Chương 42

Chẳng mấy chốc, người mua cơm đã vây kín, đông nghịt cả một góc. An Tiểu Thời còn chưa kịp định thần, đã thấy nồi niêu trống trơn, tất cả đã bán hết sạch rồi!"Em gái ơi, tay nghề em khéo léo quá chừng, cho anh thêm một phần nữa đi..."An Tiểu Thời nhìn cái thùng đã cạn đáy, khẽ lắc đầu, nụ cười tươi rói: "Dạ, hôm nay hết rồi ạ. Em chỉ thử xem có bán được không...
Quay lại truyện Anh Ơi, Em Đã Yêu Anh Rồi
BÌNH LUẬN