【Giống hệt một đóa kiều hoa bị phơi nắng đến tan chảy】
A, say rượu rồi.
Tô Trăn Trăn lăn từ trên giường xuống.
Tóc tai bù xù ôm chăn nằm sấp dưới đất ngơ ngác.
Ừm.
Đau đầu.
Tô Trăn Trăn quấn chăn lim dim thêm một lúc, rồi bật ngồi dậy.
Muộn rồi, cô còn phải đi làm ở Mẫu Đơn uyển nữa.
Tô Trăn Trăn mở mắt, nhìn thấy cửa sổ mở toang, trong sân hoa hạ rực rỡ, lá phượng um tùm.
À không đúng, cô đang nghỉ dưỡng mà, không cần đi ngắm cái đám mẫu đơn chết tiệt đó nữa.
Bệnh ngưu mã lại tái phát rồi, sau này già đi bị lẫn có khi nào ngày nào cô cũng vô duyên vô cớ đòi đi làm không.
Tô Trăn Trăn túm tóc xoa xoa mặt, ngửi thấy mùi rượu trên người mình.
Hôm qua cô hình như uống chút rượu, sau đó... tối qua cô đã làm gì vậy?
Ký ức từ từ quay về, Tô Trăn Trăn ngồi dưới đất với vẻ mặt đờ đẫn.
Cô, hôn người ta rồi.
-
Trước mười tuổi, Lục Hòa Húc sống ở Dịch Đình.
Hắn từng thấy những chuyện như thế này.
Có vài cung nữ sẽ kết đôi với thái giám, bọn họ trốn trong góc, thân mật nắm tay, ôm ấp, hôn môi.
Có vài cung nữ sẽ lén tư tình với thị vệ, bọn họ còn trần trụi hơn, dù sao có vài thứ thái giám không có.
Lục Hòa Húc cảm thấy rất buồn nôn.
Hắn ghét chạm vào người khác.
Lục Hòa Húc biết Thái hậu chọn nữ nhân cho hắn là muốn làm gì, bà ta tưởng hắn sắp chết rồi, bà ta muốn để lại huyết mạch của hắn, tiếp tục dùng nó để khống chế triều đường.
Hắn sẽ không để bà ta được như ý.
Nhưng rất kỳ lạ, hắn dường như không ghét người phụ nữ tên Tô Trăn Trăn này.
Lục Hòa Húc nằm trong tẩm điện trên núi Thanh Lương, bốn phía trong điện đều treo rèm che sáng, giống hệt tẩm điện của hắn trong Kim Lăng Hoàng Cung, bên trong chỉ đốt một chiếc đèn lưu ly.
Ánh đèn mờ ảo lan xuống, soi rõ trong điện có ba chậu lớn, mỗi chậu đặt ba tảng băng cao nửa người, còn có thể thấy luồng hàn khí lạnh buốt bốc lên cuồn cuộn khi phản ứng với hơi nóng trong không khí.
Lục Hòa Húc cứ thế nằm dưới đất, nằm ở giữa ba chậu băng.
Làn da hắn dưới ánh đèn càng trắng đến lóa mắt, như người chết nằm trong quan tài.
Rõ ràng hôm nay trời rất nóng, nhưng tâm trạng hắn lại ngoài ý muốn không cáu kỉnh đến vậy, thậm chí còn nảy sinh một cảm giác vui sướng kỳ quái.
-
Hôm nay nắng rất gắt, sau tiết Xử Thử thời tiết ngày một nóng hơn, đặc biệt là ở nơi lò lửa như Kim Lăng, may mà nhiệt độ trên núi dễ chịu hơn dưới núi nhiều.
Tô Trăn Trăn ở tầng một, trước sau đều có cửa sổ, thông gió cực tốt.
Bây giờ cô đang ngồi trước cửa sổ của mình, mặt đơ như cây cơ.
Tô Trăn Trăn đưa tay ra sức vò mặt mình, bắt đầu tự làm công tác tư tưởng cho bản thân.
Cô với Mục Đán đã thành thân rồi, hôn hôn yêu yêu là chuyện rất bình thường.
Không đúng, không được yêu yêu, chỉ được hôn hôn thôi, không có cái chức năng đó.
Đến trưa, có thái giám đưa bữa trưa tới.
Tô Trăn Trăn lén mở cửa, thấy căn phòng trống trơn.
Không có ai.
Cô nhớ ra rồi, ban ngày hình như Mục Đán đều phải đi làm việc cho Ngụy Hằng, không ở trong viện.
Vậy, cô có thể ra ngoài nhỉ?
Tô Trăn Trăn lén lút mò ra, xách hộp cơm vào phòng mình ăn.
Vừa ăn, Tô Trăn Trăn vừa cảm thán, ủy viên tâm lý là cô đây có hơi thấy sai sai.
Rõ ràng đã thành thân rồi, sao cô cứ không tự chủ được mà như đang làm ăn trộm vậy?
-
Mặt trời ban ngày lặn xuống, trăng lạnh dâng lên, Lục Hòa Húc chậm rãi đứng dậy.
Hắn mở tẩm điện ra, gió nóng mùa hạ ập vào mặt.
Thiếu niên nhíu mày, cầm chiếc đèn lưu ly ở cửa đi ra ngoài.
Hắn đi qua hoa viên náo nhiệt, băng qua rặng trúc xanh, bước vào tiểu viện.
Bên ngoài thật sự rất nóng, hơi nóng không có chỗ tản đi, tâm trạng tốt hiếm hoi ban ngày của hắn tan sạch, hắn giống như một cái lò hấp không thể thoát nhiệt, bị hơi nóng ép tới cực điểm.
Trong viện im ắng, trong phòng của người phụ nữ cũng không thắp đèn.
Lục Hòa Húc đi vào chính phòng, dựa lên bàn, làn da áp vào mặt bàn lạnh lẽo, ngửi thấy hương dược thảo còn lưu lại trong phòng, ngược lại cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Vẫn ghét mùa hè như cũ.
Tô Trăn Trăn vẫn trốn trong phòng cho đến tối, mãi đến khi nhìn thấy ở cổng viện thấp thoáng hiện ra một quầng sáng lưu ly nhạt màu.
Cô cẩn thận hé cửa ra một khe nhỏ.
Thiếu niên gác hai tay nằm úp trên bàn, để lộ đường cong xương sống gầy mảnh, bộ thái giám phục trên người trống huơ trống hoác.
Có lẽ vì khó chịu nên hắn nằm đó đổi tư thế, nhưng vẫn chẳng dễ chịu hơn chút nào, thân hình mảnh khảnh nghiêng ngả xuống dưới, mắt thấy sắp trượt khỏi bàn tròn.
Tô Trăn Trăn lập tức quên sạch xấu hổ, đẩy cửa lao nhanh tới đỡ lấy cổ thiếu niên, "Cậu sao thế?"
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, Lục Hòa Húc khó nhọc thốt ra một chữ, "Nóng."
Tô Trăn Trăn đưa tay chạm thử mặt tiểu thái giám.
Nóng thật đấy, không phải bị cảm nắng rồi chứ?
Một bàn tay ấm áp mềm mại đặt lên trán hắn, rồi lại thử vuốt vuốt cổ hắn.
【Nóng quá.】
【Thần trí thì vẫn tỉnh.】
【Yếu đuối ghê.】
【Giống hệt một đóa kiều hoa bị phơi nắng đến tan chảy.】
"Cậu chờ tôi một lát."
Tô Trăn Trăn cẩn thận đỡ thiếu niên ngồi thẳng, rồi vào phòng lục tung tìm được một lọ hoàn tránh nóng mới làm.
Cô nhét viên tránh nóng vào miệng thiếu niên, đầu ngón tay chạm phải cánh môi, theo bản năng co lại một chút, rồi nghiêm túc rút về, chỉ là vành tai lại bất giác đỏ lên.
【Tô Trăn Trăn, bình tĩnh lại đi! Hôn cũng hôn rồi, sờ một cái thì sao chứ!】
Lục Hòa Húc tựa trên người cô, hơi ngẩng đầu nhìn cô.
Mày mắt thiếu niên bị nhuộm đỏ, đôi mắt ướt long lanh, đuôi mắt cong vút như mèo con, mang theo đường cong tự nhiên.
【A, đáng yêu quá, yếu đuối quá trời.】
"Tôi đi làm cho cậu một bát tô sơn ăn."
Tô Trăn Trăn chạy trối chết vào tiểu trù phòng làm tô sơn cho Mục Đán.
Từ sau lần trước bọn họ đi mở hầm băng, trong tiểu trù phòng mỗi ngày đều bắt đầu xuất hiện một tảng băng mới tinh.
Trời quá nóng, băng rất dễ tan, Tô Trăn Trăn dùng vải bông phủ lại rồi đè trong chum nước, hôm nay vẫn còn sót lại một chút.
Trong giỏ có trái cây tươi mới đưa đến, một chùm nho tím óng ánh trong suốt và một quả dưa hấu.
Tô Trăn Trăn cẩn thận rửa nho, bóc vỏ, lại cắt thêm chút dưa hấu, cho thêm thật nhiều mật ong.
Lục Hòa Húc ngậm viên tránh nóng trong miệng, vị thuốc lẫn mật ong đặc quánh tràn ngập khoang miệng, hắn nuốt viên tránh nóng theo nước bọt, rồi chậm rì chống bàn tròn ngồi dậy.
Trong viện im ắng, chỉ riêng tiểu trù phòng là truyền tới tiếng "bốp bốp bốp".
Lục Hòa Húc đứng dậy, thân hình vẫn hơi loạng choạng, hắn đi về phía chút ánh sáng nhỏ trong tiểu trù phòng.
Nhà bếp chật hẹp, người phụ nữ thấy nóng nên búi tóc đen lên, để lộ đoạn cổ trắng ngọc, tay áo cũng xắn lên, buộc lại bằng dải vải, lộ ra cánh tay thon gầy.
Trong bếp chỉ có một cửa sổ, làn gió hạ vụn vặt thổi từ ngoài vào, tiếng đập băng vụn càng thêm rõ ràng.
Người phụ nữ đứng ở đó, cầm đồ đập băng, một miếng băng nhỏ rơi xuống bàn bị cô dùng đầu ngón tay nhón lên rồi ngậm vào miệng.
Má cô phồng lên, lộ ra một cục tròn nho nhỏ, màu môi là đỏ thắm rất đẹp, không cần tô son cũng đã toát lên vẻ khỏe mạnh.
Tô Trăn Trăn bày xong tô sơn ra đĩa, còn chưa gọi người tới ăn thì cửa tiểu trù phòng bên kia bị ai đẩy ra, phát ra một tiếng "kẽo kẹt", bóng dáng thiếu niên bước vào.
Lục Hòa Húc đi tới, cầm lấy muỗng bắt đầu ăn đá.
Trên tô sơn cho rất nhiều mật ong, vị ngọt mát lạnh thấm vào tim phổi, tạm thời xua đi cảm giác nóng nảy bị đè nén không nổi kia.
Tiểu trù phòng rất yên tĩnh, bình thường toàn là Tô Trăn Trăn nói nhiều, giờ cô không nói nữa thì lại có vẻ hơi ngượng ngập và tĩnh lặng.
Cô ngồi cách tiểu thái giám không xa, cúi đầu cọ cọ ngón tay, "Hôm qua tôi say rượu... không cố ý đâu."
Chờ một lúc, phía Mục Đán chỉ có tiếng ăn tô sơn.
Có vẻ mỹ thiếu niên định coi như chưa từng xảy ra.
Thế thì cứ coi như chưa từng đi.
Bọn họ tuy đã thành thân, nhưng thật ra chẳng có bao nhiêu nền tảng tình cảm, chỉ đơn giản là góp gạo thổi cơm chung mà thôi.
Ăn xong tô sơn, cảm giác nóng nảy trong lòng Lục Hòa Húc vẫn chưa tan đi, hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên người phụ nữ.
Vừa rồi hình như cô có nói gì đó, hắn không nghe thấy.
Sau bực bội và nóng nực, sẽ là cơn đau đầu và cơn thịnh nộ khó kiểm soát.
Lục Hòa Húc đã quá quen với chuỗi quy trình này.
Hắn nhớ tới cảm giác dễ chịu ban ngày hôm nay, đó là khoảng thời gian thoải mái nhất mà hắn cảm nhận được trong mấy năm gần đây.
Lục Hòa Húc cắn viên đá trong miệng vẫn chưa tan hết, ánh mắt hắn chậm rãi hạ xuống, dừng trên đôi môi ướt át của người phụ nữ.
Rất kỳ lạ, cảm giác đêm qua hắn nhớ rất rõ.
Lục Hòa Húc ghét rất nhiều thứ.
Hắn muốn xác nhận một chuyện.
Bên cạnh đột nhiên phủ xuống một cái bóng, Tô Trăn Trăn ngẩng đầu lên, đối diện một đôi mắt đen trầm.
Ngay giây sau, một bàn tay lạnh buốt mang theo hơi nước ẩm ướt áp lên má cô, nâng cằm cô cao hơn.
Tô Trăn Trăn ngửa cổ lên, trong tầm mắt, gương mặt xinh đẹp của thiếu niên càng lúc càng gần.
Lục Hòa Húc dùng một tay giữ chặt mặt người phụ nữ, lúc cúi người qua, hắn nhìn thấy sự ngây ngô trong vắt phản chiếu trong đôi mắt sạch đến cực điểm kia.
Khi cánh môi mỏng thoang thoảng hương mật ong kia dán lên, đầu óc Tô Trăn Trăn hoàn toàn trống rỗng.
Thật ra hôm qua là nụ hôn đầu của Tô Trăn Trăn.
Dù là đời này hay đời trước.
Mà hiển nhiên, thiếu niên dường như cũng là lần đầu, hắn chẳng có kỹ xảo gì, chỉ học theo dáng vẻ của cô mà khẽ dán lên.
Hắn áp môi lên môi cô, dùng đầu ngón tay đè nhẹ khóe môi cô mà hôn.
Trên người người phụ nữ có mùi dược thảo, mùi hương này dường như cũng đã hòa vào cơ thể, Lục Hòa Húc cảm thấy sự bực bội bị đè nén trong người dần dần tiêu tan.
Rất dễ chịu.
Lục Hòa Húc đột nhiên bắt đầu hiểu vì sao những kẻ đó lại thích làm chuyện này như thế.
"Không ghét."
-
Ngụy Hằng cảm thấy hai ngày nay vị bệ hạ nhà mình hình như tâm trạng rất tốt.
Từ lúc bắt đầu hầu hạ vị bệ hạ này, Ngụy Hằng chưa từng thấy hắn vui vẻ bao giờ.
Vì bị bệnh tật triền miên và thiếu ngủ hành hạ quá lâu, nên vị bệ hạ này lúc nào cũng ở trạng thái cuồng phong bạo vũ.
Tật xấu không thích thấy ánh sáng, chán ghét mùa hè, thích đi ra ngoài vào ban đêm, muốn giết người là xách kiếm lên ngay, hoàn toàn không có quy luật nào để lần.
Ngay cả Ngụy Hằng, người đã hầu hạ nhiều năm, cũng không thể kìm được nỗi sợ hãi đối với vị thiếu niên đế vương này.
Hắn thậm chí thường xuyên mơ thấy thanh kiếm đã giết vô số người kia sẽ đâm vào cơ thể mình.
Chẳng qua từ sau sự kiện Ngụy Nguyên, Ngụy Hằng không còn mơ như vậy nữa.
Ngụy Hằng hầu bên cạnh, dâng cho Lục Hòa Húc chén trà lạnh.
Trong trà có cho thêm băng vụn, trên mặt nước trà xanh biếc nổi một tầng hương trà nhàn nhạt.
Lục Hòa Húc dùng một tay bưng chén trà nhấp một ngụm, hương trà nhạt còn đọng lại trong miệng.
Ánh mắt hắn hạ xuống, rơi trên chén trà.
Lục Hòa Húc đặt chén trà xuống, nghiêng đầu nhìn đĩa bánh đặt trên án kỷ bên cạnh.
Hắn đi tới, nhón một miếng cho vào miệng.
Vị rất nhạt, nhưng không còn giống như trước kia chẳng có chút mùi vị gì, như nhai sáp.
"Bệ hạ, nô tài có việc muốn bẩm." Ngụy Hằng châm chước rồi tiến lên.
"Ừ." Lục Hòa Húc lười nhác đáp một tiếng, tiện tay ném miếng bánh mới cắn một miếng trở lại đĩa.
Ngụy Hằng liếc đĩa bánh một cái.
Trước kia vị bệ hạ này vẫn còn dùng một ít, dù ăn rất ít, nhưng nửa năm nay thì đến nhìn cũng lười nhìn một cái. Hôm nay hiếm lắm mới nếm một miếng, nhưng rõ ràng cũng không thích.
Vì Lục Hòa Húc không thích có người đi theo nên ngoài kiểu ám vệ như Ảnh Nhất, ngay cả Ngụy Hằng cũng không biết mỗi đêm vị bệ hạ này ra ngoài làm gì, chẳng lẽ là tìm được thứ gì hợp khẩu vị rồi? Trông sắc mặt đúng là khá hơn trước không ít, ngay cả tình trạng phát bệnh cũng ít đi, thậm chí còn xuất hiện giai đoạn bình tĩnh vui vẻ hiếm có.
"Án gian lận khoa cử lần trước để lại sổ danh sách tham ô, vụ án thông đồng với địch lần này cũng tìm được bản đồ bố phòng biên cảnh, nhưng như vậy vẫn chưa đủ."
Bản đồ bố phòng biên cảnh được lục soát từ trên người Tôn Hiển Ninh, vị Tôn Các lão kia hoàn toàn có thể đẩy chính con trai ruột của mình ra làm bia đỡ đạn, mà rõ ràng lão ta đã làm vậy rồi. Hy sinh một đứa con trai, giữ lại bản thân.
Tôn Các lão có thể làm ra chuyện như vậy, Ngụy Hằng không hề thấy bất ngờ.
"Hàn Thạc cạy miệng Tôn Hiển Ninh ra được rằng, mấy năm nay Tôn Triệu Hoa vẫn luôn thư từ qua lại với vị Thái tử Mông Cổ kia."
Tôn Triệu Hoa là người cực kỳ cẩn thận, dù lão không nói rõ thân phận của mình với Thái tử Mông Cổ, nhưng mỗi bức thư đều do chính tay lão viết.
"Nô tài cho rằng, chỉ cần tìm được những bức thư đó, là có thể hoàn toàn kết tội Tôn Triệu Hoa thông đồng với địch."
Lục Hòa Húc lười nhác lật tấu chương trước mặt, "Thư đâu?"
Ngụy Hằng lộ vẻ khó xử, "Tôn Triệu Hoa không biết."
Lục Hòa Húc suy nghĩ chốc lát rồi nói: "Trẫm biết rồi."
Bốn chữ nhẹ bẫng rơi xuống, chẳng hiểu vì sao Ngụy Hằng lại cảm thấy vấn đề khiến hắn đau đầu mấy ngày nay nhất định sẽ được giải quyết.
Cũng giống như vụ án gian lận khoa cử kia.
Ngụy Hằng phát hiện chẳng biết từ lúc nào, hắn vậy mà đã coi vị thiếu niên đế vương trẻ tuổi trước mặt là chỗ dựa tinh thần của mình.
Lục Hòa Húc giơ tay gõ gõ ngự án, "Ba Đồ Mông Khắc ở đâu?"
Ngụy Hằng nhớ đây là hộ vệ của Thái tử Mông Cổ.
Khi đó hắn thấy bệ hạ chỉ tiện mắt lướt qua danh sách triều bái kia một cái, không ngờ chỉ một cái liếc mắt mà đã nhớ rồi.
Trái tim Ngụy Hằng lần nữa chấn động, hắn nghĩ, nếu vị thiếu niên hoàng đế này không từng chịu những giày vò đó, mà từ nhỏ đã được đọc sách biết chữ, thì sẽ là một người thông minh kiêu ngạo, tài hoa xuất chúng đến mức nào.
Ngụy Hằng thu hồi tâm thần, cung kính nói: "Bị Hàn Thạc dẫn Cẩm Y Vệ giam lỏng trong cái viện trước kia Thái tử Mông Cổ ở."
"Ừ." Lục Hòa Húc đứng dậy, ngẩng mắt nhìn trời, hắn nhíu mày, nhưng vẫn nhấc chân nói: "Đi xem."
-
Trong viện chỉ thắp hai ngọn đèn.
Trước cửa đứng hai Cẩm Y Vệ.
Ngụy Hằng cầm cung đăng trong tay đi phía trước, Lục Hòa Húc cau mày chịu đựng cái nóng mùa hạ, sắc mặt rất khó coi.
"Mở cửa." Ngụy Hằng hạ giọng lên tiếng.
Hai Cẩm Y Vệ kia vội vàng mở cổng viện ra.
Trong viện im ắng, chỉ có mấy Cẩm Y Vệ canh trước cửa chính phòng.
Cửa chính phòng không đóng kín, Lục Hòa Húc ngửi thấy mùi máu tanh.
Hắn hơi cụp mắt, Cẩm Y Vệ đứng một bên vội vàng mở cửa hẳn ra.
Một luồng nhiệt nóng hầm hập ập vào mặt, chân mày Lục Hòa Húc càng nhíu chặt hơn.
Trong phòng đặt một lò than, tên hộ vệ Mông Cổ cao hai mét bị xích sắt trói quỳ ở đó, Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Hàn Thạc đang cầm bàn ủi đỏ để bức cung.
"Nói đi, rốt cuộc những bức thư đó ở đâu?"
Trên người Ba Đồ Mông Khắc quần áo rách tả tơi, thấp thoáng có thể thấy làn da loang lổ bị bỏng cháy.
Nhưng hắn vẫn mím chặt môi, không chịu khai.
Vì hắn biết, những bức thư đó là thứ duy nhất có thể giữ mạng cho hắn.
"Hàn Thạc, bệ hạ tới rồi." Ngụy Hằng lên tiếng nhắc nhở.
Hàn Thạc lập tức đặt bàn ủi đỏ trong tay xuống, đi tới hành lễ vấn an.
"Vẫn chưa hỏi ra?"
Lục Hòa Húc chán ghét nhìn cái lò than kia.
Căn phòng vốn đã bức bối oi nóng vì bị đóng kín, nay bởi cái lò than đang cháy nên nhiệt độ còn tăng thêm mấy phần.
"Vâng, bệ hạ..." Hàn Thạc cúi đầu, trông có vẻ khó mà mở miệng.
Lục Hòa Húc tiện tay cầm bàn ủi đỏ trong lò than lên, bước đến trước mặt Ba Đồ Mông Khắc.
"Đồ ở đâu?"
Ba Đồ Mông Khắc nhắm chặt mắt, không nói lời nào.
Nhiệt độ trong phòng tăng lên từng chút một, cảm xúc vốn đã mất kiên nhẫn của Lục Hòa Húc đạt tới đỉnh điểm.
Hắn đưa một tay ra bóp chặt cằm Ba Đồ Mông Khắc.
Thiếu niên nhìn qua có vẻ gầy gò, nhưng sức lực lại cực lớn, vậy mà mạnh mẽ bẻ mở được quai hàm của một tráng hán hơn hai mét.
Hắn còn chưa tới tuổi vươn cao, vậy mà khi đối diện một tráng hán hơn hai mét, khí thế vẫn không hề lép vế chút nào.
Ba Đồ Mông Khắc bị ép há miệng ra, bàn ủi nung đỏ bị nhét thẳng vào miệng và lưỡi hắn.
"Ưm ưm ưm..." Kẻ cứng như sắt cũng không chịu nổi hình phạt tàn khốc như vậy.
Ba Đồ Mông Khắc phát ra tiếng gào nghẹn, cả người run rẩy không ngừng, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không cách nào thoát khỏi xiềng xích.
Mùi cháy khét lan tràn trong phòng, đầu ngón tay thiếu niên cũng không hề run lấy một cái.
Ánh mắt Hàn Thạc khẽ động, đứng đó không lên tiếng.
Ngụy Hằng theo bản năng nghiêng đầu đi, thu lại câu hôm nay hắn từng nghĩ rằng vị tổ tông này tâm trạng rất tốt.
Lục Hòa Húc buông tay đang ghìm cằm Ba Đồ Mông Khắc ra, rồi tiện tay ném bàn ủi đỏ đi, "Trên người hắn có vết thương à."
Hàn Thạc bước lên một bước, "Ở bụng hắn có một vết thương, là lúc săn đêm hôm đó bị thương."
Lục Hòa Húc hất hất vết máu dính trên tay, "Mở ra."
Hàn Thạc ngừng một chút, rồi lập tức hiểu ra.
Hắn gọi Cẩm Y Vệ bên ngoài vào, ép Ba Đồ Mông Khắc xuống đất.
Quần áo trên người Ba Đồ Mông Khắc vốn đã chẳng còn lại bao nhiêu, sau khi bị Hàn Thạc xé toạc một cách thô bạo thì lộ ra một vết thương dài hơn mười mấy centimet vắt ngang bụng.
Vì không được chăm sóc đàng hoàng, nên vết thương trong ngày hè nóng bức như thế này đã chảy mủ thối rữa.
Hàn Thạc trực tiếp rút chủy thủ ra, rạch vết thương, rồi moi từ bên trong ra một gói đồ được bọc kín.
Hàn Thạc cẩn thận mở ra, để lộ những bức thư bên trong đã hơi bị ẩm ướt.
-
Đêm nay Mục Đán không tới.
Tô Trăn Trăn nhìn trời một cái, đã rất muộn rồi.
Cô ngáp một cái rồi nằm xuống.
Không ngủ được.
Tô Trăn Trăn sờ lên môi mình ngồi dậy, không kìm được mà hồi tưởng lại chuyện hôm qua.
Không ghét... là có ý gì?
Trời tối mờ, gió hạ nhè nhẹ, Tô Trăn Trăn đang suy nghĩ thì ngẩng đầu lên nhìn thấy chiếc đèn sa treo dưới mái hiên, lập tức lại nghĩ tới chiếc đèn da người kia.
Đương nhiên chiếc đèn sa treo dưới mái hiên này không phải loại đèn lồng da người đó, mà là đèn bình thường, nhưng Tô Trăn Trăn cứ thấy chiếc đèn sa này nhìn trắng nhợt đến phát sợ.
Rảnh cũng là rảnh.
Tô Trăn Trăn trước tiên đứng dậy đi tiểu trù phòng, vì hôm nay thức khuya nên hầm trước nồi canh gà bồi bổ cơ thể, rồi bê một cái ghế qua, đưa tay tháo chiếc đèn sa treo dưới mái hiên xuống.
Kiểu dáng chiếc đèn sa trắng này rất giống chiếc mỹ nhân đăng mà tên Thái tử Mông Cổ kia tặng cho cô.
Dù ban ngày có thể nhìn ra chất liệu hoàn toàn khác nhau, nhưng ban đêm ánh sáng không tốt, thị giác con người cũng sẽ mờ đi, trời lại nóng, buổi tối Tô Trăn Trăn mở cửa sổ ngủ, nửa đêm bị nóng tỉnh dậy, vừa ngồi dậy đã nhìn thấy chiếc đèn sa này, giữa mùa hè cũng có thể bị dọa toát mồ hôi lạnh.
Tô Trăn Trăn tháo chiếc đèn sa xuống, đặt trên bàn đá trong sân, rồi lại vào phòng lấy bút mực ra.
Ừm... thật ra cô là đứa phế vật trong khoản vẽ vời.
Vẽ đại chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Vẽ gì bây giờ?
Hoa? Cỏ? Mèo? Chó?
Tô Trăn Trăn nhớ tới chú chó nhỏ tiểu thái giám từng vẽ trên giấy trắng trong chiếu ngục.
Chẳng lẽ cô trông giống cún lắm à?
Rõ ràng hắn mới giống mèo thì có.
Tô Trăn Trăn chấm mực, bắt đầu hạ bút.
Vẽ một con mèo con đi.
Một cục mực.
Không sao, thử lại, vẽ một con cún con đi.
Hai cục mực.
Tô Trăn Trăn: ... Cây bút lông này có vấn đề phải không?
"Viên đá xấu quá." Phía sau truyền đến giọng thiếu niên, Tô Trăn Trăn giật bắn cả mình.
Cô xoay người, nhìn thấy gương mặt mỹ thiếu niên của Mục Đán.
Thôi, tha thứ cho cậu đó.
Ánh mắt Tô Trăn Trăn hạ xuống, nhìn thấy trên bàn tay xách đèn lưu ly của thiếu niên là vết máu đỏ sẫm khó có thể làm ngơ.
"Cậu bị thương à?" Cô túm lấy cổ tay thiếu niên, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.
【Bàn tay đẹp thế này mà để lại sẹo thì sao, sau này cô còn liếm kiểu gì.】
"Không phải máu của ta." Lục Hòa Húc muốn rút tay lại, động tác khựng một chút, rồi không nhúc nhích.
Tô Trăn Trăn nắm cổ tay hắn dắt vào tiểu trù phòng, rồi dùng khăn thấm nước suối lau vết máu trên tay hắn.
Vết máu đã khô, hơi khó lau, Tô Trăn Trăn phải dùng thêm chút sức.
Vết máu thì lau sạch rồi, nhưng da thiếu niên cũng đỏ lên.
【Biến thành màu hồng phấn rồi.】
【Lại càng muốn liếm hơn.】
"Khụ, xong rồi."
Tô Trăn Trăn buông cổ tay tiểu thái giám ra, rồi nhớ đến nồi canh gà mình đang hầm.
"Uống chút canh gà bồi bổ cơ thể không?"
Lục Hòa Húc không thích ăn đồ nóng vào mùa hè, mà canh gà thứ này ăn nguội thì sẽ ngấy.
Cuối cùng, Tô Trăn Trăn vẫn làm cho thiếu niên một bát tô sơn như cũ.
Hai người cùng ngồi dưới mái hiên.
Cô uống canh gà hơi ấm, thiếu niên ăn tô sơn chan mật ong, bên cạnh còn có một đĩa trái cây cắt sẵn, Tô Trăn Trăn vốn thấy vị trái cây đã đủ ngọt rồi, nhưng vì khẩu vị của Mục Đán, cô vẫn đặt thêm một chén sứ nhỏ đựng mật ong bên cạnh.
Khi nhìn thấy lượng mật ong Mục Đán chấm vào theo bản năng đã giảm bớt, Tô Trăn Trăn cuối cùng cũng xác nhận, vị giác của hắn đang dần hồi phục.
Tác dụng của dược thảo tuy chậm hơn châm cứu nhiều, nhưng hắn còn trẻ, mà có thể hồi phục trong thời gian ngắn như vậy thì tố chất cơ thể đúng là rất ổn.
Thuốc Đông y khác thuốc Tây, hiệu quả của nó vốn luôn chậm, thuốc Tây có thể vài ngày là có tác dụng rồi, còn Đông y thường phải qua vài liệu trình.
Ăn xong canh gà và tô sơn.
Ngón tay Tô Trăn Trăn đặt lên cổ tay thiếu niên để bắt mạch cho hắn.
Lục Hòa Húc nằm trên ghế lắc, trên người vẫn là bộ thái giám phục kín đáo kia.
Hắn hơi nghiêng đầu nhìn người phụ nữ, ánh mắt nhìn cô không hề né tránh.
Sắc mặt Tô Trăn Trăn từ nghiêm túc ban đầu chậm rãi cúi xuống, rồi đến cuối cùng quay đầu tránh né.
【Rốt cuộc đang nhìn cái gì vậy?】
【Mặt cô dính gì à?】
【Chẳng lẽ bình thường cô cũng nhìn hắn kiểu này sao?】
【Bình thường cô rõ ràng đến thế luôn hả?】
Tô Trăn Trăn rút tay đang đặt trên cổ tay Mục Đán về, chỉ cảm thấy trời đất như sập xuống.
Cô vẫn luôn tưởng biểu hiện của mình rất kín đáo.
Ánh mắt thiếu niên hạ xuống, rồi đột nhiên cúi người từ trên ghế lắc qua.
"Nàng ở đây cũng có một nốt ruồi."
Lục Hòa Húc đưa tay nắm đầu ngón tay người phụ nữ, ở vị trí bên cạnh ngay dưới móng ngón áp út tay trái của Tô Trăn Trăn có một nốt ruồi đỏ.
Vừa mới ăn xong một bát tô sơn, đầu ngón tay Lục Hòa Húc vẫn còn lưu lại hơi lạnh của băng, đầu ngón tay mát lạnh nắm lấy nốt ruồi nơi đầu ngón tay cô xoa nhẹ.
【Lời tác giả】
Trăn Trăn là người khổng lồ trong suy nghĩ, người lùn trong hành động.
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui nhiều hơn
Đề xuất Cổ Đại: Hầu Gia Vì Cứu Biểu Muội Mà Nạp Bình Thê, Ta Xoay Mình Thành Phi, Chàng Hối Hận Đến Điên Cuồng