Chương 84: Đừng Diễn Sâu Trước Mặt Tôi
"Tôi muốn các người cút xa tôi ra một chút."
Hạ Hoài Thịnh khẽ nhướng mày, cảm thấy cô không chịu tha thứ cho Giang Tri Dao: "Dao Dao cô ấy cũng không phải cố ý, từ nhỏ sức khỏe cô ấy đã không tốt, nhất thời hồ đồ mới làm sai chuyện, bây giờ cô ấy đã chịu trừng phạt rồi, cô đừng tính toán nữa được không?"
Sao lại thành cô tính toán rồi?
An Thời Hạ muốn nhịn, nhưng không nhịn được, liền đáp trả một câu: "Cô ta chịu trừng phạt là do cô ta tự làm tự chịu, không phải do tôi hại, sức khỏe không tốt là lý do để làm sai chuyện sao? Lúc cô ta tung tin đồn nhảm về tôi trên mạng thì nên nghĩ đến hậu quả này, nếu không có người làm chứng cho tôi, cậu có biết kết cục của tôi sẽ thế nào không?"
Hạ Hoài Thịnh thực sự đã nghiêm túc suy nghĩ một chút.
Nếu An Thời Hạ không có bằng chứng chứng minh mình trong sạch, cô sẽ mãi mãi mang danh tiếng được bao nuôi, thậm chí đi đến đâu cũng bị người ta bàn tán.
Hạ Hoài Thịnh cảm thấy nghẹt thở, cậu ta luôn suy nghĩ cho Giang Tri Dao, nhưng chưa bao giờ đứng trên lập trường của An Thời Hạ để suy nghĩ.
Cậu ta cảm thấy dường như mình đã làm sai, nhưng dường như lại không sai.
"Không phải như vậy đâu... Thời Hạ, cho dù không có bằng chứng, tôi cũng sẽ thay cô làm rõ mà."
Giọng của Hạ Hoài Thịnh không còn sự kiên định như lúc đầu, thậm chí có chút chột dạ.
"Cậu thay tôi làm rõ? Hạ Hoài Thịnh, nếu cậu muốn thay tôi làm rõ thì đã bảo Giang Tri Dao xóa ảnh ngay khi biết cô ta chụp rồi, chứ không phải ngồi đó mà nói vuốt đuôi."
Có lẽ nghĩ đến những uất ức mình từng chịu đựng, giọng của An Thời Hạ có chút run rẩy.
"Hạ Hoài Thịnh, rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì mà cậu phải đối xử với tôi như vậy? Chỉ vì cậu không thích tôi, nên dung túng cho Giang Tri Dao liên tục làm tổn thương tôi, vậy mà còn bắt tôi phải tha thứ cho cô ta vô điều kiện. Trước đây tôi đúng là có bám theo cậu, nhưng bây giờ tôi tỉnh ngộ rồi, sẽ không để bản thân chịu thiệt thòi nữa, cậu cũng đừng có diễn sâu trước mặt tôi!"
Cô không thích Hạ Hoài Thịnh, nhưng ký ức ba năm đó in đậm trong tâm trí cô, dù cô không cố ý nghĩ đến nhưng thỉnh thoảng nó vẫn hiện ra.
Mỗi lần nghĩ đến những uất ức mình từng chịu đựng, cô vẫn không kìm được cảm giác khó chịu trong lòng.
Cô cố gắng quên đi tất cả, những chuyện đó không phải do cô làm, cô bị cốt truyện khống chế, nhưng tổn thương là có thật.
Lần đầu tiên Hạ Hoài Thịnh thấy An Thời Hạ suy sụp như vậy, cậu ta sững sờ tại chỗ, trong lòng có một cảm giác khó tả.
Đúng vậy, An Thời Hạ đâu có làm sai điều gì, dựa vào cái gì mà phải chịu đựng sự tổn thương từ người khác chứ.
Nhưng chẳng phải cô thích mình sao? Đã thích mình thì chịu một chút uất ức cũng có sao đâu.
"Thời Hạ, sau này tôi sẽ không bao giờ như vậy nữa, tôi chỉ coi Dao Dao như em gái, không muốn cô ấy bị tổn thương, vả lại cô cũng đâu có bị tổn thương gì, tôi chỉ muốn hai người chung sống hòa bình thôi mà, cô nên hiểu cho tôi chứ, đúng không?"
Hạ Hoài Thịnh vừa nói vừa muốn tiến lên nắm tay An Thời Hạ, An Thời Hạ mạnh mẽ lùi lại một bước, trừng mắt nhìn cậu ta, ánh mắt lạnh lùng vô cùng.
"Không hiểu! Hạ Hoài Thịnh, tôi đã nói từ nay về sau không còn liên quan gì đến cậu nữa, tôi không cần lời xin lỗi của các người, vì các người không hề chân thành, tôi chỉ hy vọng sau này các người biến mất khỏi tầm mắt của tôi!"
Sắc mặt Hạ Hoài Thịnh đột nhiên tái nhợt, bàn tay đưa ra thậm chí còn run rẩy: "Thời Hạ..."
"Tôi không muốn nghe tên mình thốt ra từ miệng cậu, bẩn."
Sau khi phát tiết cơn giận trong lòng, An Thời Hạ cảm thấy tinh thần sảng khoái, những uất ức trước đó cũng tan biến sạch sẽ, cô quay người rời đi không dừng lại dù chỉ một giây.
Hạ Hoài Thịnh dường như bị những lời này của An Thời Hạ làm tổn thương, cảm thấy toàn thân vô lực, cố gắng chống đỡ cơ thể đi đến bên bồn hoa ngồi xuống.
Những lời vừa rồi của An Thời Hạ liên tục vang vọng trong đầu cậu ta.
Cô nói không muốn gặp cậu ta, không muốn nghe cậu ta gọi tên cô, cô chê bẩn...
Nghĩ đến vẻ mặt lạnh lùng của An Thời Hạ, cơ thể Hạ Hoài Thịnh không ngừng run rẩy.
Rốt cuộc cô đang nói lời giận dỗi, hay là thực sự không còn thích mình nữa?
Sự phiền muộn trong lòng khiến cậu ta gần như không thể suy nghĩ, cậu ta móc một điếu thuốc từ trong túi ra, rít một hơi thật sâu.
Trong làn khói mờ ảo, cậu ta cẩn thận xem xét lại những chuyện xảy ra trong những ngày qua.
Hình như cậu ta luôn yêu cầu An Thời Hạ xin lỗi, mà lần nào người sai cũng là Giang Tri Dao.
Cậu ta đột nhiên tự tát mình một cái: "Hạ Hoài Thịnh, mày rốt cuộc đang làm cái gì vậy? Chẳng phải mày là người công minh chính đại nhất trong mắt bạn bè sao? Sao lại làm ra những chuyện này chứ."
Cậu ta không phủ nhận là mình sai, nhưng An Thời Hạ chẳng lẽ không có lỗi sao?
An Thời Hạ rõ ràng biết Dao Dao từ nhỏ đã không có mẹ, sự phụ thuộc vào cậu ta rất lớn, sao cô không thể thấu hiểu chứ?
Chỉ cần cô bao dung hơn một chút, những chuyện này đã không xảy ra rồi, chẳng phải sao?
Cậu ta chỉ muốn cân bằng mối quan hệ giữa hai người, Dao Dao đã đồng ý nhận lỗi rồi, An Thời Hạ nên chấp nhận chứ, như vậy tốt cho cả mấy người.
Cậu ta cảm thấy mình như bị tâm thần phân liệt, lúc thì thấy mình sai, lúc lại thấy mình đúng, những ý nghĩ này cứ lặp đi lặp lại trong đầu, không ngừng tranh giành vị trí thứ nhất.
Cậu ta hút hết điếu này đến điếu khác, cho đến khi hút hết điếu cuối cùng, cậu ta lắc lắc vỏ bao thuốc trống rỗng, vẫn ngồi đó với vẻ mặt suy sụp.
Xung quanh thỉnh thoảng có những sinh viên đi ngang qua, ánh mắt tò mò nhìn vào, nhưng thấy cậu ta chỉ ngồi hút thuốc một mình nên lại lẳng lặng đi qua.
Cậu ta đột nhiên đứng dậy: "Dao Dao còn đang ở bệnh viện, cần mình chăm sóc."
Dù thế nào đi nữa, cậu ta cũng phải bảo vệ tốt cho Dao Dao, đây không chỉ là ý nghĩ của riêng cậu ta, mà còn là ý nghĩ của mẹ cậu ta.
Cậu ta tuyệt đối không để mẹ mình phải đau lòng.
Còn về An Thời Hạ, rồi sẽ dỗ dành được thôi.
Bây giờ cô đang giận, đợi một thời gian nữa mình có tiền rồi, mua nhiều quà tặng cô, để cô thấy được thành ý của mình.
Sau khi nghĩ thông suốt, cậu ta đi đến căng tin mua một phần cơm, đựng vào hộp giữ nhiệt rồi đi đến bệnh viện.
*
Tâm trạng An Thời Hạ không ổn, Ngôn Lăng Duật đã nhận ra ngay khi cô vừa đến.
Nhưng An Thời Hạ không nói gì, Ngôn Lăng Duật liền lặng lẽ ở bên cạnh cô.
"Duật ca ca."
An Thời Hạ đột nhiên gọi anh một tiếng.
Ngôn Lăng Duật lập tức dừng việc đang làm, ngồi xuống bên cạnh cô: "Sao vậy em?"
An Thời Hạ cảm thấy rất uất ức, muốn khóc.
Cô cũng làm như vậy, tựa đầu vào vai Ngôn Lăng Duật, nước mắt làm ướt đẫm chiếc áo sơ mi của anh.
Ngôn Lăng Duật không làm phiền cô, cứ lặng lẽ để cô tựa vào như vậy, cảm giác ẩm ướt và nóng hổi truyền đến từ bả vai khiến tim anh cũng thắt lại.
Anh chưa bao giờ để Hạ Hạ của mình phải chịu uất ức, người khác dựa vào cái gì chứ?
Một tay Ngôn Lăng Duật nhẹ nhàng xoa sau gáy An Thời Hạ, tay kia nắm chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
An Thời Hạ khóc không thành tiếng, dường như muốn khóc hết tất cả những uất ức đó ra.
Từ khi thức tỉnh đến nay, cô luôn giả vờ không quan tâm đến những chuyện đó, luôn cố ý phớt lờ, nhưng hôm nay những cảm giác đó như tụ lại một chỗ, ùa vào lòng cô.
Chỉ muốn khóc một trận thật to.
Để những ký ức không vui đó trôi đi theo những giọt nước mắt này, từ nay về sau sẽ không bao giờ nhớ lại nữa.
"Duật ca ca, hôm nay đến trường, em gặp Hạ Hoài Thịnh rồi."
Đề xuất Xuyên Không: Còn Ra Thể Thống Gì Nữa?
[Pháo Hôi]
Bồ ơi, lên chương mới đi ạ
[Pháo Hôi]
Hóng chương mới ạ