Khương tam phu nhân cau mày nhìn Khương Thường Hỉ, bà nói: "Mọi chuyện đều tốt lành, nhưng có lẽ các con không đủ chú ý. Cứ chạy tới chạy lui khắp các thôn ấp như vậy, cô gái nhà ta cũng chẳng trách gì, nhưng hai người không ở bên nhau thì làm sao có thể sinh được con cái. Sớm sinh một đứa con ra mới là cách ngăn chặn được những lời ra tiếng vào không hay."
Khương Thường Hỉ thở dài, không muốn bận tâm đến những lời bàn tán của người ngoài, đáp: "Mẹ, người đời có nhiều giai đoạn khác nhau, mỗi giai đoạn lại có trọng điểm riêng. Hiện tại, con đang ở giai đoạn tập trung thi cử, làm sao có thể vừa chăm lo được cho hắn mà còn dành hết tâm trí cho chuyện khác chứ."
Khương tam phu nhân lắc đầu, không đồng tình, bà nói: "Nói gì cũng phải rạch ròi. Sao có thể buông xuôi không chăm sóc nhau? Con phải giữ gìn, đặt ra yêu cầu và tiêu chuẩn nghiêm ngặt cho bản thân và ngươi ấy. Mẹ đời này, ai cũng có chỗ đáng trách, nhưng chẳng ai muốn nghe những lời người ngoài nói xấu mình."
Khương Thường Hỉ trong lòng tự nhủ, mẹ có thể dùng lời nói nghiêm khắc như vậy quả thật là quan tâm nhiều lắm rồi. Nàng không dám phản bác, chỉ biết lặng lẽ nghe theo.
Khương Nhị Nương Tử đứng bên cạnh liền chế giễu: "Xem ra cũng đến ngày này rồi đấy." Khương tam phu nhân vừa nghiêm khắc vỗ về, vừa nói: "Đừng nói lung tung, mẹ không cho phép con đi lang thang ngoài đường. Phải ở bên cạnh cô gái nhà mẹ mà chăm sóc."
Khương Thường Hỉ tự nhủ, sau vụ cày xuân vừa rồi, thật may bản thân vẫn còn chút sức lực. Nàng đáp: "Mẹ yên tâm, chuyện gì tới rồi sẽ tới."
Khương Nhị Nương Tử quăng một viên đá xuống giếng, nói: "Nói con là nhị tiểu thư chính hiệu? Khẩu khí quá lớn rồi, không biết đã có tin vui chưa?"
Khương Thường Hỉ đáp: "Tuy con không phải là nhị tiểu thư chính hiệu, nhưng có thể coi như là thân thích của nhị tiểu thư ấy."
Khương Nhị Nương Tử trừng mắt nhìn nàng: "Thân thích cái gì chứ, nghe nói gì mà nghe không rõ vậy?" Rồi cô ta còn hờn dỗi, rõ ràng nghi ngờ nàng nói dối mà lại khá nghiêm túc về điều đó.
Khương Thường Hỉ bật cười, nghĩ thầm: "Cô ta thật hẹp hòi, cứ để vậy, không thèm bận tâm."
Khương tam phu nhân hiểu rõ tâm tính nhị nha đầu ấy bị cuốn vào chuyện này nên cũng không biết phải nói thế nào cho đúng, chỉ biết nhìn cô em gái nhỏ với vẻ hơi thất vọng.
Khương tam phu nhân suốt ngày thúc giục chuyện sinh nở, khắp nơi đều có người nhắc nhở. Khương tam lão gia đến bên cạnh, lặng lẽ nói với Khương Thường Hỉ: "Cuộc đời con người, thời gian trôi qua thật nhanh."
Khương Thường Hỉ bưng đầu suy nghĩ, đoán biết những lời sắp nói, liền đáp: "Dạ, nửa năm vẫn còn dài, con tin sẽ có tin vui. Con sẽ trân trọng từng giây phút. Mẹ đừng lo quá."
Khương tam lão gia khẽ ho: "Mẹ con nói cũng đúng, thời điểm nào làm chuyện gì thì con cũng nên để ý một chút."
Khương Thường Hỉ trước mặt cha mẹ, dù được thúc ép nhưng cũng không có gì để phản kháng. Đã vậy, có người ở quê cũng không quản được chuyện của Chu Lan hay sao? Việc bần tiện trong thôn ấp, liệu có thể kéo dài vô tận? Sợ Khương tam phu nhân lúc nào cũng u uất nhìn nàng, Khương Thường Hỉ cố gắng trình bày kế hoạch của mình: "Mẹ, chuyện sinh con con có dự định rõ ràng."
Nàng nói tiếp: "Mẹ nghĩ xem, nếu cô gái nhà ta dự định thi hương rồi thi hội, e rằng cả gia đình chúng ta đều phải vào kinh đô cùng lo liệu. Chúng ta không thể tách ra hai nơi như vậy."
Khương tam phu nhân gật đầu: "Đúng vậy, chuyện ấy không thể tách rời." Bà biết con gái cũng không thể chịu đựng quá nhiều khổ sở thế này. Bà hỏi tiếp: "Còn nếu lỡ không thành được, nhìn con gái nhà ta có ý gì khác không? Cô gái nhà ta là chủ nhân của gia tộc, tất cả đều xây dựng trên đó, nàng càng phải cẩn thận hơn."
Khương Thường Hỉ hỏi lại: "Vậy nếu con lúc mang thai, có nên tránh đi xa không?"
Khương tam phu nhân vỗ bàn một cái, thẳng thắn đáp: "Ta đi tìm thầy thuốc rồi, thời điểm này vẫn chưa phải tốt nhất. Nếu đến kinh thành mà muốn có con, may mắn là con không nghe theo lời chỉ đạo mù quáng của mẹ."
Khương Thường Hỉ tự động sờ mũi, nghĩ thầm: Chuyện chính yếu là con chưa mang thai, chứ không phải mẹ hướng dẫn đúng hay sai. Dù có thế nào đi nữa, bản thân cũng phải giữ sức khỏe. Nàng không dám cãi lại mẹ, chỉ biết lấy điềm tĩnh để kéo bà lại: "Mẹ, chuyện này hãy để duyên phận quyết định."
Nàng thật lòng an ủi mẹ, nhưng cũng chỉ vì bản thân chưa có tin vui nên mới có thể an ủi người.
Khương tam phu nhân cứng rắn: "Nếu như có được con, mẹ sẽ xem con gái mình có thể đi kinh thành hay không. Nếu không được, tuyệt đối không thể đi."
Nhớ lại lúc trước, bà còn chăm sóc thúc giục cuộc sống của con gái từng chút một, bây giờ mọi chuyện đã thay đổi nhanh đến vậy, khiến bà tự hỏi liệu có phải chính mình đã thúc ép quá mức khiến con gái mệt mỏi.
Bà nhìn con gái, nghĩ thầm tốt nhất vẫn nên chia kỳ sinh nở rõ ràng, đừng để những chuyện ngoài trời làm mờ mắt.
"Chẳng lẽ con lại muốn chạy về thôn ấp sao?" bà lại hỏi.
Khương Thường Hỉ ôm đầu, nhẹ giọng nói: "Mẹ, mẹ hãy tin con nhé, chuyện mang thai là duyên phận. Ai biết được có thể thế nào chứ?"
Khương tam phu nhân chắc hẳn cũng không yên lòng. Trong lòng bà, những lời ở trên sách vở đều nói rõ ràng, thời kỳ này cần kiêng cữ kỹ càng, không thể để con trai con gái hư hao sức khỏe.
Đã gần nửa năm trôi qua mà chưa có dấu hiệu sinh con, những tháng còn lại cũng không thể chậm trễ hơn được nữa.
Khương tam phu nhân trông mong đến ngày con gái mang thai rồi lễ bái Tống tử nương nương cầu phúc. Bà nghĩ rằng nếu con gái mãi không có con, sẽ vái lạy Tống tử nương nương cho con lập tức có tin vui. Bà cũng từng lo con quá muộn màng mới được săn sóc kỹ càng.
Khương Thường Hỉ thay mặt mẹ đáp lễ, mệt mỏi nhưng vẫn kiên trì chịu đựng. Lời cầu phúc cũng có đôi chút nghi thức.
Khương tam phu nhân hiếm khi than phiền về chuyện sinh con, khiến mọi người xung quanh cũng khá ngạc nhiên.
Khi hỏi thời gian cho chuyện sinh con, bà vừa không muốn nói nhiều lại vừa tỏ ra lo lắng. Lão tam trong gia đình cũng nghiêm túc và kín đáo trong lời nói. Có lẽ, người giúp việc trong nhà không quá nhiệt tình, cảm thấy thương hại nên chỉ mỉm cười nhẹ.
Cuối cùng, người giúp việc đó theo Thọ An đường gọi một cô gái mới đến, nói rằng sẽ giúp Khương tam nương phân chia gánh nặng.
Khương tam phu nhân sắc mặt biến đổi, nếu không có sự thúc giục của Khương tam lão gia, có lẽ bà đã đưa cô gái đó đến gặp y tá chính. Bà giấu gánh nặng trong lòng, đè nén cảm xúc nói: "Nếu con gái đã xuất giá, điều tốt xấu đều do nàng tự chịu. Khương phủ chúng ta giàu có, tiền bạc cũng không phải chuyện to lớn, người giúp việc này mời đi thì để người ta đi."
Người giúp việc mặt cứng đờ, còn Khương tam phu nhân thì kiên quyết. Người giúp việc nói: "Dù sao cũng là cuối đời của lão phu nhân, cũng vì lòng tốt đối với tiểu bối."
Khương tam phu nhân nghiến răng trả lời: "Nàng đã xuất giá rồi, nhưng tấm lòng ấy tuy tốt mà chẳng lấy được tiền của nhà mẹ đẻ. Nếu họ hiếu thuận với lão phu nhân thì không sao, còn ta làm chủ, người giúp việc này là của ta."
Bà dùng tay đè lên bàn, tiếng gõ vang lên cộc cộc. Người giúp việc không dám nói thêm gì, rồi lặng lẽ bỏ đi.
Dường như tam phu nhân không thể gây sự với bà lão phu nhân, cũng không muốn làm khổ tam phòng, nên không dám phân tích đúng sai.
Khương lão phu nhân nhìn người giúp việc được đưa về, lạnh lùng hừ một tiếng rồi nói: "Tốt hay xấu cũng chưa biết được."
Sau đó bà chẳng quản nữa, để mặc Khương Thường Hỉ tự xử lý mọi chuyện.
(Bản chương kết)
Đề xuất Hiện Đại: Không Phải Thiên Thần Nhỏ, Là Sói Con Mới Đúng
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor ạ