Tuy nhiên, còn chưa đợi bà ta đi đến cửa, trong phòng đã vang lên tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết của Vương Vệ Đông.
Chu Mỹ Cầm vội vàng quay trở lại, thiếu nữ vừa rồi còn không có sức phản kháng, lúc này đang túm tóc Vương Vệ Đông, hung hăng đập đầu ông ta vào tường.
Vương Vệ Đông đã bị đập đến mức đầu rơi máu chảy, hai mắt trợn ngược rồi ngất đi.
"Vương Đổng? Vương Đổng?"
Chu Mỹ Cầm quỳ rạp xuống đất gọi Vương Vệ Đông đã hoàn toàn hôn mê, bừng bừng lửa giận trừng mắt nhìn Cố Vi Vi vừa ra tay đả thương người.
"Mày có biết đây là người quan trọng thế nào không, mày cố tình muốn cả nhà phải chịu khổ cùng mày đúng không?"
Bọn họ đã tốn bao nhiêu công sức mới bắt được mối quan hệ với Vương Đổng, giờ thì bị cô làm hỏng hết rồi.
"Nếu các người muốn tôi chịu khổ, vậy thì mọi người cùng chịu khổ đi."
Cố Vi Vi rút một tờ khăn giấy, thong thả lau vết máu trên tay.
Vì lúc nhỏ từng bị bắt cóc, nên Cố gia đã sắp xếp sư phụ võ thuật dạy cô kỹ năng phòng thân để có thể thoát thân khi gặp nguy hiểm.
Nhưng bao nhiêu năm qua ra vào đều có vệ sĩ của Cố gia, dù có lẻn ra ngoài chơi cũng có sư phụ đi cùng.
Võ nghệ học được vẫn luôn không có đất dụng võ, hôm nay coi như là có chỗ dùng rồi.
"Mày... không phải mày đã uống ly rượu đó rồi sao?"
Chu Mỹ Cầm thấy ánh mắt cô tỉnh táo, hoàn toàn không giống dáng vẻ dược tính phát tác vừa rồi.
Bà ta đã tận mắt nhìn thấy cô uống cạn qua khe cửa, với liều lượng bà ta bỏ vào, cô không thể nào còn sức mà đánh người được.
"Tôi uống rồi, nhưng tôi lại đi nôn ra hết rồi."
Cô đã biết Chu Lâm Na sẽ chẳng có ý tốt gì, uống ly sâm panh trước mặt cô ta chỉ là để cô ta mất cảnh giác, quay đầu đi vào nhà vệ sinh nôn sạch.
Mặc dù hại cô nôn cả bữa trưa vừa mới ăn ra ngoài, nhưng vừa ra ngoài, bọn họ đã lộ ra bộ mặt thật rồi.
Vốn dĩ, vừa rồi dù cô có trực tiếp cầm đồ rời đi, Chu Lâm Na cũng không cản được cô.
Nhưng cô lại càng muốn ở lại xem bọn họ định chơi trò gì.
Bọn họ tưởng Mộ Vi Vi không thân thích không nơi nương tựa là có thể mặc bọn họ sắp đặt, cô không phải là một Mộ Vi Vi cam chịu để bọn họ xẻ thịt.
Chu Mỹ Cầm nhìn ánh mắt lạnh lẽo tà mị như ác quỷ của thiếu nữ, không khỏi cảm thấy rùng mình.
"Thấy mày bây giờ lưu lạc khắp nơi, có lòng tốt tìm cho mày một nơi để sống tốt, mày không biết ơn thì thôi, còn dám đánh người?"
"Vậy sao?" Cố Vi Vi cười lạnh, từng bước một ép sát.
"Lê phu nhân, bà thật đúng là có lòng quá."
Chu Mỹ Cầm theo bản năng lùi lại, lùi vào tận phòng ngủ bên trong, muốn khóa cửa gọi điện cầu cứu, nhưng đã bị Cố Vi Vi đá văng cửa đuổi vào.
Cố Vi Vi liếc nhìn đủ loại dụng cụ tình thú trên giường, tiện tay cầm một cái còng tay tình thú vừa nghịch vừa cười nói.
"Lê phu nhân nghĩ cho tôi như vậy, tôi đương nhiên cũng phải đáp lễ bà một chút."
Nói xong, hung hăng đẩy Chu Mỹ Cầm ngã xuống giường, trực tiếp còng một tay bà ta vào đầu giường, lại lấy một cái còng khác còng tay kia của bà ta vào bên còn lại.
Chu Mỹ Cầm tuy tuổi tác lớn hơn cô, nhưng bao nhiêu năm sống trong nhung lụa, căn bản không có sức phản kháng.
"Mộ Vi Vi, mày muốn làm gì, mày còn quậy phá nữa, bố mày sẽ không tha cho mày đâu."
"Từ lúc ông ta lăn lộn trên giường với bà, ông ta đã sớm không còn là bố tôi rồi, đừng có nói ông ta là bố tôi, bà là mẹ nuôi tôi nữa, bà không thấy ghê tởm chứ tôi thì thấy ghê tởm lắm."
Cố Vi Vi còng chặt người xong, lại xuống giường đi tìm một cây kéo rồi ngồi xuống bên cạnh Chu Mỹ Cầm.
Chu Mỹ Cầm nhìn chằm chằm cây kéo sắc lẹm trong tay cô, bắt đầu run rẩy vì sợ hãi, nhưng vẫn cố chấp bao biện cho sự trong sạch của mình.
"Tao chưa bao giờ cầu xin Mộ gia giúp đỡ tao, tất cả đều là Mộ gia các người tự nguyện, tao và bố mày là thật lòng yêu nhau, nếu không phải vì không muốn làm tổn thương mẹ mày, chúng tao đã sớm..."
"Tiện nhân phối với chó, thiên trường địa cửu, các người đương nhiên là chân ái rồi."
Bán Hạ tiểu thuyết, rất nhiều niềm vui
Đề xuất Xuyên Không: Cùng Tỉ Muội Tốt Giả Chết Thoát Thân, Phu Quân Bệnh Kiều Tìm Tới Tận Cửa