Sáng sớm hôm sau, Cố Vi Vi nghe thấy tiếng chuông báo thức reo đến lần thứ ba mới mệt mỏi định ngồi dậy.Tuy nhiên, cánh tay đang vòng quanh eo cô lại không chịu buông cô ra."Buông ra nào, em mà không dậy là lỡ chuyến bay mất."Phó Hàn Tranh tựa cằm lên vai cô, khẽ thở dài."Cho anh ôm thêm một phút nữa.""Em thật sự sắp lỡ chuyến bay rồi, em không có máy bay riêng như đại...
Đề xuất Cổ Đại:
Rời Nhà Năm Năm, Chị Dâu Thay Tôi Làm Đương Gia Phu Nhân