Đôi mắt Tú Tú cứ thế nhìn thẳng vào Thôi Đạo Chi. Hoa văn hoa sen trên bình phong được ánh nến hắt lên khuôn mặt nàng, lúc ẩn lúc hiện.
Thôi Đạo Chi bóp cằm nàng, ngón cái miết nhẹ lên đôi môi ướt nước:
"Sao thế, vui quá hóa ngốc rồi à?"
Bộ dạng này của nàng, không biết còn tưởng nàng bị dọa sợ.
Tú Tú gạt tay hắn ra, quay đầu đi.
Nô tịch...
Nghe hai chữ này, trong lòng nàng dâng lên một nỗi lạnh lẽo thấu xương. Trước kia để thoát khỏi thân phận này, nàng đã nỗ lực biết bao, chịu đựng bao nhiêu khổ cực.
Nàng là con chim sắp chết đói, còn hắn là cái lồng giam cầm nàng. Dù nàng có trốn, có chạy thế nào, dù có đâm đầu đến chảy máu, tan xương nát thịt cũng vô ích.
Nàng bị hắn nhốt chặt vĩnh viễn.
Nhưng giờ đây, người đàn ông bên cạnh nàng, kẻ đã nhốt nàng vào lồng, lại dùng giọng điệu tùy ý, như ban ơn nói với nàng rằng, sau này nàng có thể không còn là nô tịch nữa, nàng có thể không cần cả đời làm nô tỳ thấp hèn.
Nự...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 3.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Kiều Tàng
[Pháo Hôi]
Úi bộ này hay lắm nha mọi người, rất recommend