Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 5

Tôi nhìn bố từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi.

Mấy tháng trời chẳng thấy ông ấy xin lỗi lấy một câu, giờ đột nhiên hạ mình nhận sai, bảo không có chuyện gì thì ai mà tin cho nổi. Sau khi tôi gặng hỏi mãi, ông ấy mới chịu nói rõ ngọn ngành.

Chẳng bao lâu sau khi tôi đi, nhân lúc bố tôi đi công tác bàn chuyện làm ăn, bà nội đã lén đưa gia đình chú Hứa ở đầu làng vào nhà ở. Đến lúc bố tôi về, căn nhà đã chẳng còn ra hình thù gì nữa.

Vợ chồng chú Hứa chiếm phòng ngủ chính của bố, hai đứa con gái thì cạy khóa phòng tôi để ngủ. Họ tự coi mình là chủ nhân, quần áo trong tủ thích là mặc, đồ đạc trong nhà tiện tay là dùng.

Đồ ăn trong tủ lạnh hết sạch, họ lấy tiền để trên tủ gọi đồ ăn ngoài. Vỏ hộp và rác thải sinh hoạt vứt bừa bãi trên sàn, nửa tháng trời không thèm dọn dẹp. Thấy bố tôi về, cả nhà chú Hứa cứ nằm ườn trên sofa, đến cái đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, còn sai ông ấy đi nấu vài món cho họ ăn.

Đúng là tu hú chiếm tổ đại bàng, chủ nhà về rồi mà khách vẫn không chịu nhường chỗ, làm gì có cái lý lẽ ấy chứ. Khổ nỗi, nhà chú Hứa vốn chẳng phải hạng người biết lý lẽ.

"Anh là chủ hay là khách, làm gì có chuyện bắt khách phải dọn dẹp? Cả nhà tôi đến ở là nể mặt anh lắm rồi, còn kén cá chọn canh, tưởng mình oai lắm chắc?"

"Tiền trên bàn hết rồi, anh mau đi lấy thêm hai nghìn nữa cho tôi."

Bố tôi ngượng ngùng đi hỏi bà nội. Bà hết hỏi chuyện thời tiết lại hỏi đến công việc của tôi, tuyệt nhiên không trả lời vào vấn đề chính.

Mãi đến khi bố tôi nổi cáu, bà mới sờ mũi, chột dạ đáp: "Chẳng phải mẹ đã nói với con rồi sao, người ta gặp khó khăn thì mình giúp một tay có làm sao đâu, thêm quan hệ là thêm con đường, biết đâu lại có ích cho công việc của con thì sao."

Bố tôi cười lạnh vì tức giận, hạng người lười biếng, ăn không ngồi rồi như chú Hứa mà cũng gọi là "quan hệ" được sao?

Bố cãi nhau với bà ngay tại chỗ, rồi sực nhớ lại những lời tôi nói lúc trước, đành muối mặt tìm đến tôi cầu cứu. Khi ông ấy kể xong, tôi đang xé vỏ ống hút, cắm vào cốc trà sữa rồi thong thả nhấp từng ngụm.

Cho đến khi nửa cốc trà sữa đã trôi xuống bụng, thấy vẻ mặt bố càng lúc càng sốt ruột, tôi mới đặt cốc xuống đáp lời: "Bố gọi con thì con giúp được gì? Con cũng chỉ là một học sinh trung học thôi mà."

Theo tôi thấy, tất cả đều là do ông ấy tự chuốc lấy, nếm mùi đau khổ cũng là đáng đời. Bố tôi không còn giữ vẻ trịnh trọng nữa, chắp tay cầu xin tôi: "Bố biết con lúc nào cũng là đứa có nhiều chủ kiến nhất. Căn nhà đó dù sao sau này cũng là của con, con giúp bố một tay có được không?"

Tôi im lặng hồi lâu, cuối cùng gật đầu trước ánh mắt đầy mong đợi của bố. Ông ấy nói không sai. Dù tôi có ghê tởm bà nội đến đâu, có hận bố nhu nhược trước bà thế nào, thì tài sản của bố sau này đều thuộc về tôi. Tôi mà không tranh không giành, để bà nội nhẹ dạ cả tin kia phá sạch thì không được.

Tôi mượn mẹ nuôi hơn mười anh bảo vệ to cao lực lưỡng, đạp tung cửa chính. Chú Hứa cứ ngỡ là bố tôi về, đang định lên giọng quát tháo. Vừa quay đầu lại thấy hai hàng đàn ông vạm vỡ, ông ta sợ đến mức lăn từ trên sofa xuống đất, run rẩy mắng: "Các... các người là ai! Đây là nhà tôi, ai cho các người xông vào!"

"Nhà chú? Cháu mới đi có mấy ngày mà đây đã thành nhà chú rồi à? Cũng không soi gương xem mình là hạng người gì, có tiền mua nhà không mà nhận."

Phớt lờ tiếng gào thét của chú Hứa, tôi lấy điện thoại ra bắt đầu đếm ngược. "Cháu cho nhà chú mười phút, mang hết đồ đạc cút khỏi nhà cháu."

Mấy người nhà chú Hứa vẫn nằm ườn trên sofa không nhúc nhích, chẳng coi lời tôi ra gì. Trong mắt họ, bà nội mới là người có quyền quyết định trong nhà này. Chỉ cần bà không lên tiếng, tôi và bố sẽ không dám động tay động chân với họ.

Thế nhưng, chiêu này không có tác dụng với tôi. Mười phút vừa hết, tôi ra lệnh cho những người mình mang tới tống khứ gia đình chú Hứa cùng đống rác rưởi ra khỏi cửa. Mời không đi thì khiêng đi.

"Buông tôi ra! Các người mà cũng xứng chạm vào tôi sao!" Vợ chú Hứa bị hai người xốc nách lôi ra ngoài, gào toáng lên. "Bà Hoàng Thúy Phương đã bảo cho chúng tôi ở đây, cái đồ ranh con này mà cũng dám đuổi chúng tôi đi à? Tao gọi bà ấy về trị tội mày ngay bây giờ!"

Tôi thản nhiên gật đầu: "Thế thì mau gọi bà già đó về đây mà trị tội cháu đi, cháu cũng muốn biết là bà ấy đuổi được cháu ra khỏi nhà, hay là cháu khiến bà ấy không còn nơi để về."

Con gái chú Hứa thấy dùng bà nội không ép được tôi, liền nằm bò ra đất ăn vạ. "Chúng tôi ở đâu là quyền tự do của chúng tôi, tôi sẽ báo cảnh sát bắt cô lại!"

Con bé đó đang mặc bộ đồ ngủ của tôi, tiếng khóc chói tai như muốn đâm thủng màng nhĩ. Đúng là nòi nào giống nấy, cả nhà đều là hạng vô lại như nhau. Tôi lấy tờ giấy lộn bên cạnh nhét vào miệng con bé để chặn tiếng khóc, chán ghét phủi tay.

"Đừng vội, cảnh sát cũng sắp đến rồi đấy." Nói đoạn, tôi cầm điện thoại gọi cho đồn công an. "Alo, tôi muốn báo án có người xâm nhập gia cư bất hợp pháp, phiền các anh đến ngay cho."

Cúp máy, tôi nhìn bốn người nhà họ bằng ánh mắt khiêu khích. "Vẫn chưa đi à? Vậy thì cùng lên đồn công an uống trà nhé."

Thái độ cứng rắn cộng thêm dàn vệ sĩ phía sau, dù có bất mãn đến đâu, họ cũng chỉ đành lủi thủi thu dọn đồ đạc, vừa chửi rủa vừa tháo chạy.

Đuổi được đám ký sinh trùng ra khỏi nhà, còn chưa kịp nói câu nào, bên tai đã vang lên một hồi chuông điện thoại dồn dập như đòi mạng.

"Kỷ Hưng Viễn mau nghe điện thoại! Kỷ Hưng Viễn mau nghe điện thoại..."

Đề xuất Trọng Sinh: Cùng Chồng Trọng Sinh Về Thập Niên 80, Anh Ấy Lại Không Cưới Tôi Nữa
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện