Tôi thầm nghĩ cậu nhóc này đúng là lắm chuyện.
Đang cau mày định nói gì đó thì trước mắt bỗng tối sầm lại. Lệ Trần tiến đến rất gần, một nụ hôn khẽ chạm như chuồn chuồn lướt nước rồi anh lập tức lùi ra ngay.
"Chúc ngủ ngon."
Ánh mắt anh trong trẻo, giọng nói trầm thấp dịu dàng.
Tôi nhất thời bị ánh nhìn ấy làm cho ngây người. Thấy tôi đứng đờ ra, anh đưa tay qua cửa xe, xoa nhẹ đầu tôi mấy cái: "Tạm biệt nhé, bạn gái của anh."
Tôi lái xe đi một quãng rất xa, nhìn qua gương chiếu hậu vẫn thấy anh đứng lặng ở chỗ cũ.
Lúc dừng đèn đỏ, tôi thấy Lệ Trần gửi lời mời kết bạn. Ảnh đại diện của anh là một tấm ảnh chụp tôi, không biết anh chụp từ lúc nào nhưng trông cũng rất ổn.
Tôi mỉm cười nhấn chấp nhận, tiện tay đổi ghi chú tên anh thành "Cậu nhóc".
Đang nhìn cái tên ghi chú mà cười một mình thì "Cậu nhóc" nhắn tin tới: "Chị về đến nhà chưa?"
"Vẫn đang trên đường."
"Vậy em không làm phiền nữa, chị lái xe cẩn thận nhé."
Kèm theo đó là một nhãn dán hình chú mèo vô cùng dễ thương.
Tâm trạng tôi đang rất tốt, cho đến khi nhìn thấy Mạc Minh An.
Anh ta đứng dưới lầu, ngay cạnh thùng rác, trên tay cầm một điếu thuốc đang cháy dở. Khói thuốc lảng bảng khiến cả người anh ta trông u ám hơn thường ngày.
Thấy tôi, anh ta hỏi: "Em có bạn trai từ bao giờ?"
"Không lâu."
"Lục Cẩn, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi?"
Thấy sắc mặt anh ta không ổn, tôi cố gắng làm dịu bầu không khí: "Anh hỏi vậy là đang bắt tôi tự khai tuổi đấy à? Như thế là không lịch sự đâu nhé."
Mạc Minh An cười khổ: "Thật ra em biết hết rồi đúng không?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, bình tĩnh nói: "Không. Tôi chỉ biết chúng ta là bạn."
"Không ai muốn chỉ làm bạn với em cả!"
Anh ta đột nhiên mất kiểm soát, giọng nói nghẹn ngào đầy cảm xúc: "Những năm qua tôi đối xử với em không đủ tốt sao? Chúng ta không thể cứ thế mà đi tiếp bên nhau à? Chúng ta lớn lên cùng nhau, sau này hoàn toàn có thể sống cùng nhau, tại sao em lại chọn người khác?"
Tôi bỗng cảm thấy người đàn ông trước mắt mình thật xa lạ.
"Giữa chúng ta là không thể, bất kể tôi có ở bên ai hay không."
Tôi nói thẳng: "Anh rất quan trọng với tôi, là bạn, là người thân, nhưng tuyệt đối không phải là người tôi yêu."
Anh ta nhìn tôi đầy cố chấp: "Tôi không tin."
"Mạc Minh An, nếu tôi có tình cảm với anh thì chúng ta đã sớm ở bên nhau rồi."
Anh ta cắt ngang cuộc trò chuyện, quay người bỏ đi thẳng.
Tôi đứng lặng ở đó rất lâu.
Thang máy hỏng, tôi một mình leo cầu thang bộ. Thân xác thì mệt mỏi nhưng đầu óc lại vô cùng tỉnh táo. Nếu đã không có tình cảm, cách tốt nhất chính là giữ khoảng cách rõ ràng.
Về đến nhà, tôi nhắn tin báo cho Lệ Trần rằng mình đã an toàn. Anh gọi video tới nhưng tôi từ chối, bảo rằng mình thấy mệt. Anh không nghi ngờ gì, chỉ gửi một nhãn dán chúc ngủ ngon.
Nhìn hình ảnh đáng yêu ấy, tôi không nhịn được mà bật cười.
Sáng hôm sau, tôi dốc toàn bộ tinh thần cho công việc. Vấn đề nguyên liệu không giải quyết được thì mọi thứ đều đình trệ. Tôi phải nhờ người quen giới thiệu thêm vài nhà cung cấp mới.
Trang điểm chỉnh tề, xỏ chân vào đôi giày cao gót, tôi chạy đôn chạy đáo cả buổi sáng mà vẫn không có kết quả, đôi chân đã bắt đầu phồng rộp đau nhức.
Tôi quay lại xe, gạch thêm một cái tên nữa khỏi danh sách. Nhà thì hết hàng, nhà thì không đảm bảo thời gian giao hàng, có chỗ nhìn thì ổn nhưng hàng mẫu lại không đúng yêu cầu...
Tôi thở dài, đang định gọi đồ ăn nhanh thì thấy hàng chục cuộc gọi nhỡ.
Vừa gọi lại, đầu dây bên kia đã vang lên giọng của Lệ Trần: "Chị đang trốn em đấy à?"
"Tôi bận công việc."
"Có việc gì mà quan trọng đến thế?"
Tôi kể sơ qua tình hình. Anh đáp gọn lỏn: "Không có nguyên liệu thì tìm em."
"Thôi đi, anh vẫn còn đang là sinh viên mà."
"Không thử sao biết được?"
Chúng tôi hẹn gặp nhau ở nhà hàng ngay dưới chân tòa nhà công ty tôi.
Anh đã đợi sẵn ở đó. Thấy tôi bước tới, anh nhíu mày nhìn xuống chân tôi rồi bảo tôi ngồi xuống nghỉ ngơi.
Anh rời đi một lát. Lúc này tôi mới phát hiện phía đối diện có một người đàn ông trung niên mặc vest lịch lãm đang ngồi đó.
Ông mỉm cười chào tôi: "Tôi là Tổng giám đốc một công ty thời trang thuộc tập đoàn Lệ thị, họ Từ."
Tôi lịch sự tự giới thiệu mình là cổ đông kiêm nhà thiết kế của M&L.
Ông nói tiếp: "Thiếu gia nhà chúng tôi nói bên cô đang gặp chút rắc rối."
Tôi còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì Lệ Trần đã quay lại.
Tôi nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc: "Người mà Từ tổng nói... là anh sao?"
Đề xuất Huyền Huyễn: Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới