Eo của nàng, cũng rất nhỏ
Lục Hòa Húc chưa từng thử chuyện kiểu này.
Vốn dĩ hắn rất ghét chuyện đó.
Gió hè hiền hòa, cành quế đặt trong phòng mơ hồ đưa tới hương thơm nhàn nhạt.
Trăng tròn treo giữa trời đêm, người phụ nữ hơi ngửa đầu, trên mặt đựng đầy ánh trăng, ánh trăng lạnh như mây sương đổ xuống, phủ kín gương mặt nàng.
Lục Hòa Húc giơ tay lên, sắc mặt lạnh, đầu ngón tay cũng lạnh.
Hắn chậm rãi vuốt qua đôi mày mắt ướt át của Tô Trăn Trăn, men theo gò má nàng trượt xuống.
Hắn cũng ghét mặt trăng hôm nay, vậy mà trăng Trung thu lúc nào cũng tròn sáng, khiến người ta không thể ngó lơ.
Lục Hòa Húc hé miệng, ngậm lấy chiếc cằm đang ngẩng lên của người phụ nữ, như thể nuốt luôn cả lớp ánh trăng đó vào miệng.
Hắn dường như nếm được thứ ánh trăng thanh lãnh nhạt bạc ấy.
Tô Trăn Trăn mở mắt ra, ánh mắt dời xuống, chạm phải gương mặt mềm mại trắng trẻo của thiếu niên, đầu lưỡi đỏ thắm liếm qua cằm nàng, đôi mắt đen nhướng lên, yên lặng nhìn nàng.
Tô Trăn Trăn nghe thấy tiếng hô hấp hỗn loạn của mình, như sắp nhảy khỏi cổ họng.
Nàng đưa tay ra, đầu ngón tay luồn vào mái tóc mềm của thiếu niên, rồi gỡ dây buộc tóc của hắn.
Tóc dài của thiếu niên xõa xuống, gương mặt ấy ngấm trong ánh trăng, đẹp đến yêu dị.
Đầu ngón tay Tô Trăn Trăn quấn lấy tóc hắn, từ từ siết chặt.
Mái tóc đen quấn quýt trên đầu ngón tay trắng nõn của nàng, tạo nên sự tương phản cực độ.
Cảm giác tóc bị kéo truyền từ da đầu xuống, làn da trắng lạnh của Lục Hòa Húc nổi lên sắc ửng đỏ kỳ lạ.
Tô Trăn Trăn nghe thấy tiếng hừ nghèn nghẹt của thiếu niên, đôi môi hắn đang ngậm nơi cằm nàng hơi siết lại, truyền tới một chút đau râm ran.
Cánh tay ôm nơi eo nàng của thiếu niên càng dùng sức hơn.
Sức hắn vốn dĩ đã rất lớn.
Tô Trăn Trăn cảm thấy eo mình như sắp gãy.
“Chờ, chờ đã...” Tô Trăn Trăn phát âm mơ hồ không rõ, định ngồi dậy.
Lục Hòa Húc khẽ thở dài.
Không được, quá dễ hỏng.
Hắn buông lỏng lực, mang tính xoa dịu mà hôn lên môi người phụ nữ.
Tô Trăn Trăn bị ép dịu xuống, nhưng nàng luôn cảm thấy bất an.
Lục Hòa Húc khẽ thở dốc, hắn giữ eo người phụ nữ, nhẹ nhàng cọ sát.
Thần trí Tô Trăn Trăn bị rượu nuốt trôi, nàng không biết đã xảy ra chuyện gì, thiếu niên lại bắt đầu dính dính dớp dớp hôn nàng.
Tô Trăn Trăn nheo mắt, thấy trên gò má tái nhợt của thiếu niên hiện lên sắc hồng, như lớp má hồng ombre rơi trên mặt, đặc biệt tụ dưới mắt, càng tôn đôi mắt vừa vô tội lại vừa dục, sắc.
Nhìn gương mặt xinh đẹp ngấm đỏ hồng đó của thiếu niên, khoái cảm sinh lý của Tô Trăn Trăn lấn át nỗi bất an tâm lý.
Nàng càng kéo chặt mái tóc đen của thiếu niên hơn, thậm chí nghiêng đầu cắn lấy một lọn tóc, dây dưa đến chết.
Bàn tay đang siết bên eo nàng chợt dùng lực, rồi lại buông lỏng.
Dưới váy dường như có thứ gì đó ướt sũng.
Lục Hòa Húc nằm đó, ánh mắt lướt qua gương mặt người phụ nữ, hắn nhìn chằm chằm mặt nàng, ánh mắt là sự bình tĩnh sau khi được giải phóng.
Tô Trăn Trăn mơ màng chạm phải thứ gì đó bằng đầu ngón tay.
Nàng giơ tay lên ngửi ngửi, cau mày, “Cái gì vậy, bẩn quá...”
-
Lục Hòa Húc bế người phụ nữ trong lòng lên, đặt lên giường.
Người phụ nữ đã ngủ say, tà váy bị ướt một mảng, trong kiểu thời tiết này sẽ mau chóng khô lại.
Lục Hòa Húc nhìn chằm chằm chỗ đó một lúc, hắn đi tới trước tủ quần áo, mở ra, rồi như vừa mở một quả cầu phồng to.
Quần áo vo thành cục trong đó trào ra, nhăn nhúm chất đầy dưới chân hắn.
Lục Hòa Húc suýt bị quần áo nhấn chìm thì yên lặng một lúc, giơ tay lấy món đồ đang trùm trên đầu mình xuống, rồi khom lưng tùy tiện chọn một bộ trong đó, đi trở lại thay cho Tô Trăn Trăn.
Chỉ là chiếc váy bên ngoài bị bẩn.
Tiện tay ném chiếc váy bẩn vào ngâm trong hồ nước ngoài sân, Lục Hòa Húc đi được ba bước lại vòng về, nhìn chằm chằm chiếc váy một lúc rồi giơ tay vò giặt.
Tà váy mỏng nhẹ bị vắt lên sào tre, ướt sũng nhỏ nước tong tong.
Hắn lại đi trở vào, trên tay cầm một chiếc khăn, trước lau mặt cho Tô Trăn Trăn, rồi lau sạch thứ dính trên tay nàng.
Trước khi rời đi, Lục Hòa Húc nhìn thấy cành quế bẻ đặt trong phòng.
Hắn giơ tay rút một cành đặt dưới mũi.
Thơm thật.
Thiếu niên trắng bệch gầy gò nắm cành quế nâu dài mảnh, khẽ bẻ một cái, cành quế liền nghiêng đầu.
Lục Hòa Húc hơi cụp mày mắt, sự xao động trong lòng vẫn chưa tan, dư vị kéo dài ấy hành hạ hắn, nhưng không được.
Tô Trăn Trăn quá dễ hỏng.
Thấy người chết thì sợ.
Nghe nói giết người thì sợ.
Bị nhốt vào chiếu ngục thì sợ.
Bị hắn ôm trong lòng mà vẫn còn sợ.
Mỏng manh thật.
Sao lại khó nuôi thế chứ.
-
Ánh trăng phủ đầy đất, hôm nay là Trung thu, Ngụy Hằng đã không còn người thân, năm xưa cả họ bị kết tội, chỉ còn mình hắn sống chui sống lủi mà qua được.
Nếu như bình thường, Hàn Thước còn mời hắn đến nhà ngồi chơi, hai người đàn ông còn chưa thành thân ngồi cùng nhau uống chút rượu quế, bóc ít cua, chia nửa cái bánh trung thu, rồi cãi nhau xem bánh nhân đậu đỏ ngon hơn hay bánh ngũ nhân ngon hơn.
Nhưng bây giờ, Hàn Thước xảy ra chuyện rồi.
Người bên doanh tuần phòng giữ người, không chịu giao ra.
Kẻ canh ở nha môn lại chính là vị Ninh Viễn hầu Triệu Lăng Vân vốn có quan hệ cực không tốt với Hàn Thước.
“Phạm nhân chưa kết án lập hồ sơ, theo luật cấm tuyệt thăm gặp, đây là quốc triều pháp độ, tuyệt không thể trái.” Triệu Lăng Vân mặc áo tang trắng, đai tang trắng buộc nơi eo, ánh mắt âm u chặn trước mặt Ngụy Hằng, trên người còn mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.
Ngụy Hằng không thu được kết quả gì, chạy đôn chạy đáo cả quãng đường mà đến mặt Hàn Thước cũng không được gặp.
Trên người hắn buộc một chiếc áo choàng mỏng, vội vàng xuống ngựa trở về Thanh Lương Cung.
Tên tiểu thái giám bên cạnh bước lên nhận lấy áo choàng trong tay hắn.
Ngụy Hằng hạ thấp giọng hỏi, “Bệ hạ đã về chưa?”
Tiểu thái giám vẫn canh ngoài cửa Thanh Lương điện, “Vừa mới về.”
“Ừm.” Ngụy Hằng khẽ đáp một tiếng, trước tiên vào nhĩ phòng bên cạnh chỉnh đốn y quan, rồi mới xoay người ra khỏi nhĩ phòng đi vào đại điện.
Trong điện vẫn phủ rèm lau, đến tối mới vén lên một nửa, để lộ ánh trăng trắng lạnh.
Chỉ là hôm nay Trung thu, theo thói quen của vị bệ hạ này thì ngày Trung thu cũng là ngày hắn không vui.
Hôm nay lẽ ra rèm lau không nên được vén lên, là do tiểu thái giám mới tới quá không hiểu chuyện.
Lời bên miệng Ngụy Hằng khựng lại trong nháy mắt, hắn đứng đó, căng thẳng ngẩng đầu nhìn Lục Hòa Húc đang ngồi sau ngự án.
Thiếu niên thay một bộ thường phục, màu sắc sáng rõ của bậc đế vương mặc trên người hắn càng khiến vẻ thiếu niên trên người hắn thêm nồng đậm. Nhưng đó chỉ là bề ngoài, chỉ cần đối diện với mắt vị đế vương này, sẽ nhận ra lệ khí ẩn dưới vẻ tươi sáng ấy.
Đây là một bạo quân nắng mưa thất thường, hỉ nộ vô thường.
Không ai có thể đoán thấu hắn.
Ngay cả Ngụy Hằng theo Lục Hòa Húc nhiều năm như vậy cũng vẫn không hiểu vị bệ hạ này đang nghĩ gì trong lòng.
Ngụy Hằng lặng lẽ hít một hơi, nhẹ tay nhẹ chân bước lên trước, cẩn thận tháo dải buộc trên rèm lau.
Chiếc rèm lau được cuộn lên một nửa lập tức buông xuống.
Lục Hòa Húc ngẩng mắt nhìn một cái, nói: “Ánh trăng không tệ.”
Động tác trên tay Ngụy Hằng khựng lại, hắn nhìn chằm chằm chiếc rèm lau trước mặt một lúc, vì đang quay lưng về vị hoàng đế thiếu niên kia nên không chắc câu này rốt cuộc có phải lời khen chân lòng hay không.
Mồ hôi mịn men theo trán Ngụy Hằng chảy xuống, hắn run đầu ngón tay, lại cuộn rèm lau lên.
Ánh trăng lần nữa đổ xuống, chiếu trên gương mặt tái nhợt của hắn.
Phía sau không có động tĩnh, Ngụy Hằng hơi khom người đứng đó, cuối cùng cũng xác nhận được, câu nói vừa rồi là thật.
Vì vị bệ hạ này ghét Trung thu, nên theo lệ, yến Trung thu vốn luôn được tổ chức rình rang trong cung cũng bị dừng lại.
Tiệc ca múa rượu thịt vốn ngày ngày không dứt cũng biến mất trong hôm nay.
Cả Thanh Lương Cung chỉ còn một vầng trăng sáng biểu thị niềm vui của ngày này.
Ngụy Hằng nghĩ, một đứa trẻ chưa từng cảm nhận được niềm vui Trung thu, lại còn bị ép nhìn người khác tận hưởng niềm vui Trung thu, nhất định là không thích Trung thu.
Trẻ con tuy sẽ lớn lên, nhưng lỗ hổng trong tim sẽ không tự lành theo thời gian, ngược lại còn càng lúc càng nhận thức rõ nỗi sợ hãi, khát vọng, thứ không thể có thuở nhỏ.
“Ngươi thấy thế nào, Ngụy Hằng?”
Ngụy Hằng xoay người hành lễ với Lục Hòa Húc, “Vâng, ánh trăng hôm nay rất đẹp.”
Ngụy Hằng ghì chặt đầu lưỡi, tránh để giọng mình run lên khi nói chuyện.
“Có việc?” Lục Hòa Húc nghịch cành quế trong tay, ngồi sau ngự án, trông như tâm trạng khá tốt.
Ngụy Hằng bước lên một bước, chắp tay nói: “Bệ hạ, đêm nay Hàn Thước bị bắt rồi.”
“Vì sao?” Lục Hòa Húc đặt cành quế dưới mũi, cực kỳ nhàn nhã nhẹ ngửi.
“Nghe nói là giết một vũ nữ bồi rượu.”
Ngụy Hằng vốn biết Hàn Thước thích uống hoa tửu, triều đình cũng không có điều khoản nào ghi rõ quan viên không được ra vào nơi phong nguyệt, dù sao ở Đại Chu, thanh lâu đều là nơi kinh doanh hợp pháp.
Vốn dĩ bọn họ đã hẹn đêm nay đợi Hàn Thước về sẽ cùng nhau ngắm trăng uống rượu, không ngờ Ngụy Hằng chờ được lại là tin hắn bị bắt.
Ngụy Hằng khom người quỳ xuống, “Hàn Thước ngàn chén không say, tính tuy nóng chút nhưng không phải kẻ giết người bừa bãi. Bệ hạ, chuyện này nhất định có ẩn tình.”
Lục Hòa Húc chống cằm bằng một tay, “Để Đại Lý tự đi tra.”
Ngụy Hằng biết vị khanh Đại Lý tự Tần Tùng Giang Thân này không a dua quyền quý, thương dân như con, nếu Hàn Thước thật sự không phạm tội, giao vào tay người này cũng có thể yên tâm.
Ngụy Hằng thở phào một hơi, “Đa tạ bệ hạ.”
Ngoài chuyện này, Ngụy Hằng còn có một chuyện khác.
“Bệ hạ, thu tế ở hoàng miếu sắp đến, ngài nên chuẩn bị rồi.”
Theo tục lệ, hoàng đế sẽ vào ngày tốt mùa thu đến hoàng miếu tế lễ, cầu xin tổ tiên phù hộ Đại Chu mưa thuận gió hòa, bá tánh an cư lạc nghiệp.
-
Say rượu.
Tô Trăn Trăn chống người ngồi dậy, vừa mở mắt đã bị ánh nắng bên ngoài làm chói tới nheo cả mắt.
Sáng quá.
Nàng cảm thấy hình như mình vừa mơ một giấc mộng xuân.
Dù chuyện cụ thể không nhớ rõ, nhưng gương mặt thiếu niên trong mộng lại đẹp đến lóa mắt.
Tô Trăn Trăn xách váy xuống giường, đột nhiên phát hiện chiếc váy trên người mình hình như đã bị thay rồi.
Hôm qua nàng đâu có mặc cái này nhỉ?
Cửa sổ hé mở, chiếc váy ngoài sân đã được phơi khô gần một nửa.
Tô Trăn Trăn ngẩn ra.
Lúc say rượu nàng siêng năng dữ vậy sao?
Nghĩ tới đây, Tô Trăn Trăn quay đầu nhìn cái tủ quần áo đang mở toang kia, quần áo cũng đã được treo lên từng bộ từng bộ.
Xem ra sau này có thể uống nhiều rượu hơn.
-
Qua Trung thu, nhiệt độ bắt đầu giảm, vị bạo quân đó cuối cùng cũng phải rời Thanh Lương Sơn trở về Kim Lăng.
Trước đó, còn có một buổi tế thu ở hoàng miếu cần phải hoàn thành.
Vào lúc tế thu, ngoài việc cúng tế trời đất tổ tông, hoàng đế còn đích thân cầm cuốc xuống ruộng gặt lúa, việc này là để truyền đạt cho bá tánh rằng hoàng đế luôn quan tâm đến muôn dân.
Trước khi đi, Tô Trăn Trăn ghé một chuyến đến Dược Vương miếu, chép nốt tấm bia đá cuối cùng còn lại.
Nàng nhìn thấy trên đài giải hoặc trong điện bên có một cành nhài tươi.
Đã lâu rồi Tô Trăn Trăn không tới, một cành nhài tươi như vậy nhìn là biết mới được thay gần đây.
Nàng cầm tờ giấy trên bàn lên, phát hiện người bạn thư tín này đã viết cho nàng rất nhiều.
Phần lớn đều là chuyện thường ngày của hắn, ví dụ như hắn có một vị thầy mê bói quẻ, gần đây lại càng không thể cứu vãn, trông như phát điên rồi vậy.
Lại ví như hắn sắp đi hoàng miếu, không biết nàng có theo cùng hay không.
Trên đài giải hoặc còn đặt một chiếc hộp vuông nho nhỏ, người bạn thư tín nói đó là quà tặng cho nàng.
Tô Trăn Trăn mở hộp ra, phát hiện bên trong là nửa miếng ngọc bội.
Tô Trăn Trăn viết lại rằng nàng sẽ theo đi hoàng miếu, nhận nửa miếng ngọc bội đó xong, lại để lại mấy lọ an thần hoàn do chính mình điều chế.
-
Tô Trăn Trăn ngồi trên xe ngựa rời đi, có chút không nỡ tiểu viện đó.
“Chúng ta còn có thể quay lại không?” Nàng quay đầu hỏi thiếu niên đang dựa vào vách xe ngựa.
Vì nắng thu gay gắt đến dữ dội nên Lục Hòa Húc vừa lên xe ngựa đã chẳng còn tinh thần.
Hắn ôm trúc phu nhân của Tô Trăn Trăn, khép mắt nằm đó nghỉ ngơi, lười nhác đáp: “Năm sau.”
Năm sau sao?
Vậy thì cũng đáng để chờ.
“Đúng rồi, cậu nghe tin vị Cẩm Y Vệ Chỉ huy sứ bị bắt vào Đại Lý tự chưa?” Tô Trăn Trăn ghé lại gần, dán sát tai thiếu niên nói chuyện.
Hơi nóng phả ra khi người phụ nữ nói mơ hồ nhẹ mỏng, khiến Lục Hòa Húc vô cớ nhớ tới tà váy ẩm ướt của nàng ngày đó.
Lục Hòa Húc ép trúc phu nhân dưới người, giọng nói lẫn thêm chút gì khác, “Ừm.”
Vừa nãy trước khi Tô Trăn Trăn lên xe ngựa, từ xa nàng nhìn thấy Lý Cẩn Hoài, Phó Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ đang cưỡi ngựa cao to bảo vệ bên cạnh ngự giá.
Vì Cẩm Y Vệ Chỉ huy sứ Hàn Thước vẫn đang bị giam trong Đại Lý tự, nên trên đường đi hoàng miếu lần này, tạm thời do Phó Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Lý Cẩn Hoài thay Hàn Thước bảo vệ an nguy của hoàng đế.
Ký ức của Tô Trăn Trăn về nguyên tác không liền mạch, phần lớn đều là vì một người nào đó, hoặc một việc nào đó, mới liên tưởng tới một đoạn tình tiết.
Ví dụ như Lý Cẩn Hoài này khiến Tô Trăn Trăn liên tưởng đến chuyện nhường ngôi ở hoàng miếu.
Nguyên tác nói, Vương Cát tuy đã tiếp quản Cẩm Y Vệ nhưng xưa nay bất hòa với Hàn Thước, vị Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, nên dùng kế đổi Hàn Thước xuống, thay bằng Lý Cẩn Hoài.
Người này, Lý Cẩn Hoài, bị Thẩm Ngôn Từ nắm được nhược điểm trong tay, vốn không có gan tham gia hành động giết bạo quân, nhưng không còn cách nào, nếu không nghe lời thì mạng hắn cũng mất.
Trong nguyên tác, Hàn Thước vì bị vu hãm giết vũ nữ mà vào Đại Lý tự, nên Lý Cẩn Hoài lên thay.
Sau đó, bạo quân đi hoàng miếu tế thu.
Lý Cẩn Hoài làm theo lời Thẩm Ngôn Từ dặn, đổi hơn nửa Cẩm Y Vệ thành người của doanh tuần phòng của Triệu Lăng Vân.
Những người được điều vào này toàn bộ đều là tâm phúc của Triệu Lăng Vân.
Đến lúc đó, Triệu Lăng Vân lấy danh nghĩa “hộ giá”, dẫn doanh tuần phòng vây quanh hoàng miếu, lại phối hợp với người bên trong, như vậy cả hoàng miếu sẽ hoàn toàn nằm trong sự khống chế của hắn.
Dù trước đó rất nhiều tình tiết nguyên tác đã không đi theo nguyên tác nữa, nhưng Tô Trăn Trăn lại cực kỳ tin tưởng vào sự phát triển lần này của cốt truyện.
Nàng không nhìn ra được khuyết điểm nào trong kế hoạch này.
Bởi vậy, Tô Trăn Trăn ghé sát tai thiếu niên khẽ nói thêm lần nữa: “Bạo quân sắp chết rồi.”
Đôi mắt vốn nhắm của Lục Hòa Húc chậm rãi mở ra.
Cơ thể hắn không động, chỉ hơi run đồng tử, nghiêng rất khẽ về phía Tô Trăn Trăn.
“Vì sao?” Lục Hòa Húc hỏi.
Vì vốn dĩ là phải chết rồi mà.
Trong cốt truyện nguyên tác, vị bạo quân đó chính là chết ở hoàng miếu.
Vương Cát khống chế nội cung.
Chu Trường Phong khống chế quân đội.
Triệu Lăng Vân khống chế Kim Lăng.
Mà ba người này, đều bị Thẩm Ngôn Từ nắm gọn trong tay.
Toàn bộ Đại Chu, từ trong ra ngoài, đều là thế lực của Thẩm Ngôn Từ, cho dù hắn không ngồi lên vị trí hoàng đế, hắn cũng đã trở thành người nắm quyền trong bóng tối của Đại Chu, còn vị bạo quân kia bị giá không hoàn toàn.
Mà sở dĩ Thẩm Ngôn Từ vẫn chưa giơ tay lấy luôn ngôi vị đó là vì hắn còn cần một cơ hội danh chính ngôn thuận.
Lúc ấy danh tiếng của bạo quân trong dân gian đã cực kỳ tệ.
Lần tế thu này, cỏ cây xung quanh tế đàn sẽ đột nhiên khô héo, chính điện hoàng miếu bốc cháy, điềm chẳng lành như vậy bị xem là đại hung.
Chuyện này truyền ra dân gian, trong dân gian có một tôn giáo tên là Thanh Hư Thái Huyền hội, đã lôi kéo không ít tín đồ. Thanh Hư Thái Huyền hội nhân đó mà tuyên truyền rầm rộ, moi cả chuyện triều trước ra, nói rõ rằng tiên đế Đại Chu lên ngôi không chính danh nên mới rước lấy tai họa này.
Thật ra bá tánh căn bản không để bụng mấy chuyện đó, điều họ để tâm chỉ là có thể sống yên ổn hay không.
Ai làm hoàng đế cũng chẳng sao.
Họ được bảo rằng những khổ cực hiện giờ của họ đều là vì vị bạo quân kia.
Cùng lúc đó, vị đạo trưởng Thanh Hư Thái Huyền kia lại chỉ ra rằng thái tử do hoàng đế Đại Yến triều trước để lại mới là chính thống thiên đạo, nhất định có thể cứu muôn dân khỏi nước sôi lửa bỏng.
Tin đồn nổi lên khắp nơi, mọi người phân phân ủng hộ vị thái tử tiền triều ấy.
Đến đây, thân phận của Thẩm Ngôn Từ mới dần dần lộ ra trước mắt mọi người.
Dù có người phản đối, nhưng trước thế lực triều đình mạnh mẽ của Thẩm Ngôn Từ, những kẻ đó sớm đã không còn sức chống cự.
Thẩm Ngôn Từ ở trong hoàng miếu, trước mặt tiên đế Đại Chu, tự tay viết chiếu thư nhường ngôi cho chính mình.
Đó là sự trả thù của hắn.
Hắn cứ muốn đích thân làm chuyện này ngay trước bài vị của tiên đế Đại Chu.
Giang sơn Đại Yến của hắn, cuối cùng vẫn phải thuộc về Thẩm Ngôn Từ hắn.
“Tên bạo quân đó sẽ bị chém thành từng đống từng đống, ghép cũng không ghép lại nổi.”
Vị bạo quân đó vốn là một kẻ điên, trong nguyên tác có nhắc, hắn sẽ bị Triệu Lăng Vân dẫn doanh tuần phòng vây quét.
Nghe nói lúc bị vây quét, hắn còn giết rất nhiều người.
Cuối cùng nằm giữa núi xác biển máu, điên loạn mà chết, thi thể bị chém thành từng đống từng đống.
A, không thể nghĩ tiếp nữa.
Tô Trăn Trăn vừa ôm Tô Sơn trong lòng vuốt vuốt cho dịu đi lớp da gà nổi đầy người, vừa nhớ ra mình còn mang theo một cục băng nhỏ.
Chủ yếu là lần trước ra phố rồi nàng mới biết giá băng bên ngoài đắt đỏ, nên lúc đi Tô Trăn Trăn không nỡ bỏ cục băng đó, bèn dùng khăn dày bọc lại đem lên xe ngựa, giờ chẳng phải phát huy tác dụng rồi sao?
Tô Trăn Trăn lấy cục băng trong giỏ tre ra, nghiêng đầu nhìn thấy thiếu niên thì lòng chợt động.
Lục Hòa Húc cảm thấy trên đỉnh đầu hình như có hơi lạnh tràn xuống.
Hắn mở mắt, đưa tay chạm phải một vật.
“Đừng động, là đá lạnh đó, có bọc khăn rồi mà, cậu chườm tạm một lúc đi, lát nữa tan ra là không dùng được nữa đâu.”
Tô Trăn Trăn nghiêm túc khuyên nhủ, rồi đưa tay chỉnh lại vị trí chiếc khăn bọc băng trên đầu hắn.
【Đáng yêu quá đáng yêu quá đáng yêu quá.】
Cái nóng gay gắt cuối thu không thua gì giữa hè, tinh thần của Lục Hòa Húc bị rút cạn, cục băng trên đầu khiến hắn khôi phục chút sức lực ngắn ngủi.
Hắn nhìn người phụ nữ quay lưng về phía mình, lén lút lấy ra một chiếc gương tay.
Đó là đồ chợ được đưa từ hải ngoại vào, giá cả đắt đỏ, là Tô Trăn Trăn dùng mấy lọ thuốc đổi từ tay một nữ quan.
Kiểu dáng của chiếc gương này giống gương cầm tay trang điểm hiện đại, phía trên là một miếng gương đồng tròn cỡ bàn tay có hoa văn chạm khắc, phía dưới là một chiếc cán.
Độ rõ của gương khiến người ta kinh ngạc, dù không rõ bằng hiện đại nhưng so với chiếc gương đồng mờ mịt nàng dùng trước đây thì rõ hơn nhiều.
Tô Trăn Trăn lén dùng nó soi về phía Mục Đán.
Trong gương, thiếu niên nghiêng ngả nằm đó, trong lòng ôm trúc phu nhân của nàng, trên đầu đội cục băng kia.
Hai góc khăn bọc cục băng bị kéo chổng lên, dựng ở đó như tai mèo.
Y như đang đội tai mèo vậy.
Tô Trăn Trăn đang lén ngắm thì bất ngờ chạm phải ánh mắt thiếu niên trong gương.
Nàng vội vàng giả bộ soi gương cho mình, rồi lại soi cho Tô Sơn.
“Meo~”
Ánh mắt Lục Hòa Húc từ chiếc gương chuyển lên lưng Tô Trăn Trăn.
Chắc là vì ăn uống ở Thanh Lương điện không tệ, quần áo thu năm ngoái đã hơi chật rồi.
Lớp vải mỏng dán sát lên người, tôn lên đường cong của người phụ nữ.
Dáng người của nguyên chủ thiên về mảnh mai, tỉ lệ rất đẹp.
Vai gầy eo nhỏ, làn da như ngọc ấm, đặc biệt hợp với váy áo màu hồng trắng, xanh nhạt, xanh da trời.
Hôm nay Tô Trăn Trăn mặc một bộ áo thu màu xanh nhạt, có thể nhìn thấy chút da thịt ấm áp ẩn bên trong.
Lục Hòa Húc đưa tay ra, đầu ngón tay men theo sống lưng người phụ nữ trượt xuống.
Tô Trăn Trăn vô thức duỗi thẳng lưng, cả khuôn mặt không tự chủ được đỏ bừng.
【C-cái gì...】
【Nhột quá...】
“Ưm...” Tô Trăn Trăn né ra phía trước.
Xe ngựa chật hẹp, nàng co mình vào góc xe, ngược lại càng tiện cho Lục Hòa Húc.
Lục Hòa Húc dùng một tay từ phía sau bóp lấy eo nàng, đầu ngón tay xoa qua xoa lại, qua lớp váy sa mỏng có thể thấy làn da mềm mại trắng ngần bên dưới, vì động tác khom lưng ôm mèo nên chiếc đai lưng mảnh bị siết chặt, ép ra đường hằn tinh tế và phần thịt mềm phía sau.
“Eo của nàng, cũng rất nhỏ.”
-
Hoàng miếu nằm ở ranh giới giữa Cô Tô và Kim Lăng, là mười mấy năm trước mới dời tới đây.
Vị tiên đế kia luôn bị ác mộng vây quanh, quốc sư nói là hoàng miếu có vấn đề.
Hoàng miếu là tổ phần của hoàng gia, bình thường người còn sống mà xảy ra chuyện gì, kiểu gì cũng phải động tới mồ mả tổ tiên một chút.
Mồ mả tổ tiên nhà dân thường tìm một chỗ non xanh nước biếc, gọi vài người chuyển đi là xong.
Nhưng đây là hoàng miếu.
Không phải một cái gò đất nhỏ tùy tiện.
Tiên đế làm theo yêu cầu của vị quốc sư kia, chuẩn bị xây lại một hoàng miếu mới ở vị trí tốt đã chọn.
Mọc thẳng lên từ đất một tòa hoàng miếu.
Lúc đó tiên đế đại hưng thổ mộc, dẫn tới rất nhiều bất mãn trong dân chúng, thậm chí để xây hoàng miếu hoàn mỹ hơn theo lời quốc sư, có lúc còn vét sạch cả quốc khố. Quốc khố hết tiền thì đương nhiên phải nghĩ cách, người ở trên bèn nghĩ ra đủ loại thuế hà khắc tạp dịch, người phía dưới ầm ĩ một hồi cũng đành bất lực.
Sau khi tiên đế dời hoàng miếu theo ý vị quốc sư kia, tần suất gặp ác mộng quả nhiên giảm đi rất nhiều, từ đó tiên đế hoàn toàn tin tưởng vị quốc sư này. Bất kể là việc lớn trong triều hay việc hậu cung, thậm chí chuyện con nối dõi cũng đều hỏi qua vị quốc sư này.
Nghe nói ngay cả người được chọn làm thái tử lúc đó cũng là vị quốc sư này quyết định.
Hoàng miếu không phải ai muốn vào cũng được, thậm chí người cao quý như hoàng đế cũng chỉ được vào trong thời gian quy định. Vì vậy, cung nữ như Tô Trăn Trăn lại càng không thể bước vào hoàng miếu, bọn họ chỉ có thể tạm ở trong những trướng lều dựng tạm bên ngoài hoàng miếu.
Điều kiện ở đây tuy không bằng Thanh Lương Cung, nhưng Tô Trăn Trăn vẫn nhờ phúc của Mục Đán mà được một chiếc lều nhỏ riêng.
Cảm giác này hơi giống đi cắm trại rồi.
Vì nghe nói mấy hôm nay sẽ có mưa nên nơi dựng trướng lều tạm thời ở vị trí khá cao.
Tô Trăn Trăn đứng trên một mô đất nhỏ, nhìn thấy phía trước cách đó không xa có một mảnh rừng hồng nhỏ.
Tô Trăn Trăn thấy hơi thèm.
Không biết mùa này hồng đã chín chưa nhỉ?
-
Hoàng miếu vừa xây xong chưa bao lâu, chiếm diện tích hơn vạn mét vuông, hao dân tốn của chỉ để thờ mấy cái bài vị.
Lục Hòa Húc đứng trong chính điện, trước mặt là hơn trăm bài vị đế vương được cung phụng.
Ánh mắt hắn lướt qua từng cái một, rồi xoay người đi về phía đông điện.
Ngụy Hằng theo sau Lục Hòa Húc, muốn nói lại thôi.
Trước khi tế lễ bắt đầu, ngay cả hoàng đế cũng không được phép vào hoàng miếu.
Thế mà vị tổ tông này lại cứ thế đi vào.
Trong bóng tối, mái ngói lưu ly đen kiểu nghỉ sơn trên đông phối điện ẩn hiện dưới ánh trăng.
Lục Hòa Húc giơ tay đẩy cửa điện ra.
Trong đông tây phối điện bày bài vị của công thần danh tướng.
Ánh mắt Lục Hòa Húc lướt nhanh qua, không có.
Hắn xoay người tiếp tục đi về tây điện.
Một lát sau, Lục Hòa Húc từ tây điện bước ra, đứng bên ngoài ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn trên đỉnh đầu.
Rõ ràng Trung thu đã qua, vậy mà mặt trăng này vẫn tròn đến lóa mắt.
Ánh mắt Lục Hòa Húc lần nữa quay trở lại chính điện.
Hắn xoay người quay về chính điện.
Trong chính điện đèn nến sáng trưng, trước bục bài vị xếp theo tầng là bàn hương án cúng tế, phía trên đặt lư hương, chân nến, ống hương và các đồ tế khí khác, hai bên buông rèm vàng sáng nặng nề, mỗi bài vị đều được lau sạch bóng.
Lục Hòa Húc vô cảm cất bước lên trước, một tay hất tung đồ trên hương án, rồi chống lên bàn nhảy phắt lên.
Khám thờ bên trên cũng bị hắn quét rơi mất một nửa.
Ngụy Hằng quỳ sau lưng vị tổ tông này, há miệng rồi lại khép lại, chỉ quỳ gối tiến lên sửa lại chân nến vừa rơi dưới đất cho thẳng.
Bài vị rơi đầy đất, Lục Hòa Húc không hề để ý, tùy tiện dùng chân hất cả một hàng bài vị phía trước, ánh mắt lướt tìm hàng phía sau.
Cuối cùng cũng tìm được ở góc.
Tấm bài vị ấy bị rèm vàng sáng che khuất, lúc tế lễ bình thường, dù là hoàng đế cũng sẽ không để ý bài vị có biến động.
Dù sao ai dám giở trò trong hoàng miếu cơ chứ?
Vạt bào Lục Hòa Húc quét qua những bài vị xung quanh, đi tới trước bài vị cuối cùng này, ngồi xổm xuống, nghiêng đầu nhìn một lúc rồi dùng một tay nhấc nó lên, ném tới trước mặt Ngụy Hằng.
Bài vị gỗ nam sơn son thếp vàng không dễ hỏng như vậy, “choang” một tiếng đập lên nền gạch ngọc.
Ngụy Hằng cúi đầu quỳ đó, không dám ngẩng lên.
Lục Hòa Húc chống cằm bằng một tay ngồi xổm trên bục bài vị, “Đại Minh An Tông Phụng Thiên Lý Đạo Từ Liên Cung Mẫn Chương Văn Nghị Hoàng đế.”
“Ngụy Hằng, chúng ta có vị hoàng đế này sao?”
Thần sắc Ngụy Hằng khựng lại, hơi ngẩng đầu, ánh mắt rơi lên tấm bài vị trông còn rất mới đó.
Hắn nhìn chằm chằm tấm bài vị này với vẻ khó hiểu, “Không có.”
Lục Hòa Húc từ bục bài vị từng bước từng bước đi xuống, bóng nến trong điện lay động, ánh sáng loang lổ chồng chéo trên người hắn, “Đúng vậy, không có nhỉ?”
Thiếu niên ngồi xổm trước mặt hắn, nghiêng đầu ghé sát tới trước mắt hắn.
Đây là lần đầu tiên Ngụy Hằng nhìn rõ mặt Lục Hòa Húc ở khoảng cách gần như vậy.
Hàng mi mảnh dài, làn da trắng nhợt, vị đế vương còn chưa phai hết nét thiếu niên, nhưng vẻ âm lệ trong mắt thì thế nào cũng không che giấu nổi.
“Là ngươi đặt vào sao?”
Một bàn tay đặt lên vai hắn, Ngụy Hằng cảm nhận được sức nặng trên xương bả vai, như muốn bóp nát vai hắn.
“Không phải... không phải nô tài...”
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Ngụy Hằng, thân thể quỳ trên mặt đất của hắn bắt đầu run rẩy không kiềm chế được.
Cuối cùng, sức lực đó cũng rời khỏi vai hắn.
“Thật sự không phải ngươi à, nhưng ngoài ngươi ra còn ai biết được chứ? Đều chết cả rồi... à, còn một người nữa, vẫn còn sống.”
Lục Hòa Húc chậm rãi đứng dậy, nhấc chân đá đổ bàn cúng.
Lư hương nghiêng đổ, đồ cúng văng tứ tán, Lục Hòa Húc ngẩng mắt nhìn chính điện hoàng miếu huy hoàng vô cùng này, khom lưng nhặt lấy chân nến mà Ngụy Hằng đặt xuống đất rồi ném mạnh ra phía trước.
-
Tô Trăn Trăn bị một tràng tiếng chiêng đánh thức.
Nàng ngồi dậy với thần sắc mơ màng, nghe thấy có người chạy ngang qua nói, “Chính điện hoàng miếu cháy rồi.”
Vì lúc này hoàng miếu cấm vào, nên bên trong vẫn chưa có người.
Hỏa ban quân gần đó lập tức tập hợp cứu hỏa, Cẩm Y Vệ canh gác cũng tham gia chi viện, đám cháy nhanh chóng được khống chế, nhưng nghe nói chính điện đã bị thiêu hủy quá nửa, bài vị bên trong cũng bị hun đen, chuyện tế tự vì thế mà phải hoãn lại.
Tô Trăn Trăn xem náo nhiệt một lúc, thật ra cũng chẳng thấy được gì, chỉ nhìn thấy phía trước cả vòng quanh hoàng miếu sáng đèn, chắc là đang nghĩ cách xử lý.
Tô Trăn Trăn ngáp một cái, xách đèn lụa về lều nhỏ đi ngủ, vừa nằm xuống mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi thì cảm thấy có thứ gì đang sờ lên mặt mình.
Lạnh quá, còn ướt nữa.
Tô Trăn Trăn miễn cưỡng mở mắt, nhìn thấy thiếu niên xách một chiếc đèn lưu ly đứng bên giường, khớp ngón tay đẹp đẽ đang véo má nàng như đang bóp đồ chơi giảm áp.
Buồn ngủ quá.
Tô Trăn Trăn phản kháng vô ích, thiếu niên vẫn chậm rãi véo nàng, trên người mang mùi hơi nước ẩm ướt, lẫn theo chút mùi khét nhè nhẹ.
Tô Trăn Trăn hoàn toàn ngủ thiếp đi.
【Lời tác giả】
Phóng hỏa xong quay về xem người mình nuôi.
Bán Hạ tiểu thuyết, niềm vui nhiều hơn
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Rồi, Đứa Nghịch Tử Hung Bạo Này Ta Chẳng Màng Quản Nữa