Cố Vi Vi nghi ngờ là anh, nhưng không có bằng chứng.
Phó Thời Khâm biết là anh, nhưng lại không dám nói.
Không có lớp học thêm toán để học, Phó Hàn Tranh như nguyện tiếp tục làm giáo viên dạy kèm toán cho cô.
Mỗi ngày tan học về, không phải tự mình ôn tập các môn khác thì cũng là tranh thủ lúc Phó Hàn Tranh rảnh rỗi để anh dạy kèm toán, nửa tháng thời gian cứ thế trôi qua.
Chiều nay vừa tan học, Kỷ Trình đã chạy tới ôm lấy cánh tay cô.
"Đại thần, tuần sau mình phải thi nghệ thuật rồi, cậu phải cứu mình với."
"Được rồi, để xem cậu luyện tập thế nào rồi đã." Cố Vi Vi gật đầu, cùng cô ấy đi hội quân với Lạc Thiên Thiên.
Hai người lần lượt đàn hết năm bản nhạc sẽ được rút thăm trong kỳ thi nghệ thuật, Lạc Thiên Thiên thì không vấn đề gì, Kỷ Trình thì cứ mãi không nắm bắt được nhịp điệu.
Cô hướng dẫn cho cô ấy từng đoạn nhỏ một, cô ấy mới miễn cưỡng luyện thuần thục được một bản.
Mãi đến hơn tám giờ tối, cô và Kỷ Trình mới cùng rời khỏi Lạc gia.
"Đại thần, nói thật lòng nhé, cậu và người đàn ông đẹp trai như Phó Hàn Tranh sống cùng nhau, cậu thực sự không có ý nghĩ gì sao?"
"Ý nghĩ gì cơ?" Cố Vi Vi giả ngốc.
"Ý nghĩ muốn ngủ với anh ấy ấy." Kỷ Trình phấn khích nói, "Biết bao nhiêu phụ nữ ở Hoa Quốc muốn lên giường của anh ấy, nhan sắc đó, vóc dáng đó, cậu ở gần như vậy mà không có ý nghĩ gì sao?"
Cố Vi Vi vẻ mặt bình thản, "Không có."
"Cậu rốt cuộc có phải phụ nữ không vậy?" Kỷ Trình hận sắt không thành thép.
"Chẳng phải cậu muốn mình làm chị dâu họ của cậu sao, giờ lại xúi mình đi ngủ với Phó Hàn Tranh, cậu cũng thay đổi nhanh thật đấy."
"Đây là giấc mơ của hàng vạn phụ nữ Hoa Quốc mà, đương nhiên cũng là giấc mơ của mình, nếu cậu đạt được thì cũng coi như thực hiện giấc mơ giúp mình rồi." Kỷ Trình thở dài nói.
"..." Cố Vi Vi cạn lời, đây mà cũng tính là giấc mơ sao.
Được rồi, giấc mơ của cô sớm đã đạt được rồi.
Tuy cô không ngủ với Phó Hàn Tranh, nhưng Mộ Vi Vi đã ngủ rồi.
"Đã có giấc mơ thì mình làm trung gian cho cậu nhé."
Kỷ Trình xua tay lia lịa, "Thôi thôi, mình thấy anh ấy là đã sợ đến phát khiếp rồi, vẫn là chỉ nên mơ mộng một chút thôi."
Hôm đó chỉ đứng cùng một phòng khách với Phó đại BOSS thôi mà cô đã cảm thấy khó thở rồi.
Hai người đang đi, Kỷ Trình có chút khó chịu ôm bụng, nói.
"Vi Vi, mình phải đi vệ sinh một chút, cậu về trước đi."
"Cậu thực sự không sao chứ?" Cố Vi Vi thấy sắc mặt cô ấy không tốt lắm, lo lắng hỏi.
"Không sao đâu, cậu về trước đi, không còn sớm nữa." Kỷ Trình nói xong liền chạy vào quán cà phê bên cạnh để mượn nhà vệ sinh.
Cố Vi Vi chỉ đành đi trước một mình, vừa đi đến trạm xe chuẩn bị lên xe thì điện thoại của Kỷ Trình lại gọi tới, giọng đáng thương nói.
"Đại thần, bà dì của mình đến rồi, cậu có thể mua giúp mình miếng băng vệ sinh ở gần đó mang qua đây được không."
Cố Vi Vi ngẩn ra, "Được."
Sau đó, cô quay lại cửa hàng tiện lợi gần đó mua xong, mang đến nhà vệ sinh của quán cà phê cho cô ấy.
Kỷ Trình từ nhà vệ sinh đi ra, thấy cô vẫn đang đợi, vỗ vai cô một cái.
"Đại thần, cậu đang thẫn thờ gì thế, mình gọi cậu hai tiếng rồi đấy."
Cố Vi Vi mỉm cười, "Không có gì, đi thôi."
Hai người đến trạm xe, Kỷ Trình đi trước, cô lại vẫn ngẩn ngơ đứng ở trạm xe, ngay cả chuyến xe quay về đã đi mất cũng không hề hay biết.
Kỷ Trình không nhắc cô cũng quên mất, tính theo kỳ kinh nguyệt lần trước của Mộ Vi Vi, cô đã bị chậm bà dì hơn một tháng rồi.
Cô trọng sinh vào người Mộ Vi Vi đúng vào ngày cô ấy cưỡng ép ngủ với Phó Hàn Tranh.
Bây giờ nhớ lại kỹ ký ức đêm đó, cô mới bàng hoàng nhớ ra đêm đó... anh căn bản không dùng bao.
Bán Hạ Tiểu Thuyết, niềm vui rất nhiều
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Điện Hạ Hôm Nay Đã Ngã Đài Chăng?