Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 7

Tôi đã gặp một cô gái trong một buổi tiệc.

Tôi chẳng muốn trò chuyện cùng ai, chỉ lẳng lặng trốn vào một góc, bình thản nhìn cảnh tượng xa hoa trụy lạc trước mắt, thầm tính toán rằng chỉ cần nán lại thêm năm phút nữa rồi rời đi thì chắc cũng không đến nỗi thất lễ.

Và rồi, cô ấy xuất hiện!

Khoác trên mình chiếc váy đỏ rực rỡ, cô ấy len lỏi giữa đám đông, có thể bắt chuyện với bất cứ ai một cách tự nhiên nhất.

Đột nhiên, cô ấy như thể vừa phát hiện ra một vùng đất mới mà nhìn thấy tôi, rồi tiến lại gần ngồi xuống bên cạnh.

Có lẽ cô ấy đã hơi say, cứ thế liến thoắng không ngừng, chẳng thèm cho tôi lấy một cơ hội để đáp lời, một mình nói đến là hăng say.

Lần đầu tiên tôi gặp một người tự nhiên và hoạt ngôn đến thế, nên cũng đầy hứng thú mà lắng nghe cô ấy nói.

Sau đó tôi mới dần nhận ra, có lẽ cô ấy tưởng tôi là người câm.

Bất chợt, tôi nảy ra ý định trêu chọc cô ấy, liền lạnh lùng xen vào một câu: "Sau đó thì sao?"

Cô ấy giật bắn mình, câu nói đang dang dở nghẹn lại nơi cổ họng, đôi môi hơi hé mở, ngơ ngác nhìn tôi.

Lúc ấy, cô ấy giống như một tia nắng, xuyên qua lớp sương mù dày đặc chiếu rọi vào trái tim đầy u ám của tôi.

Rất nhanh sau đó, cô ấy bị bạn bè gọi đi, không gian bên tai tôi khôi phục lại vẻ tĩnh lặng vốn có.

Tôi cứ ngỡ mình sẽ thở phào nhẹ nhõm, vì dù sao cô ấy cũng thật sự quá ồn ào.

Nhưng sự thật là, tôi cảm thấy một cơn ngạt thở bủa vây. Giống như bị nhốt trong một bình chân không, không khí dần bị rút cạn, khiến tôi chẳng thể nào hô hấp nổi.

Sự cô đơn mà tôi từng tận hưởng trước đây, sau khi cô ấy rời đi, bỗng trở nên không thể chịu đựng nổi.

Tôi muốn gặp lại cô ấy! Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, và cả chiếc váy đỏ ấy nữa...

Lúc bước ra khỏi khách sạn, như có ma xui quỷ khiến, tôi đã chụp một tấm ảnh ngay trước cửa.

Người trong ảnh cười vô cùng gượng gạo.

Tôi bỗng trở nên thiếu tự tin, một người âm trầm như tôi, chắc cô ấy sẽ không thích đâu.

Người cô ấy thích hẳn phải giống như cô ấy, luôn tràn đầy nhiệt huyết, rạng rỡ và kiêu hãnh.

Tôi bắt đầu một cuộc thầm yêu dài đằng đẵng, dõi theo cuộc sống của cô ấy, từng chút một tiến lại gần cô ấy hơn.

Con đường này tôi đã đi suốt năm năm, cũng tự biến mình thành dáng vẻ mà cô ấy có lẽ sẽ yêu thích.

Và rồi, ngày hôm đó, ông trời lại một lần nữa đưa cô ấy đến bên cạnh tôi...

Đề xuất Hiện Đại: Nữ Nhân Nhất Quyết Gả Xa Tới Phi Châu
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện