Hai ngày thi cử căng thẳng vừa kết thúc, cô quay về căn hộ Cẩm Tú như thường lệ.
Vừa đến dưới lầu căn hộ, đã thấy Kỷ Trình và Lạc Thiên Thiên đang ngồi trên bậc thang dưới lầu.
"Sao cậu không mở máy điện thoại, tớ và Thiên Thiên muốn tìm cậu ăn mừng mà không tìm thấy người đâu." Kỷ Trình bĩu môi phàn nàn.
"Tớ quên mất." Cố Vi Vi dẫn hai người lên lầu, nói, "Muốn ăn mừng thì ăn mừng ở đây đi, dù sao tớ cũng ở nhà một mình."
"Được thôi, hôm nay ăn mừng ở nhà cậu trước, ngày mai lại đến chỗ tớ đặt để ăn mừng tiếp."
Kỷ Trình vào cửa, liền sờ sờ chỗ này, ngửi ngửi chỗ kia trong phòng.
"Cậu có thể đừng giống như một con chó thế được không?" Lạc Thiên Thiên vẻ mặt chê bai.
"Tớ đang ngửi mùi của nam thần Thời Dịch nhà tớ mà." Kỷ Trình lý thẳng khí hùng.
Cố Vi Vi rót đồ uống cho hai người, vô tình vạch trần.
"Phó Thời Dịch lâu rồi không qua đây, ở đây cũng đã được dọn dẹp khử trùng rồi, có lẽ mùi cậu ngửi thấy là mùi thuốc sát trùng đấy."
Phó Thời Dịch ngoài khuôn mặt có chút phong lưu đẹp trai, thì cái tính cách vừa nhây vừa bựa đó, thật sự không nghĩ ra cô ấy có gì để mê mẩn.
Kỷ Trình thất vọng ngã vật ra sofa, "Vi Vi, bộ phim 'Trường Phong' của các cậu bao giờ thì khai máy?"
"Thứ tư tuần sau, thứ hai tớ phải xuất phát đến phim trường rồi, nên chỉ ở lại Đế đô được mấy ngày thôi." Cố Vi Vi thẳng thắn nói.
"Vậy bao giờ cậu mới về?" Kỷ Trình đáng thương truy hỏi.
Vất vả lắm mới thi xong, cứ tưởng có thể cùng nhau đi chơi, kết quả cô lại phải chạy đi đóng phim.
"Không nói trước được, dự kiến là hai tháng, nếu tiến độ quay chậm thì cũng có thể là ba bốn tháng."
Một bộ phim hay cần phải được mài giũa kỹ lưỡng, nên chu kỳ quay phim là không nói trước được.
"Vậy cậu chẳng có thời gian đi chơi với bọn tớ rồi." Lạc Thiên Thiên buồn bã.
"Các cậu có thể đến thăm ban mà, còn có thể thấy nam thần của cậu nữa." Cố Vi Vi cười nói.
Kỷ Trình nghe xong, lập tức hai mắt sáng rực.
"Đi, tớ đi, tớ đi, tớ đi thăm ban cậu."
"Cậu là đi mê trai Thời Dịch thì có." Lạc Thiên Thiên hừ lạnh.
Cố Vi Vi bảo người giúp việc chuẩn bị cơm tối, ba người ăn xong xuống lầu đến phòng chơi game và phòng luyện hát của Phó Thời Dịch quẩy tưng bừng mấy tiếng đồng hồ.
Sau đó, lại đến phòng chiếu phim tìm một đống phim muốn xem, xem liền một mạch xuyên đêm, trời sáng mới ngủ thiếp đi.
Mãi đến bốn giờ chiều, Kỷ Trình mới lay hai người vẫn còn đang ngủ dậy.
"Mau dậy đi, tớ đã đặt bàn ăn tối lúc bảy giờ rồi, có đầu bếp Pháp nổi tiếng đấy, quá giờ là không đợi đâu."
Lạc Thiên Thiên nhìn thời gian, "Còn phải về thay quần áo nữa, không đủ thời gian rồi."
"Dáng người các cậu cũng tương đương tớ, cứ mặc quần áo của tớ trước đi." Cố Vi Vi vừa nói vừa mở tủ quần áo cho họ tự chọn.
Hai người vừa nhìn thấy tủ quần áo đầy ắp những mẫu mới nhất mùa này, liền bò lê bò càng từ trên giường xuống.
"Vi Vi cậu có nhiều quần áo đẹp thế này, vậy mà ngày nào cậu cũng mặc đồ vỉa hè đến trường à?"
"Đồ vỉa hè gì chứ, đó là mua ở siêu thị đấy." Cố Vi Vi phản bác.
Tuy nhiên, so với tủ đồ hiệu này, quần áo cô tự mua quả thật chẳng khác gì đồ vỉa hè.
Cô nhanh chóng thay xong quần áo, Kỷ Trình và Lạc Thiên Thiên thay hết bộ này đến bộ khác, hận không thể mặc hết lên người.
Vì là đi nhà hàng Pháp cao cấp, nên cuối cùng họ quyết định mặc những bộ váy lễ phục nhỏ hơi trang trọng một chút.
Cố Vi Vi tìm chìa khóa xe từ trong thư phòng, lái xe chở hai người ra ngoài.
Kỷ Trình nhìn cô lái xe thuần thục, vẻ mặt sùng bái nói.
"Đại thần, tại sao cậu không phải là con trai nhỉ?"
Rõ ràng là con gái, mà đánh nhau cũng ngầu, lái xe cũng ngầu thế này.
Thật sự muốn gả quá đi.
"Đừng nghĩ nữa, tớ sẽ không cưới cậu đâu." Cố Vi Vi đùa giỡn.
Ba người đến nhà hàng, đi theo phục vụ lên lầu đến chỗ ngồi đã đặt, nhưng lúc đi ngang qua cửa phòng tiệc nhỏ, lại tình cờ chạm mặt Lê Hinh Nhi và Ngụy Tử Đình đang ăn vận lộng lẫy.
Đề xuất Ngược Tâm: Suốt Kiếp Này, Em Sẽ Quên Anh