ràng đám hạt dẻ này ăn được hơn.
“Đây là hạt dẻ, chúng ta mang về nướng ăn nhé.” Tô Trăn Trăn giơ hạt dẻ nhặt được lên cho thiếu niên xem, rồi hào hứng nói: “Cậu đi lắc cây dẻ đi, ta nhặt hạt dẻ.”
Lục Hòa Húc đứng dậy, đi tới bên cây dẻ, vươn tay lắc một cái.
Thiếu niên sức lớn, cành thân cây dẻ to khỏe trong tay cậu giống hệt cành trúc nhỏ, từng quả từng quả dẻ to bọc trong lớp vỏ xanh gai góc bị lắc rơi xuống.
“Đủ rồi, đủ rồi.”
Tô Trăn Trăn xua tay ngăn thiếu niên tiếp tục dội mưa hạt dẻ, rồi vội vàng ngồi xổm xuống nhặt.
Vì để hái hồng nên nàng còn mang theo một cái giỏ nhỏ, suốt đường đều do Mục Đán đeo. Hồng không ăn được, ngược lại lại chất đầy hạt dẻ.
Tô Trăn Trăn ném hạt dẻ vào giỏ, chẳng bao lâu nàng và Mục Đán đã nhặt đầy một giỏ.
Hai người thắng lợi trở về.
“Hồng khi nào mới ăn được?”
Thiếu niên xách giỏ hạt dẻ trong tay, nghiêng đầu hỏi Tô Trăn Trăn bên cạnh.
Tô Trăn Trăn nghĩ một chút, “Tầm nửa tháng nữa đi.”
Hai người trở về chiếc lều nhỏ, trước hết bóc lớp vỏ xanh gai bên ngoài hạt dẻ ra, rồi mang nước suối về rửa sạch hạt dẻ, cuối cùng bới lớp tro thực vật trong lò bếp đã tắt chưa lâu ra bỏ vào chậu.
Tô Trăn Trăn bảo Mục Đán rạch một đường chữ thập trên mỗi hạt dẻ.
“Làm vậy lúc nướng hạt dẻ, hạt sẽ không bị nổ tung.”
Tô Trăn Trăn bỏ đám hạt dẻ đã được Mục Đán rạch chữ thập vào trong tro thực vật để nướng.
“Chúng ta làm thêm một nồi hạt dẻ rang nữa.”
Tô Trăn Trăn sai Mục Đán đi lấy ít cát thô về, lát nữa dùng rang hạt dẻ.
Cát thô nhanh chóng được lấy về, hơn nữa còn là loại đã rửa sạch.
Tô Trăn Trăn đổ cát thô vào nồi, đợi lò nhỏ làm nóng cát xong thì cho đám hạt dẻ vào, rồi rưới nước mật ong dọc theo mép nồi.
“Được rồi, đảo đi.”
Tô Trăn Trăn giao nhiệm vụ gian khổ này cho Mục Đán.
Thiếu niên ngồi trên ghế đẩu nhỏ, một tay cầm xẻng, một tay trêu mèo.
Mùi thơm của hạt dẻ lan ra trong lều, những hạt cát làm vỏ dẻ nướng lên vàng sém nứt ra, mật ong bám theo cát tạo lớp áo đường trên bề mặt hạt dẻ, mùi mật ong men theo vết rạch mà thấm vào bên trong.
“Gần được rồi.” Tô Trăn Trăn nhìn một cái, dập lửa bếp lò nhỏ, rồi tiện tay đào luôn đám hạt dẻ chôn trong tro ban nãy ra.
So với đám hạt dẻ tro xám xịt này, rõ ràng thiếu niên hứng thú hơn với đám hạt dẻ bọc mật ong kia.
Vị mật ong ngấm vào hạt dẻ, từng hạt dẻ tròn đầy được rang đến mềm bùi ngọt thơm, vừa vào miệng đã mang theo vị ngọt ngấy của mật ong.
Mềm quá, thơm ngọt quá.
Tô Trăn Trăn ngồi cạnh Mục Đán, mỗi người một cái ghế đẩu nhỏ, vây quanh nồi bóc hạt dẻ ăn.
Hai người bóc đến đầu ngón tay đen sì.
Ăn hết nồi hạt dẻ vị mật ong rồi, Lục Hòa Húc lại bưng hẳn một bát mật ong tới, ném hạt dẻ vào rồi lăn qua mật ong để ăn.
Đúng là cao thủ ăn uống.
Tô Trăn Trăn nghiêng đầu, thấy nơi khóe môi thiếu niên cũng dính tro thực vật.
Nàng giơ tay, lau giúp cậu khóe môi, “Mèo tham ăn.”
“Meo…” Tô Sơn đang ngồi cạnh lò ngủ gật kêu một tiếng.
Lục Hòa Húc giơ tay quệt quệt khóe môi mình.
Lại càng đen hơn.
Tô Trăn Trăn cười cong cả mày mắt, rồi giây tiếp theo, thiếu niên nghiêng người tới, má cọ qua má nàng, môi hôn xuống, mặc cho nàng trốn thế nào cũng trốn không thoát.
-
Chỉ còn mấy ngày nữa là tới thu tế, mọi người đều tất bật cả lên, ngay cả kiểu có quan hệ như Tô Trăn Trăn cũng bị xếp việc.
Thật ra với thân phận đối thực của nàng kiểu nhị đại thái giám, vốn dĩ không tới lượt nàng phải làm việc, chỉ là vụ “thiên phạt” lần này giết quá nhiều người, nhân thủ thật sự không đủ nữa.
Việc được giao cho Tô Trăn Trăn là vào trong hoàng miếu lau tế khí.
Việc tu sửa chính điện hoàng miếu gần như đã hoàn thành, tế khí được đặt trong khố tế khí, đợi tới ngày thu tế mới bày hết ra ngoài.
Công việc Tô Trăn Trăn cùng mấy cung nữ và thái giám khác phải làm là lau rửa tế khí trong khố tế khí.
Đây là một kho rộng năm gian mặt tiền, sâu một gian, bên trong bày hơn trăm món tế khí.
Nhỏ thì có muỗng canh bát canh, lớn thì có lễ khí như đỉnh giám, biên chung.
Tô Trăn Trăn được phân đi lau chùi loại tế khí dùng đựng rượu.
Sáng vào từ sớm đã bắt đầu lau, lau mãi tới tối mới tan việc.
Việc thì không mệt, chỉ là hơi chán và khiến tinh thần căng thẳng.
Dù sao mấy thứ này đều cực kỳ đắt giá, nếu làm hỏng hoặc làm mất thì là chuyện phải rơi đầu.
Có người quản lý khố tế khí, mỗi ngày đều phải kiểm kê tế khí một lần, đề phòng thất lạc hoặc bỏ sót.
Tô Trăn Trăn đứng cùng những cung nữ và thái giám khác ở một chỗ, yên lặng chờ quản sự tới ghi danh tế khí hôm nay.
Vào thu rồi, trời tối sớm.
Tô Trăn Trăn không thích những đêm cuối thu, nhìn vào chỉ thấy lòng hoang vu.
Cửa khố tế khí bị Cẩm Y Vệ đẩy ra, trời đã tối, thiếu niên xách một ngọn đèn lưu ly bước vào.
Tô Trăn Trăn sững người.
Ánh mắt Lục Hòa Húc lướt qua mặt Tô Trăn Trăn một cái, rồi chậm rãi đặt ngọn đèn lưu ly trong tay lên án bàn, nhận lấy sổ đăng ký từ tay Cẩm Y Vệ bên cạnh, dựa theo tế khí trong khố mà kiểm từng món một.
Thiếu niên thay một bộ trường bào cổ tròn màu đỏ phù hợp với thân phận của cậu, bên hông thắt đai ngọc, trên đầu đội một chiếc ô sa mũ tinh xảo, vành mũ đè xuống trán, tôn lên ngũ quan tinh xảo xinh đẹp.
Đây vẫn là lần đầu tiên Tô Trăn Trăn nhìn thấy dáng vẻ Mục Đán làm việc.
Nàng còn đang thất thần thì thiếu niên đã đi đến trước mặt nàng.
Lục Hòa Húc quét mắt nhìn đám tế khí đặt phía sau lưng Tô Trăn Trăn, nhàn nhạt mở miệng: “Tế khí đầy đủ.”
Xem như qua cửa rồi.
Nhìn bộ dạng nghiêm chỉnh của thiếu niên, Tô Trăn Trăn có cảm giác như người quen đang đóng vai sếp.
Được rồi, cậu thật sự là sếp của nàng.
Đi làm lại thành đối thực với cấp trên?
“Kiểm tra xong, không có vấn đề.”
Lời vừa dứt, đám thái giám và cung nữ trong khố tế khí đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, lần lượt cúi đầu rời đi tan việc.
Tô Trăn Trăn đi cuối cùng, đi được ba bước thì quay đầu nhìn Mục Đán một cái.
Lục Hòa Húc cầm chìa khóa trong tay, sau khi mọi người đã rời khỏi khố tế khí, dưới sự giám sát của Cẩm Y Vệ, khóa cửa khố tế khí lại.
Cung nữ và thái giám không được phép nán lại trong hoàng miếu.
Tô Trăn Trăn đi một mạch ra khỏi hoàng miếu, đứng chờ ngoài cửa một lát, liền thấy Mục Đán chậm rãi đi tới từ phía sau nàng.
Tô Trăn Trăn vẫn luôn cảm thấy thiếu niên hợp với mấy màu tươi sáng hơn.
Ví dụ như màu đỏ, màu hồng, màu vàng sáng.
Đương nhiên, cũng không phải nói mấy bộ đồ trước đây cậu mặc không đẹp, chỉ là không đẹp bằng những màu bão hòa cao ấy thôi.
Tô Trăn Trăn vẫn còn nhớ dáng vẻ cậu mặc hỉ phục màu đỏ.
Tuy rất đẹp, nhưng đáng tiếc chất liệu và kiểu dáng bộ hỉ phục ấy thật sự chẳng xứng với cậu.
“Sao trước đây cậu không mặc bộ đồ này?”
Trong hoàng miếu trống trải vô cùng, chỉ còn lại đám Cẩm Y Vệ đang tuần tra.
“Ngày thường không tiện.”
Lục Hòa Húc nhân cơ hội này đến điều tra xem trong Cẩm Y Vệ rốt cuộc có bao nhiêu người của doanh Tuần Phòng trà trộn vào.
Hiện tại xem ra, số lượng không quá lớn.
Lục Hòa Húc đi bên cạnh Tô Trăn Trăn, đang suy nghĩ chuyện này thì ánh mắt bỗng liếc về phía nàng.
Trang phục cung nữ mùa thu năm nay là màu xanh non nhạt, trên đó thêu hoa cành gãy và bướm, áo trên váy dưới, ôm lấy dáng người, trông vừa thanh tân vừa nhã nhặn.
Bản thân Tô Trăn Trăn vốn là mỹ nhân hệ nhạt, trên búi tóc cũng chẳng cài mấy món trang sức, chỉ cắm trơ một cây trâm ngọc trai, mặc bộ cung nữ phục mùa thu này lại càng khiến nàng trông thanh lệ đáng yêu, mắt sáng môi cười, không hề tà niệm, chỉ cần đứng đó thôi đã là thục nữ đoan trang.
【Màu đỏ đẹp thật.】
【Cho tôi sờ với.】
【Cho tôi sờ với.】
【Cho tôi sờ với.】
【Lời tác giả】
Chương thứ hai.
Mèo mèo: nhà sưu tầm những câu nói thầm kín của Trăn Trăn.
Trăn Trăn: đó toàn là lời của tôi mà!
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui nhiều hơn
Đề xuất Bí Ẩn: Siêu Thời Không Ám Luyến