Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 54: 章

Hàn Tiếu ngẩn ra: "Gầy đi nhiều sao? Làm gì có?"

Mấy ngày nay cô cũng chỉ là hơi tiết chế ăn uống một chút. Vì đúng lúc không có tiết học, thậm chí cô còn chẳng ra khỏi cửa, nói gì đến chuyện chuyên môn vận động.

Không béo lên là may rồi, làm sao có thể gầy đi nhiều được?

Cô bạn nhỏ kéo cô vào phòng: "Cậu tự lên cân mà xem."

Soi gương thì bản thân rất khó cảm nhận được béo gầy, lên cân mới trực quan.

Hàn Tiếu cứ ngỡ mình béo lên, không mấy tình nguyện: "Các cậu có đang trêu tớ không đấy, chẳng lẽ tớ béo lên nhiều lắm à?"

Kết quả vừa lên cân.

Hàn Tiếu: !?

Cô không thể tin nổi nhìn vào con số trên cân, thật hay giả vậy, cái cân này hỏng rồi phải không?

Nếu không thì chỉ trong vòng bốn năm ngày ngắn ngủi, sao cô lại gầy đi tận năm cân? Số thịt cô tích tụ suốt hai ba tháng mê mẩn Bùi thị thực phủ đều đã gầy đi hết rồi!

Đám bạn nhỏ một tuần trước mới tụ tập với Hàn Tiếu nên càng thấy trực quan hơn, tận mắt thấy cô chỉ trong một tuần ngắn ngủi này đã gầy đi một vòng.

Cái cằm nhọn vốn đã biến mất nay lại lộ ra.

Mọi người nhao nhao truy hỏi: "Tiếu Tiếu, cậu vẫn chưa trả lời bọn tớ đâu, cậu làm thế nào được vậy? Trong thời gian ngắn mà gầy đi nhiều thế này."

"Cậu không phải đang nhịn ăn để giảm cân đấy chứ? Thế không được đâu, sẽ bị tăng cân trở lại đấy!"

Hàn Tiếu quan sát bọn họ kỹ lưỡng vài giây, quả thực không giống như đang diễn kịch.

Lại đứng trước gương, bỏ đi bộ lọc tự luyến, lúc này mới nhìn ra, hình như cô thực sự gầy đi không ít.

Xương quai xanh trở nên cực kỳ rõ rệt, eo cũng nhỏ đi một vòng, hèn gì bộ lễ phục đặt làm nửa tháng trước lại không vừa.

Hóa ra không phải vấn đề của thương hiệu cao cấp, mà là vấn đề ở chính cô.

Trong sự truy hỏi của đám bạn, Hàn Tiếu cẩn thận hồi tưởng lại lịch trình mấy ngày nay, ngập ngừng nói: "Chẳng lẽ, thực sự là do Toan Mai Thang của Bùi thị thực phủ?"

Hàn Tiếu tuy có nghe nói, Bùi tiểu chủ quán có sư phụ là một lão trung y thời Dân quốc, nước mè đen của cô ấy có công năng mọc tóc thần kỳ.

Nhưng tóc cô vốn dày, chưa từng đích thân thử qua, lại nghĩ chuyện giảm cân và mọc tóc là hai chuyện khác nhau, nước mè đen mọc được tóc không có nghĩa là Toan Mai Thang giảm được cân.

Trước đó cô thấy Toan Mai Thang cũng giống như lời Bùi Yến nói, cùng lắm là có công năng thúc đẩy tiêu hóa thôi.

Giờ nhìn lại, hình như thực sự có thể giảm cân?

"Toan Mai Thang? Toan Mai Thang gì cơ?" Đám bạn nhỏ hít một hơi khí lạnh, "Chẳng lẽ cậu uống thuốc giảm cân rồi? Cái đó còn hại hơn cả nhịn ăn đấy."

Hàn Tiếu xua tay liên tục: "Không phải thuốc giảm cân, chỉ là Toan Mai Thang bình thường, loại đồ uống ấy. Tớ mua ở quán Bùi thị thực phủ mà tớ kể với các cậu ấy, nghe nói là bí phương học từ lão trung y, có thể thúc đẩy tiêu hóa, từ đó giúp giảm cân. Trước đó còn có một loại nước mè đen mọc tóc, hiệu quả cũng cực kỳ tốt. Tớ thấy tớ gầy đi, đa phần là vì Toan Mai Thang này."

Đám bạn nhỏ nhìn nhau, đều cảm thấy Hàn Tiếu điên rồi.

Toan Mai Thang mà giảm được cân? Đùa gì thế không biết.

Hàn Tiếu suốt hai tháng nay kiên trì giới thiệu cái quán ăn nhỏ nổi tiếng trên mạng đó, bọn họ đã thấy có gì đó sai sai rồi, giờ lại còn thêm cái thứ thuốc giảm cân... không không, Toan Mai Thang giảm cân này nữa.

Dù nhìn thế nào cũng thấy giống như bị chiêu trò marketing của quán ăn nhỏ kia lừa rồi.

Suốt dọc đường, đám bạn nhỏ toàn thì thầm to nhỏ với nhau.

Đợi đến sảnh tiệc của khách sạn tổ chức thọ yến, đám bạn nhỏ đi theo bố mẹ mình đến chào hỏi lão phu nhân nhà họ Tôn xong, đợi đến khi có thể tự do hoạt động, lập tức kéo Hàn Tiếu sang một bên, dùng những lời lẽ đã bàn bạc trên đường để khuyên nhủ: "Tiếu Tiếu, cậu tỉnh lại đi!"

"Trên đời này làm gì có loại thuốc giảm cân nào không có tác dụng phụ mà lại hiệu quả đâu. Mấy ngày nay chắc cậu toàn bị tiêu chảy phải không?"

"Thật sự không có mà!" Hàn Tiếu chỉ trời thề thốt, "Các cậu nhìn sắc mặt tớ xem, có giống người bị tiêu chảy suốt bốn ngày không?"

"Hơn nữa vị tiểu chủ quán kia rất có tâm, loại Toan Mai Thang này đã đưa ra phiếu kiểm nghiệm của cơ quan kiểm nghiệm thực phẩm uy tín, đảm bảo không chứa bất kỳ hóa chất không nên có nào, và cô ấy cũng chưa bao giờ tuyên bố là có thể giảm cân, chỉ nói là giúp thúc đẩy tiêu hóa thôi, chuyện giảm cân này chỉ là cư dân mạng suy đoán."

Sắc mặt Hàn Tiếu hồng nhuận, trông còn khỏe mạnh hơn cả lúc chưa gầy, quả thực không giống bị tiêu chảy mấy ngày.

Nhưng đám bạn nhỏ vẫn không tin cô gầy đi là nhờ Toan Mai Thang: "Đã không chứa hóa chất thì sao có thể hiệu quả thế được. Gần đây cậu thực sự không tập thể dục gì sao, có phải cậu tính luôn công lao của việc tập thể dục và nhịn ăn vào cho Toan Mai Thang rồi không?"

Hàn Tiếu đúng là có lý mà không nói được, thở dài một hơi, đang định nói gì đó thì bỗng nhiên bị gọi tên, quay đầu lại ngẩn người: "Tôn tiểu thư?"

Người đến chính là nhân vật chính của buổi thọ yến lần này—— cháu gái ruột của lão phu nhân nhà họ Tôn, Tôn tiểu thư.

Nhà họ Tôn chỉ có một đứa cháu gái ruột này, Tôn tiểu thư được cả nhà cưng như trứng mỏng, gia cảnh lại cao, bình thường toàn chơi với những thiên kim tiểu thư có gia cảnh tương đương, với nhóm của Hàn Tiếu thì thậm chí không thể coi là cùng một vòng tròn. Dù một tuần trước mới gặp nhau ở một buổi tụ tập khác, nhưng Hàn Tiếu và cô ấy thực ra chưa từng nói với nhau nửa lời.

Tôn tiểu thư đột nhiên gọi cô lại làm gì?

Tôn tiểu thư dường như không cảm nhận được sự ngập ngừng của Hàn Tiếu, chớp chớp mắt: "Tôi đến lấy bánh ngọt, tình cờ nghe thấy các bạn nói về chủ đề giảm cân. Hàn Tiếu, bạn bỗng chốc gầy đi nhiều quá!"

Hóa ra là vậy.

Tuy không nói chuyện với Tôn tiểu thư mấy lần, nhưng Hàn Tiếu nhìn vóc dáng cô ấy là biết cô ấy đa phần là có hứng thú với chuyện giảm cân.

Tôn tiểu thư thực ra có tướng mạo rất tốt, ngũ quan ngây thơ ngọt ngào.

Tuy nhiên dung mạo xinh đẹp ấy lại bị những lớp thịt trên má ép thành một cục, nhìn không rõ, cộng thêm chiều cao khiêm tốn, chưa đầy một mét sáu, trông cô ấy càng thêm thấp béo.

Khổ nỗi cô ấy lại ham ăn, lúc nào cũng không nhịn được miệng, miệng cứ nói giảm cân nhưng mãi không giảm được, vì thế cũng không ít lần bị người ta cười nhạo sau lưng.

Tôn tiểu thư sau khi bị cười nhạo, để giảm cân nhanh chóng, thậm chí đã uống không ít thuốc giảm cân. Nhưng không những chẳng có hiệu quả gì, mỗi lần dừng thuốc lại bị tăng cân trở lại, sau vài lần như vậy thậm chí còn béo hơn trước.

Nhưng cô ấy vẫn chưa bao giờ từ bỏ, dù gia đình phản đối, cô ấy vẫn lén lút tìm kiếm đủ mọi phương pháp giảm cân. Nghe thấy Hàn Tiếu và đám bạn nói chuyện giảm cân, lại thấy Hàn Tiếu chỉ trong một tuần mà gầy đi rõ rệt như vậy, lòng đầy ngưỡng mộ, thành tâm cầu giáo: "Hàn Tiếu, bạn có thể nói cho tôi biết bạn gầy đi bằng cách nào không?"

Thấy Hàn Tiếu sắp nói ra ba chữ "Toan Mai Thang", đám bạn nhỏ vội vàng kéo cô sang một bên: "Tiếu Tiếu, cậu điên rồi à?"

"Thứ Toan Mai Thang đó thì có tác dụng gì chứ? Nghe nói Tôn tiểu thư có chấp niệm rất lớn với chuyện gầy đi, cậu khẳng định chắc nịch là có tác dụng, cô ấy hăm hở đi thử, kết quả không gầy đi được, cậu không sợ cô ấy từ đó thù hằn cậu sao?"

Bị bọn họ nói như vậy, Hàn Tiếu cũng có chút do dự.

Nhà họ Tôn cao hơn nhà cô mấy bậc, Tôn tiểu thư cô tuyệt đối không đắc tội nổi.

Nhưng trong lòng cô luôn cảm thấy, cô gầy đi thực sự là nhờ Bùi thị thực phủ.

Cộng thêm suốt bấy lâu nay, đây là lần đầu tiên cô có thể giới thiệu thành công cho người cùng đẳng cấp, cô nghiến răng: "Tôn tiểu thư, tôi không thể khẳng định một trăm phần trăm, nhưng chín mươi phần trăm khả năng là do mấy ngày trước tôi uống Toan Mai Thang của một quán ăn nhỏ tên là 'Bùi thị thực phủ' mà có tác dụng."

Đám bạn nhỏ không khuyên được Hàn Tiếu, đều vỗ trán thở dài.

Tôn tiểu thư trợn tròn mắt: "Thật sao? Toan Mai Thang đó thần kỳ vậy sao! Hàn Tiếu, bạn có thể dẫn tôi đi thử không?"

Hàn Tiếu quan sát Tôn tiểu thư vài lần, phát hiện đối phương thực sự không phải đang mỉa mai, mà là chân thành hy vọng cô có thể dẫn cô ấy qua đó.

Nhà họ Tôn này làm thế nào vậy, nuôi dạy cô con gái này ngây thơ quá mức rồi: "Đương nhiên là được."

Tôn tiểu thư kết bạn WeChat với Hàn Tiếu, tung tăng nhảy nhót rời đi.

Chuyện đã đến nước này, đám bạn nhỏ chỉ còn biết dặn đi dặn lại Hàn Tiếu: "Đến lúc đó nếu không có tác dụng, cậu nhớ xin lỗi Tôn tiểu thư cho hẳn hoi. Nhìn tính cách cô ấy chắc không đến mức quá trách tội cậu đâu."

Tin đồn không phải hoàn toàn là vô căn cứ, ít nhất chấp niệm muốn gầy đi của Tôn tiểu thư quả thực rất mạnh.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hàn Tiếu đã bị tiếng chuông cửa đánh thức, nhìn đồng hồ mới có năm sáu giờ sáng, ngái ngủ ra cửa nhìn, Tôn tiểu thư đã ăn mặc chỉnh tề: "Chúng ta có thể đi xếp hàng được chưa?"

Hàn Tiếu ngáp một cái: "Bùi thị thực phủ mười giờ sáng mới mở cửa... Thôi bỏ đi, bạn đợi tôi rửa mặt."

Thấy Tôn tiểu thư đầy vẻ mong đợi, cô cũng không muốn làm mất hứng.

Sáu bảy giờ sáng đã đi xếp hàng, người đến sớm hơn bọn họ chỉ có những người mua rượu hộ, hai người là nhóm đầu tiên vào quán.

Lúc vào, Bùi Yến vẫn đang đun Toan Mai Thang.

Toan Mai Thang có nguồn gốc từ trung dược, phương pháp chế biến cũng rất giống sắc thuốc bắc, áp dụng phương pháp "nhị tiên nhị lưu" (hai lần sắc, hai lần giữ).

Ô mai đã ngâm cùng với ô táo, sơn tra tươi, trần bì, cam thảo, hồng đậu khấu, hoa lạc thần cùng cho vào nồi đất, đun lửa lớn cho sôi rồi đun lửa nhỏ trong 40 phút, đây chính là "lần sắc thứ nhất".

Sau đó cho đường phèn vào một chiếc nồi lớn hơn, lọc lấy phần nguyên liệu trong nồi đất để riêng, đổ nước sắc lần một vào nồi lớn hơn, đun đến khi đường phèn tan hết, đây chính là "lần giữ thứ nhất".

Lần sắc thứ hai, cho phần nguyên liệu đã lọc ra vào nồi đất, thêm nước đun lửa lớn cho sôi, mở nắp đun đến khi đặc lại.

Lần giữ thứ hai, lọc bỏ nguyên liệu, đem nước sắc lần hai trộn đều với nước sắc lần một, đợi nguội hẳn rồi mới rắc thêm một nắm hoa quế khô.

Toan Mai Thang làm ra có vị chua ngọt vừa phải, hương vị đầy đặn, mượt mà.

Tôn tiểu thư suốt quá trình đều rất hiếu kỳ nhìn đông nhìn tây, không ngừng chụp ảnh.

Hàn Tiếu: "Chụp nhiều thế?"

Tôn tiểu thư: "Trước đây tôi chưa từng đến quán nhỏ thế này."

Hàn Tiếu đã gầy lại thành công nên đương nhiên không còn lo ngại gì, cùng Tôn tiểu thư gọi món.

Tuy nhiên suất Toan Mai Thang dành riêng cho khách quen của cô thì nhường lại cho Tôn tiểu thư lần đầu đến.

Tôn tiểu thư chuyên môn vì Toan Mai Thang mà đến nên uống Toan Mai Thang trước, sau đó mới hơi do dự nếm thử một miếng thức ăn.

Cái quán ăn nhỏ thế này, không biết có ngon không nữa...

Kết quả một miếng vào miệng, không thể dừng lại được, cái này ngon quá đi mất!

Cô ấy gọi combo cua D, vét sạch cả phần gạch trong mai cua, ợ một cái rõ to.

Thầm cầu nguyện, thứ Toan Mai Thang này nhất định phải có tác dụng như lời Hàn Tiếu nói, nếu không cô ấy lại mập thêm vài cân mất.

Tôn tiểu thư có thói quen ghi lại cân nặng mỗi ngày.

Ngày thứ nhất, cân nặng chỉ giảm hơn hai lạng so với trước, thậm chí khó mà phân biệt được có phải là sai số hay không.

Cô ấy rất thất vọng, chẳng có tác dụng gì cả, chẳng lẽ Hàn Tiếu lừa mình?

Kết quả ngày thứ hai vừa lên cân, cô ấy đờ người ra luôn.

Ngày thứ hai, trực tiếp giảm ba cân.

Ngày thứ ba, thậm chí còn giảm thêm năm cân nữa!

Tôn tiểu thư vì thấp người, tuy béo nhưng trọng lượng cơ bản không quá lớn.

Giảm đi gần chục cân, đã có hiệu quả như lột xác vậy.

Ngũ quan ngọt ngào vốn bị ép thành một cục nay đã có đường nét rõ ràng, cái nọng cằm vốn che khuất đường xương hàm cũng biến mất, cả người trông vừa tinh anh vừa xinh đẹp.

Tôn tiểu thư không thể tin nổi nhìn mình trong gương, phấn khích đến mức nhảy cẫng lên, mặc vào bộ váy nhỏ đã mua từ lâu nhưng chưa bao giờ có cơ hội mặc, lao xuống lầu khoe với bố mẹ và các anh: "Bố mẹ, anh cả, anh hai, con gầy rồi!!"

Bốn người đang ăn cơm bên dưới nhất thời không ai nhận ra Tôn tiểu thư.

Ngẩn ra vài giây mới thảng thốt: "Tiểu Ngọc?"

Tôn mẫu đứng bật dậy, không vui mà lại lo: "Tiểu Ngọc, con lại lén lút uống thứ gì linh tinh rồi phải không?"

"Con nghe lời mọi người mà, không uống thuốc giảm cân, chỉ uống Toan Mai Thang giảm cân của một quán ăn nhỏ tên là 'Bùi thị thực phủ' thôi," Tôn tiểu thư nói, "Vốn con tưởng Hàn Tiếu lừa con, không ngờ thực sự hiệu quả thế này!"

Tôn tiểu thư bận đi khoe với đám bạn, tung tăng nhảy nhót ra khỏi cửa.

Tôn mẫu và Tôn phụ nhìn nhau, Tôn phụ lập tức nói: "Tôi sẽ cho người đi điều tra ngay."

Người bình thường, kể cả người giàu, cũng không đến mức đa nghi như vậy, dù sao Bùi Yến đã đưa ra phiếu kiểm nghiệm.

Nhưng Tôn tiểu thư trước đây từng có lần uống thuốc giảm cân của bọn gian thương, suýt chút nữa gây ra hậu quả nghiêm trọng, từ đó nhà họ Tôn đặc biệt chú ý.

Tôn tiểu thư không biết nói dối, cô ấy nói là uống Toan Mai Thang thì chắc chắn thực sự là chỉ uống Toan Mai Thang.

Thứ Toan Mai Thang này hiệu quả như vậy, dù không mang danh thuốc giảm cân thì đa phần cũng giống như mấy loại thuốc giảm cân mà Tiểu Ngọc từng uống trước đây, thành phần đáng nghi, không chỉ dừng thuốc là tăng cân lại mà nghiêm trọng hơn còn gây hại cho cơ thể.

Tôn tiểu thư sở dĩ được nuôi dạy ngây thơ quá mức chính là nhờ sự bảo bọc của gia đình.

Mấy công ty sản xuất thuốc giảm cân gian thương trước đây đã sớm bị nhà họ Tôn làm cho phá sản, nếu thứ Toan Mai Thang rách nát này cũng là đồ lừa đảo thì với năng lực của nhà họ, bóp chết một quán ăn nhỏ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Cơ quan kiểm nghiệm thực phẩm uy tín nhất Tầm Dương có ba nơi.

Trong đó một nơi là của nhà nước, hai nơi còn lại đều là tư nhân, một trong hai nơi tư nhân đó thuộc về nhà họ Tôn.

Tuy Toan Mai Thang của Bùi thị thực phủ cấm mang ra ngoài, nhưng thừa lúc người khác không chú ý, lén lút mang ra một chút cũng không khó.

Cấp trên trực tiếp yêu cầu, cơ quan kiểm nghiệm nhanh chóng đưa ra kết quả: "Tôn đổng, mẫu thử này không chứa bất kỳ chất gây hại hay phụ gia thực phẩm nào, tất cả thành phần đều hoàn toàn tự nhiên, còn về công năng giảm cân mà ngài nói... vì chỉ dựa vào kiểm nghiệm thì không thể biết hết tất cả nguyên liệu và tỷ lệ phối hợp, chỉ có thể thấy các nguyên tố vi lượng trong mẫu thử cao hơn nhiều lần so với Toan Mai Thang thông thường. Toan Mai Thang vốn dĩ có nguồn gốc từ trung dược, thiết nghĩ nguyên lý có tác dụng này cũng tương tự như trung dược chăng?"

Vợ chồng Tôn phụ nghe mà ngẩn người.

Cứ ngỡ thứ Toan Mai Thang này chắc chắn có vấn đề lớn, không ngờ thực sự thuần tự nhiên không gây hại?

Còn về việc thứ này rốt cuộc có tác dụng thế nào...

Trung dược là thứ vốn dĩ khá huyền học.

Người không tin thì hoàn toàn không tin, người tin thì rất tin.

Tôn mẫu đúng lúc là kiểu người rất tin: "Căn bệnh mãn tính trước đây của mẹ tôi, xem bao nhiêu bác sĩ tây y đều không khỏi, sau này chính là một lão trung y đã chữa khỏi. Trung dược đều có thể chữa bệnh, giờ giảm cân chắc cũng không có gì lạ? Tôi thấy Tiểu Ngọc không giống như lúc trước uống thuốc mặt mày xám xịt, ngược lại sắc mặt hồng nhuận, vị chủ quán nhỏ này e là thực sự học được bản lĩnh từ lão trung y."

Tôn phụ không tin trung dược, nhưng ông tin vào khoa học và dữ liệu.

Đã không chứa thành phần bậy bạ, lại thực sự có tác dụng, cũng chỉ có thể tin vào lời giải thích này của Tôn mẫu, thầm nghĩ xem ra đồ của tổ tiên vẫn có chút bản lĩnh.

Tôn tiểu thư hai ngày nay giống như một chú bướm hoa bay lượn khắp nơi, chuyện cô ấy gầy đi nhanh chóng lan truyền ra ngoài.

Mấy cô bạn thân lúc đầu còn tưởng Tôn tiểu thư lại lén uống thuốc giảm cân, cách vài ngày là tăng cân lại, ngay cả lời an ủi cô ấy thế nào bọn họ cũng đã nghĩ sẵn rồi.

Kết quả ba ngày trôi qua, không những không tăng cân lại mà ngược lại càng ngày càng gầy.

Hơn nữa, Tôn tiểu thư không phải kiểu gầy gò ốm yếu, sắc mặt nhợt nhạt sau khi uống thuốc hay nhịn ăn. Ngược lại trông cô ấy cực kỳ khỏe mạnh, là kiểu gầy mà những người thường xuyên vận động mới có được—— cô ấy quả thực có kết hợp vận động, phần bụng đã có thể thấy thấp thoáng cơ bụng số 11.

Lần này, không chỉ những người hóng hớt trong vòng tròn bắt đầu âm thầm dò hỏi, mà ngay cả đám bạn thân cũng nảy sinh hiếu kỳ: "Tiểu Ngọc, rốt cuộc cậu gầy đi bằng cách nào vậy? Thương hiệu thuốc giảm cân nào mà hiệu quả thế?"

Đa phần thuốc giảm cân hoặc là hoàn toàn không có tác dụng, hoặc là có tác dụng nhưng gây hại cho cơ thể.

Nhưng cũng không loại trừ khả năng Tôn tiểu thư thực sự may mắn như vậy, tìm được loại vừa hiệu quả vừa không hại thân.

"Không phải thuốc giảm cân đâu mà!" Tôn tiểu thư hớn hở ngắm nghía khuôn mặt mình trong gương, "Là Toan Mai Thang của Bùi thị thực phủ mà Hàn Tiếu giới thiệu cho tớ đấy, nghe nói là bí phương của lão trung y, thực sự thần kỳ lắm, đây là lần đầu tiên tớ gầy nhanh thế này mà không bị tăng cân lại."

Hai ngày nay cô ấy thậm chí còn không hề tiết chế ăn uống quá mức, cái gì cần ăn vẫn ăn, cái gì cần uống vẫn uống, vì yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên với món ăn của Bùi thị thực phủ nên còn chuyên môn đến thêm hai lần nữa.

Cứ thế mà vẫn gầy đi nhanh chóng, chính cô ấy cũng thấy không thể tin nổi.

Thứ Toan Mai Thang của Bùi thị thực phủ này đúng là bí phương thần tiên, là Bồ Tát sống của cô ấy!

Từ khóa "Toan Mai Thang Bùi thị thực phủ" nhanh chóng truyền đến tai những thiên kim tiểu thư đang âm thầm dò hỏi.

"Toan Mai Thang, chẳng phải là đồ uống sao? Tôn Ngọc nói cô ấy uống một loại đồ uống mà gầy đi được? Thật hay giả vậy, chuyện này nghe vô lý quá đi mất."

"Tôn Ngọc cái đồ ngốc nghếch ngọt ngào đó sao biết nói dối được? Toan Mai Thang vốn dĩ có nguồn gốc từ trung dược, chỉ là vì ngon nên mới trở thành đồ uống phổ biến, nghe nói công thức này còn là của một lão trung y sống thọ cả trăm tuổi truyền lại, có một số hiệu quả đặc biệt cũng không có gì lạ."

"Các cậu nói thế tớ mới nhớ ra, vị phó tổng ở công ty bố tớ vốn là một ông đầu hói, sau này bỗng nhiên mọc tóc, hỏi ông ấy thì ông ấy nói là đến quán ăn nhỏ này uống một loại nước mè đen. Trước đây bọn tớ đều tưởng ông ấy ngại không dám nói mình già rồi còn đi cấy tóc nên mới lấy cớ đó, không ngờ hóa ra thực sự có tác dụng thần kỳ sao?"

Tôn tiểu thư trong mắt những thiên kim tiểu thư cùng đẳng cấp là một cô nàng ngốc nghếch ngọt ngào tiêu chuẩn, chẳng có chút tâm cơ nào, không mấy khả năng sẽ cố tình lừa gạt mọi người.

Mà tốc độ gầy đi của Tôn tiểu thư dạo gần đây thì ai nấy đều tận mắt chứng kiến.

Nhất thời các thiên kim tiểu thư đều động lòng, đặc biệt là những người vốn có thân hình hơi đẫy đà, đều lập tức bảo người làm trong nhà đi mua về.

Không ngờ cái quán ăn nhỏ này lại không cung cấp dịch vụ mang về.

Tuy có chút không tình nguyện, nhưng không gì sánh bằng sự cám dỗ của việc được gầy đi.

Chẳng còn cách nào, đành phải bảo người làm đi ăn một bữa trước để đổi lấy thân phận "khách quen", rồi lần lượt hẹn nhau đích thân đến cái "quán ăn nhỏ nổi tiếng trên mạng" mà trước đây bọn họ nhìn cũng chẳng thèm nhìn này xem sao.

Lúc Vương Vi Vi đi vào từ cửa sau, Bùi Yến vừa làm xong dầu ớt bí chế và nước sốt bí chế dùng cho món cá nướng.

Dầu đun nóng đến 50%, cho gừng lát, hành đoạn, hành tây cùng với lá thơm, đại hồi, tiểu hồi, đinh hương và các loại hương liệu vào chiên trong khoảng năm phút, tắt bếp rồi cho một nhúm tử thảo vào để tạo màu cho dầu hành.

Lọc lấy dầu rồi rưới vào bột ớt, dầu tiếp xúc với bột ớt phát ra tiếng "xèo xèo", đây chính là dầu ớt bí chế.

Còn về nước sốt bí chế, trước tiên đem đậu khấu, lương khương, trần bì cùng tổng cộng mười tám loại hương liệu đánh thành bột, rưới rượu trắng vào làm thành bột hương liệu.

Sau đó hành gừng tỏi băm nhỏ, phi thơm trong dầu hành, tiếp theo cho tương ớt, tàu xì, tương đậu bản cùng bột hương liệu vào xào đều.

Vương Vi Vi đợi cô dừng tay mới chào hỏi: "Em Yến Yến, chị lại dẫn đồng nghiệp đến này! Lần này không phải vì thèm ăn đâu, mà là thấy chị gầy đi nên ngưỡng mộ quá, đi theo để ké Toan Mai Thang đấy."

Bùi Yến một tay xách con cá ngẩng đầu lên.

Trước đó cô nhờ dì Hà mang Toan Mai Thang cho Vương Vi Vi, chẳng mấy chốc Vương Vi Vi đã hét toáng lên gọi điện cho cô, nói mình gầy đi nhanh chóng.

Quả nhiên, vài ngày không gặp, trông cứ như biến thành người khác vậy.

Vương Vi Vi ngũ quan không quá tinh tế, nhưng cũng có thể coi là thanh tú, gầy đi trông cả người tinh anh hơn hẳn.

"Phòng bao để dành cho chị rồi đấy, lên ngồi đi ạ."

"Được nha!" Vương Vi Vi dứt khoát đáp lời, bỗng nhớ ra chuyện gì đó, "Đúng rồi em Yến Yến, hôm nay người xếp hàng có nhiều người giàu lắm đấy!"

"Người giàu?"

"Hình như toàn là những cô gái nhà giàu, riêng túi Hermès bản giới hạn là chị đã thấy năm cái rồi."

Đây đúng là chuyện ngoài ý muốn.

Định vị của Bùi thị thực phủ hơi đắt hơn quán ăn bình thường một chút, khách hàng cơ bản là những người đi làm hoặc sinh viên có chút tiền dư dả.

Còn kiểu người thực sự giàu có thế này thường thích đến những nhà hàng cao cấp hơn, chê chỗ cô đẳng cấp không đủ, khói lửa nồng quá.

Cô tính toán một chút là đoán ra được mục đích chính của những cô gái nhà giàu này là gì, đa phần là nhắm vào Toan Mai Thang mà đến.

Dù sao đi nữa, khách đến là khách, mở rộng tệp khách hàng cũng không phải chuyện xấu, những người giàu này tay chân rộng rãi lắm, có thể thường xuyên ghé thăm, trở thành khách quen đấy.

Cúi đầu tiếp tục xử lý con cá trên tay.

Cá lóc chặt bỏ đầu đuôi, xẻ dọc theo xương sống, làm sạch nội tạng rồi rửa sạch, mặt trước chặt đứt xương sống, mặt sau khứa hoa để dễ thấm gia vị.

Sau đó ném vào một chiếc chậu nhựa lớn cùng với mười mấy con cá đã xử lý xong khác để ngâm nước hành gừng rượu trắng khử mùi tanh.

Cá ném vào kêu "tõm" một tiếng, ngẩng đầu lên, liền thấy một nhóm những cô gái trông có vẻ hơi lạc lõng với quán ăn nhỏ đi vào.

Bọn họ trông đều có vẻ hơi dè dặt, nhìn quanh quất, đại khái là vì Bùi thị thực phủ tuy nhỏ nhưng trang trí nhã nhặn sạch sẽ nên hơi nhẹ lòng, lúc này mới lại gần gọi món.

Vừa gọi vừa thì thầm to nhỏ: "Có thể chỉ gọi Toan Mai Thang thôi không nhỉ?"

"Không được đâu, tớ thấy nói là trong ngày bắt đầu phải tiêu dùng cái khác mới được."

"Cũng may quán này trông khá sạch sẽ, mấy kiểu quán vỉa hè dầu mỡ tớ thật sự chịu không nổi."

Bùi Chu đối với nhóm những cô gái đầy đồ hiệu này cũng có chút lúng túng không biết bắt đầu từ đâu, vẫn là Bùi Yến thò đầu ra: "Gọi món ạ?"

Giọng cô hơi lạnh, các cô gái khựng lại một chút, theo bản năng ngoan ngoãn gọi món: "Có gợi ý gì không?"

"Gần đây thì gợi ý combo mới cá nướng và canh cải thảo đậu phụ."

"Vậy thì lấy cái này đi, chúng tôi đều lấy giống nhau."

Bùi Yến gật đầu một cái, quay lại xử lý cá.

Cá đã ngâm xong đem phết dầu ớt và sốt tỏi băm lên hai mặt, nướng trên giá đến khi vàng đều thì cho vào khay sắt hình vuông.

Đun nóng dầu ớt bí chế rồi đổ nước sốt bí chế vào, rắc một nắm ớt khô, lại đổ một chai bia vào, cho rau củ ăn kèm vào, nấu chín rồi thêm nước tương, dầu mè, muối đường nêm nếm, sau đó rưới lên cá nướng, đun nóng cả khay sắt trong khoảng hai phút cho đến khi thịt cá thấm vị là có thể lên món.

Các thiên kim tiểu thư đã ngồi vào chỗ, lại lần lượt lấy khăn giấy lau bàn lau ghế.

Đợi bọn họ bận rộn xong thì món cũng lên rồi.

Các thiên kim tiểu thư vốn là vì Toan Mai Thang mà đến, không có hứng thú mấy với món ăn.

Tuy quán này từng lên chuyên mục "rượu thơm" của tờ "Nguyệt San"... nhưng chuyên mục "rượu thơm" đa phần là mấy quán bình dân, bọn họ vẫn thích đến những nhà hàng Sao Mai Lâm hơn.

Thậm chí có mấy cô nàng được nuông chiều từ nhỏ, cả đời chưa từng đến những nơi thế này, cảm thấy lộn xộn chẳng có đẳng cấp gì.

Kết quả món vừa lên, lộn xộn cái gì, đẳng cấp cái gì, đều bị quăng ra sau đầu hết.

Thực sự là món cá nướng này trông thơm quá đi mất! Còn ngon hơn cả đầu bếp trong nhà bọn họ mời về, hay những nhà hàng cao cấp bên ngoài làm nữa.

Học theo các thực khách khác, rút đũa từ ống đũa ra, không đợi được mà gắp một miếng.

Lớp da cá nướng giòn rụm, bao bọc lấy nước sốt cay nồng. Nước sốt bí chế này không quá cay, còn mang theo hương tỏi nồng nàn, không làm đầu lưỡi thấy đau nhưng lại rất kích thích sự thèm ăn. Thịt cá không hề tanh, chấm một chút nước sốt, vị cay nồng hòa quyện với vị tươi ngọt.

Còn rau củ bên dưới—— khoai tây sợi mềm nhừ thấm vị, ngó sen lát và cần tây giòn sần sật, váng đậu dai dai, vị tươi ngọt của cá thấm sâu vào các loại rau củ, rau củ ngon chẳng kém gì thịt.

Các thiên kim tiểu thư vốn có thói quen vừa dùng bữa vừa trò chuyện, lúc này lại hiếm khi im lặng vùi đầu ăn lấy ăn để.

Cho đến khi vét sạch cả khay cá, thịt dính trên xương cá cũng được róc sạch, mới lần lượt thỏa mãn ngẩng đầu lên.

"Món cá nướng này ngon quá đi mất!"

"Món canh cải thảo đậu phụ này cũng ngon, vốn còn tưởng là thanh đạm nhạt nhẽo, không ngờ lại vừa đậm đà vừa ngọt."

"Chẳng trách tờ 'Nguyệt San' đánh giá cao quán này như vậy, so với nó thì Tống gia tửu lâu hay mấy nhà hàng món Hoa cao cấp kia có là gì đâu! Lần sau trừ khi là hoạt động xã giao hay hẹn hò, không bằng đến đây ăn cho sướng miệng."

Con người ta sẽ bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh.

Bình thường ở nhà hàng cao cấp, không tránh khỏi phải làm bộ làm tịch một chút, vả lại còn vắng lặng lạnh lẽo, so với việc thưởng thức món ngon thì sự chú ý dành cho việc xã giao nhiều hơn.

Tuy nhiên ở cái quán ăn nhỏ náo nhiệt thế này, ngược lại ăn thấy thỏa mãn hơn nhiều.

Đợi Toan Mai Thang được bưng lên, mới nhớ ra mục đích chính của bọn họ.

Cũng may Toan Mai Thang cũng rất ngon, dù đã no căng bụng nhưng ai nấy đều uống hết sạch. Lưu luyến không rời bước ra khỏi cửa, nhìn nhau vài cái: "Lần sau chúng ta lại hẹn nhau nữa nhé?"

"Hẹn chứ! Dù Toan Mai Thang này không có tác dụng tớ cũng muốn đến nữa, vẫn còn mấy combo chưa nếm thử mà."

"Nhưng lần sau phải nhớ mặc quần áo bình thường chút hãy đến, bộ đồ này cứ thấy người xung quanh nhìn chúng ta suốt."

Các thiên kim tiểu thư về nhà đều bắt đầu bàn luận lần sau ăn gì cho ngon, mục đích ban đầu bị bọn họ quăng ra sau đầu.

Kết quả hai ngày trôi qua, sáng sớm ngủ dậy nhìn vào gương ai nấy đều kinh ngạc, lần lượt chụp ảnh tự sướng gửi cho bạn bè hét toáng lên.

[A a a a tớ gầy rồi! Tớ gầy rồi!]

[Nhìn tớ nhìn tớ nhìn tớ này, tớ không cần đi phẫu thuật hút mỡ nữa rồi!]

Nhóm thiên kim tiểu thư đầu tiên đến Bùi thị thực phủ ăn cua này vóc dáng đều khá bình thường, thậm chí béo đến mức ảnh hưởng đến sức khỏe cũng có hai ba người.

Bọn họ vừa gầy đi cái là có thể nói là cực kỳ rõ rệt, bạn bè cũng kinh ngạc: [Cậu chẳng phải trước đó nói là đi uống cái Toan Mai Thang gì đó sao, thực sự có tác dụng à?]

[Chứ còn gì nữa! Hơn nữa cái quán ăn nhỏ đó không chỉ Toan Mai Thang có tác dụng đâu, cơm canh cũng cực kỳ ngon, ngon hơn Tống gia tửu lâu với nhà hàng XX, quán ăn XX nhiều!]

Tin tức này nhanh chóng truyền ra ngoài, thậm chí còn nhanh hơn cả lúc Tôn tiểu thư kể.

Dù sao Tôn tiểu thư chỉ có một mình, đây lại có tận mấy nhân chứng sống.

Trong vòng tròn hào môn, tin tức truyền đi nhanh như gió vậy.

Lần này những người vốn đã béo thì khỏi phải nói, còn những người vốn vóc dáng đã ổn thì phải biết giữ dáng vốn là chuyện đau khổ.

Trừ khi là kiểu người ăn mãi không béo, "thiên chọn chi tử" đáng ghen tị, nếu không đều phải tập luyện hùng hục, lại còn không được ăn uống thoải mái. Khoa trương hơn chút thì đi phẫu thuật hút mỡ cũng không ít, sơ sẩy một cái là làm cho mình yếu ớt như Lâm Đại Ngọc vậy.

Ai mà chẳng muốn chỉ cần nằm ườn ra đó mà vẫn nhẹ nhàng giữ được vóc dáng đẹp, xinh xinh đẹp đẹp chứ?

Không chỉ các thiên kim tiểu thư, không ít quý bà và những thiếu gia có thân hình hơi đẫy đà cũng lần lượt tìm đến Bùi thị thực phủ.

Thực tế dùng thử đều vô cùng kinh ngạc, thứ Toan Mai Thang này thế mà thực sự hiệu quả đến vậy!

Tuy mọi người đều sĩ diện, không mấy khi nói huỵch toẹt ra, cùng lắm là lúc uống trà chiều thì bĩu môi, dùng ánh mắt ám chỉ: "Bạn cũng gầy rồi, có phải bạn cũng đến quán đó không?"

"Chứ còn gì nữa! Quán đó đúng là thần sầu! Hơn nữa uống một hai lần là gầy đi kha khá, lại còn rất khó tăng cân lại."

Mà riêng tư thì chỉ cần đến Bùi thị thực phủ ăn cơm là kiểu gì cũng thấy ít nhất bảy tám người quen mặc quần áo bình dân, đeo trang sức tiền tỷ, hoặc treo chìa khóa siêu xe, ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ.

Những người quen này đa phần đều đã gầy đi rồi, đơn thuần là thèm ăn nên mới qua.

Đến Bùi thị thực phủ ăn cơm đã trở thành trào lưu mới trong giới hào môn.

Những vị khách giàu có tay chân rộng rãi, hết lần này đến lần khác đến Bùi thị thực phủ check-in này đã giúp Bùi Yến tăng không ít tỷ lệ giữ chân khách.

Ngoại trừ những vị khách giàu có do Hàn Tiếu dẫn đến, Toan Mai Thang đối với những thực khách quen bình thường cũng cực kỳ được ưa chuộng.

Sau khi tung ra Toan Mai Thang, những thực khách quen thực tế dùng thử phát hiện ra thứ Toan Mai Thang này quả nhiên đúng như bọn họ dự đoán, có công năng giảm cân!

Hơn nữa tương tự như nước mè đen mọc tóc, uống hai ly là cơ bản hoàn thành liệu trình, sau đó chỉ cần không ăn uống vô độ thì rất khó béo lại.

[Hu hu hu, một đứa trẻ béo cả đời cho hay, tại sao tôi không gặp được Toan Mai Thang này sớm hơn cơ chứ!! Cảm thấy bao nhiêu năm qua sống uổng phí quá.]

[Thứ Toan Mai Thang này thực sự quá thần kỳ, tôi là kiểu người uống nước lã cũng béo, uống cái Toan Mai Thang này xong vài ngày là gầy đi, lại còn không bị tăng cân lại. Không hổ là bí phương truyền lại từ lão trung y, tổ tiên đúng là đỉnh cao.]

Bùi Yến cũng đã quen với những lời đồn thổi lung tung trên mạng.

Bản thân cô cũng không vô can, những lời đồn này một nửa là do chính cô tạo ra.

Bùi thị thực phủ vốn đã có danh tiếng nhất định trên mạng, sau khi không ít người đăng hiệu quả của Toan Mai Thang lên mạng, còn có không ít du khách ngoại tỉnh cũng động lòng.

Không ít người mua hộ đến hỏi cái này có thể đóng chai bán không.

Nếu có thể thì Bùi Yến cũng muốn đóng chai bán, tiếc là khó bảo quản tươi ngon nên chỉ có thể bán tại quán.

Bị hiệu quả của Toan Mai Thang thu hút, không ít thực khách quen vốn đã ít đến Bùi thị thực phủ nay đều chuyên môn đến xếp hàng từ sớm.

Còn có không ít người vì Toan Mai Thang mà chuyên môn đến hai ba lần, biến mình từ khách mới thành khách quen. Thậm chí cũng không thiếu những vị khách từ ngoại tỉnh chạy đến vì muốn giảm cân.

Kho "ô mai giảm cân" cũng chỉ đủ làm khoảng một vạn ly, sau đó mỗi ngày có thể sản xuất ra lượng đủ cho năm mươi ly, Bùi Yến tính toán xong, hiện tại mỗi ngày giới hạn hai ba trăm ly mà vẫn luôn trong tình trạng cung không đủ cầu.

Nhiệm vụ phụ 2 nhanh chóng hoàn thành.

[Nhiệm vụ phụ 2: Nỗi phiền muộn của Vương Vi Vi]

[Vương Vi Vi vốn là một thực khách quen trung thành của ký chủ, nhưng đã một thời gian cô ấy không ghé thăm Bùi thị thực phủ. Đó là bởi vì, cô ấy cũng giống như nhiều thực khách quen khác, đang gặp phải một nỗi phiền muộn...]

[Hãy giúp ký chủ tìm ra và giải quyết nỗi phiền muộn của Vương Vi Vi, đồng thời nhân cơ hội này nâng cao hơn nữa sự gắn bó của các thực khách quen! (Tiêu chuẩn đánh giá: Tỷ lệ giữ chân thực khách quen vượt quá 70%, hiện tại là 85%)]

Cứ ngỡ hệ thống sẽ giống như trước, trực tiếp quăng cho cô thẻ giảm giá.

Không biết có phải vì năng lượng tăng lên không mà thế mà lại cho cô một cái vòng quay may mắn lấp lánh ánh vàng.

Trên vòng quay may mắn ghi từ giảm 10% đến giảm 90%.

Bùi Yến hiểu rõ vận đen của mình, thắp hương rửa tay sạch sẽ rồi mới nhấn vào quay.

Kim chỉ không ngừng xoay tròn, cuối cùng dừng lại ở "thẻ giảm 60%"—— đối với một kẻ vận đen thì thẻ giảm 60% đã đủ để Bùi Yến vui mừng hớn hở.

Bên này Bùi Yến đang sướng rơn rút thẻ.

Mà ở bệnh viện nhân dân thành phố Tầm Dương cách đó một cây số, Tống Hoài Trung cuối cùng cũng đón ngày xuất viện.

Tống Hoài Trung vô cùng quý mạng.

Tim ông ta vốn có chút vấn đề nhỏ, nhưng trước đó cũng chỉ là thỉnh thoảng nhói đau một chút, không ngờ lần này uất ức quá mức mà đến mức ngất xỉu nhập viện.

Tuy bác sĩ chẩn đoán xong nói lần này không nguy hiểm đến tính mạng, cũng không cần đặt stent hay máy trợ tim gì đó, nhưng Tống Hoài Trung vẫn ở lại một tháng, làm đủ mọi kiểm tra, xác định mình không có vấn đề gì lớn mới xuất viện.

Kết quả vừa xuất viện, kiểm tra tình hình quán một cái là suýt chút nữa tự đưa mình quay lại bệnh viện luôn.

Tống Hoài Trung hít sâu một hơi, ghi nhớ lời dặn của bác sĩ là không được để cảm xúc dao động quá lớn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh hỏi trợ lý Chu: "Cái gì gọi là lượng khách của chúng ta bị sụt giảm gần một nửa?"

Lúc ông ta mới nhập viện cũng từng lo lắng lượng khách sẽ giảm mạnh.

Nhưng phát hiện ra dù chỉ có đầu bếp phó ở đó thì những vị khách cấp cao coi trọng đẳng cấp và môi trường của Tống gia tửu lâu vẫn cứ đến, nên mới yên tâm nằm viện, sau đó vì để dưỡng bệnh nên không mấy quan tâm đến chuyện của quán.

Kết quả vừa xuất viện đã nghe thấy tin sét đánh này.

Trợ lý Chu tháng này bận hầu hạ Tống Hoài Trung nên cũng vừa mới nhận được tin này.

Ngập ngừng hồi lâu mới nói: "Thưa quản lý, là thế này, dạo gần đây rất nhiều khách của chúng ta đều đã đến Bùi thị thực phủ... Nghe nói chủ yếu là vì Bùi thị thực phủ tung ra một loại 'Toan Mai Thang giảm cân' rất hợp ý bọn họ, dạo này Bùi thị thực phủ cũng đang nổi đình nổi đám trong tệp khách hàng cấp cao... Quản lý, ngài không sao chứ?"

Tống Hoài Trung lại hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi thì có thể có chuyện gì?"

Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi, ngoài Bùi thị thực phủ ra thì còn có thể là ai nữa chứ?

Tống Hoài Trung hồi tưởng lại trải nghiệm đến Tầm Dương làm phó quản lý của mình, sâu sắc nghi ngờ cái con nhóc kia có phải thực sự xung khắc với ông ta hay không.

Ban đầu là không chịu bán cửa hàng cho ông ta, làm ông ta mất mặt trầm trọng; sau đó lại lên chuyên mục "rượu thơm", dẫn đến không ít người nói trình độ tổng thể của Bùi thị thực phủ đều cao hơn Tống gia tửu lâu, làm ông ta bị Tống Uyển Như mắng cho một trận tơi bời; lần trước khó khăn lắm mới nghĩ ra được một kế hay để đối phó với cô ta, kết quả lại gậy ông đập lưng ông; đến giờ ngay cả tệp khách hàng ổn định của bọn họ cũng sắp bị cô ta cướp mất rồi.

Tuy Tống Uyển Như đang có không ít việc phải xử lý ở chi nhánh Ma Đô, nhưng rất nhanh cô ta sẽ rảnh tay.

Đến lúc đó đừng nói là phó quản lý chi nhánh Tầm Dương, cô ta mà nổi giận thì ông ta không chỉ bị đuổi khỏi nhà họ Tống mà thậm chí có thể không còn đường sống trong cả ngành ẩm thực này nữa.

Tống Hoài Trung nghiến răng thật chặt, tình hình hiện tại không thể giống như trước đây cứ từ từ mà làm được.

Ông ta phải nghĩ ra cách gì đó để một nhát bóp chết Bùi Yến mới được.

Trầm tư một lát, Tống Hoài Trung ngẩng đầu nhìn trợ lý Chu: "Cậu vừa nói khách của chúng ta bỏ đi là vì con nhóc kia tung ra 'Toan Mai Thang giảm cân'?"

"Đúng vậy," trợ lý Chu nói, "thứ Toan Mai Thang đó nghe nói còn linh hơn cả thuốc giảm cân, uống cái là gầy."

Tống Hoài Trung vừa nãy đã thấp thoáng thấy có gì đó không đúng, giờ ngẫm kỹ lại trong đầu, cười mỉa nói: "Cái thứ tà môn này mà đám người đó cũng dám uống sao? Không sợ uống ra vấn đề à?"

Trợ lý Chu nhún vai bất lực nói: "Con nhóc đó xưa nay rất cẩn thận, cũng giống như nước mè đen trước đây, sớm đã đưa ra phiếu kiểm nghiệm thực phẩm của cơ quan uy tín, tất cả các chỉ số đều không có vấn đề gì. Hơn nữa đều đang đồn đại rằng thứ Toan Mai Thang này bản chất là trung dược nên hiệu quả mới tốt."

Tống Hoài Trung cau mày thật chặt, trong đầu bỗng nhiên lóe lên một tia sáng: "Đám người này không làm trong ngành ẩm thực nên quả nhiên không rõ. Phiếu kiểm nghiệm thực phẩm tuy phần lớn trường hợp đều chính xác, nhưng không phải là không tồn tại khả năng làm giả, giở trò. Đơn giản nhất là vào ngày kiểm nghiệm thì thay thế tất cả nguyên liệu bằng những thứ không có vấn đề, thậm chí là mua chuộc nhân viên công tác, chuyện đó không phải là không có."

"Ý ngài là 'Toan Mai Thang giảm cân' của con nhóc đó thực ra có vấn đề?"

"Có lẽ vậy," Tống Hoài Trung vân vê chuỗi hạt Phật cười nói, "Cho dù không có vấn đề, tôi cũng có thể làm cho nó có vấn đề."

Đối với một quán ăn mà nói, điều chí mạng nhất luôn là vấn đề an toàn thực phẩm.

Lúc Bùi Yến mới làm ra nước mè đen, Tống Hoài Trung đã từng nghĩ đến việc tung tin đồn, nói cô ta cho thêm những thứ không nên cho vào, nhưng vì cô ta nhanh chóng đưa ra phiếu kiểm nghiệm thực phẩm nên đành phải dập tắt ý định.

Lúc đó ông ta còn có rất nhiều khoản nợ chưa quyết toán xong, vả lại với Bùi thị thực phủ cũng không có mâu thuẫn gì rõ ràng trên mặt nổi, nếu nhắm vào Bùi Yến quá lộ liễu thì dễ bị cấp trên phát hiện ra manh mối. Lúc đó ý tưởng này tuy có thoáng qua trong đầu nhưng nhanh chóng bị ông ta phớt lờ, giờ mới nhớ lại.

Trợ lý Chu ngẩn ra: "Ý ngài là trực tiếp ra tay từ cơ quan kiểm nghiệm?"

Tống Hoài Trung: "Đúng vậy."

Trợ lý Chu đã hiểu ra.

Giống như vợ chồng Bùi Thiến trước đây, cách làm trực tiếp mua chuộc người để thay thế nguyên liệu của Bùi Yến quả thực là rất thô thiển, đó cũng là vì bọn họ chẳng có mối quan hệ gì, không có cách nào khác để dùng.

Còn bọn họ có bối cảnh nhà họ Tống, hoàn toàn có thể trực tiếp ra tay từ cơ quan kiểm nghiệm, dùng ân tình của nhà họ Tống và một lượng lợi ích nhất định để bọn họ sửa đổi báo cáo kiểm nghiệm.

Bùi Yến dù thế nào đi nữa cũng chỉ là một quán ăn nhỏ nổi tiếng trên mạng bình thường, cơ quan kiểm nghiệm không cần thiết phải vì cô ta mà từ bỏ ân tình của nhà họ Tống.

Lại kết hợp thêm chiến thuật dư luận, rất dễ dàng có thể bóp chết Bùi Yến.

Tuy nhiên, những cơ quan kiểm nghiệm bình thường thì sức thuyết phục không đủ, không mấy thích hợp.

Ba cơ quan kiểm nghiệm thực phẩm uy tín nhất Tầm Dương, cơ quan nhà nước thì không dễ ra tay, còn hai cơ quan tư nhân thì nhà họ Tôn có bối cảnh quá dày, không thể bị bọn họ mua chuộc.

Còn lại duy nhất chỉ có nhà họ Hà.

Trợ lý Chu nghĩ đến đây, lập tức nói: "Tôi sẽ giúp ngài liên lạc với nhà họ Hà ngay."

Tống Hoài Trung hài lòng cười, gật gật đầu.

Đề xuất Huyền Huyễn: Cả Nhà Hiến Tế Thân Xác Ta Để Chiêu Hồn Đích Tỷ, Sau Này Họ Hối Hận Đến Phát Điên
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện