“Phế vật!”
Chẳng đợi Đường Hồng Loan kịp lại gần, Tiêu Sóc đã sải bước đi ngang qua, ánh mắt khinh khỉnh liếc nhìn Vân Ly đang nằm sõng soài trên đất. Đường Hồng Loan nuốt nước miếng, nhìn vóc dáng mạnh mẽ, cường tráng của hắn, thầm nghĩ cú đá hôm qua của mình chắc cũng chẳng nhằm nhò gì với gã hổ trắng này.
Thanh Uyên cũng lướt qua nhanh như một cơn gió độc. Đôi đồng tử xanh biếc yêu mị loé lên, hắn vô tình hay cố ý đá vào một viên đá dưới chân, viên đá bay vút đi rồi chuẩn xác nện thẳng vào bụng dưới của Vân Ly.
Vân Ly hừ nhẹ một tiếng, nhưng vẫn nằm bất động như một xác chết.
Ngay sau đó, một mãnh hổ to lớn cao gần hai mét lừng lững tiến lại. Đường Hồng Loan sững người, con hổ này khác hẳn hổ thường, lớp lông có những vằn nâu đỏ đan xen kỳ lạ, đôi mắt đỏ rực như chứa lửa khiến người ta chỉ nhìn thôi đã thấy kinh hồn bạt vía.
Mãnh hổ quay đầu nhìn nàng, phát ra một tiếng gầm phẫn nộ, chấn động đến mức tai nàng muốn ù đi. Có lẽ đây chính là vị thú phu thứ năm — Diễm Thần? Cũng là một kẻ thức tỉnh huyết mạch Thần thú tộc Hổ? Nhìn bộ dạng này, hẳn là hắn vừa mới đi thị uy ở đâu đó về mà chưa kịp hóa lại hình người.
Đường Hồng Loan đứng hình, cảm giác cái miệng rộng kia chỉ cần táp một phát là nàng bay màu ngay lập tức. Phía quảng trường cũng vang lên tiếng hổ gầm đáp lại, Diễm Thần khịt mũi một cái rồi phóng mình nhảy vọt về hướng đó.
Có lẽ tộc trưởng đang triệu tập toàn bộ thú nhân. Cứ cách một thời gian, bộ lạc lại tổ chức săn bắt tập thể vào sâu trong rừng cổ, vừa để kiếm thức ăn, vừa để thám hiểm tài nguyên mới. Vì rừng sâu đầy rẫy nguy hiểm nên họ luôn hành động theo nhóm. Hóa ra sáng sớm nay đám thú phu này đồng loạt lộ diện là vì đã có sự sắp xếp từ trước.
Nàng liếc nhìn Vân Ly vẫn nằm bẹp trên đất. Gã này vốn nổi tiếng là kẻ từ chối mọi cuộc đi săn, lần này bị thương thế này... Chẳng lẽ là hắn cố ý chọc giận Bích Trạch để chịu đòn, lấy cớ trốn việc?
Dù sao đi nữa, người đã nằm ngay cửa nhà mình, lại còn mang danh "phu quân", nàng không ngó ngàng tới thì thật không đành lòng. Nàng rón rén lại gần, định chạm vào vết thương trên ngực hắn xem sao, nhưng kết quả lại là bị một luồng sức mạnh hất văng ra xa mấy trượng.
“Cấm được chạm vào ta!” Vân Ly hé mắt, sắc mặt càng thêm trắng bệch như tờ giấy.
Lần thứ ba bị ném bay... Đường Hồng Loan nghiến răng nén cơn giận. Nếu không vì cái nhiệm vụ hệ thống khốn khiếp, nàng đã để mặc gã đàn ông tồi này chết quách ở đâu thì chết, đừng có nằm ám quẻ trước cửa nhà nàng!
Tự trấn an mình trong một phút, nàng cũng phải phục cái tinh thần thép của mình lúc này. Không cho lại gần chứ gì? Vậy thì cứ nằm đó mà chịu chết đi!
Thế là nàng thản nhiên cắt thêm ít thịt hươu, nướng lên vàng ươm, thơm phức rồi ngồi ăn ngon lành trước mặt "người bệnh". Vân Ly dù nằm đó nhưng khứu giác vẫn rất nhạy bén, hắn nhíu mày, thi thoảng hít hà cái mùi thơm quyến rũ kia, nhưng vì thương thế quá nặng không ngồi dậy nổi, chỉ có thể nằm đó mà "giương mắt nhìn".
Ăn no xong, Đường Hồng Loan tìm mấy phiến lá to, gói phần thịt hươu còn lại rồi cất vào hầm trú ẩn. Mùa hè nóng nực, thịt rất nhanh hỏng, nhưng nhìn cơ thể gầy gò như bộ xương khô, gió thổi là bay của mình, nàng quyết định phải "vỗ béo" bản thân bằng mọi giá. Phải có da có thịt mới đẹp được!
Nàng liếc xéo Vân Ly một cái rồi mặc kệ hắn. Thích nằm thì nằm, thích chảy máu thì cứ chảy cho khô đi là vừa!
Vân Ly nhắm mắt dưỡng thần nhưng vẫn không quên cảnh giác. Trước đây Đường Hồng Loan từng thừa dịp hắn bệnh mà táy máy tay chân, lần này Bích Trạch ra tay thâm hiểm nhắm vào phổi khiến hắn bất động. Nằm trước cửa nhà "mụ điên" này, hắn thực sự lo mình sẽ bị nàng ta nổi sắc tâm mà làm nhục... Nếu thế thì mặt mũi hắn biết giấu đi đâu?
"Đồ chim chết tiệt!" Hắn lại thầm mắng Bích Trạch một lần nữa. Nhưng thấy Đường Hồng Loan không có ý định tiến lại gần, hắn cũng hơi buông lỏng cảnh giác dù trong lòng vẫn bồn chồn không yên.
Đường Hồng Loan chẳng rảnh mà đoán tâm tư của hắn. Ăn nhiều thịt thấy ngấy, nàng muốn đi tìm suối uống nước và hái ít quả dại. Có thể lực rồi, nàng thong thả đi dạo ra sau núi.
Dòng suối vẫn chảy xiết, nàng ngồi xổm xuống dùng tay trái vục nước uống thỏa thuê. Nhìn bóng mình dưới nước, đây là lần đầu tiên nàng thấy rõ khuôn mặt này. Ngũ quan cũng coi là cân đối, đôi mắt long nhãn hiếm thấy rất đẹp, đôi lông mày thanh tú thêm vài phần nhu mì. Sống mũi nhỏ nhắn, chỉ có đôi môi hơi khô nứt và làn da vẫn còn chút vảy bong tróc rơi xuống nước. Nàng nhe răng cười, răng cũng đều nhưng hơi ố vàng vì lâu ngày không được vệ sinh.
Mái tóc thì rối bù như tổ quạ. Nàng cầm một lọn tóc lên ngửi thử... cái mùi "chua sảng khoái" đó suýt nữa làm nàng nôn sạch chỗ thịt hươu vừa ăn. Suối này quá nông, không tắm được, nàng định bụng tối nay sẽ ra con sông lớn trong tộc tắm, nơi mọi người vẫn thường tắm rửa.
Nghĩ đoạn, nàng tiếp tục tìm quả rừng. Không ngờ sau núi tài nguyên phong phú thế này! Đám thú nhân chẳng thèm ngó ngàng đến hoa quả, nên chúng rụng đầy đất, thối rữa đến lãng phí.
“Có nho dại này!” Mắt nàng sáng lên. Kiếp trước nàng mê nhất là nho vì nó làm đẹp da. Nho dại tuy nhỏ nhưng vị chua chua ngọt ngọt cực kỳ kích thích vị giác. Nàng hái một quả bỏ vào miệng, cảm giác vui sướng bay bổng!
Nhưng không có gì để đựng... Cái này không làm khó được nàng. Đan rổ à? Chuyện nhỏ! Kỹ năng sinh tồn của nàng không phải để trưng cho đẹp. Dù tay phải hơi vướng víu khiến tốc độ chậm đi nhiều, nhưng đến giữa trưa, nàng đã đan xong một chiếc rổ xinh xắn.
Nàng lót lá vào đáy rổ, cẩn thận hái nho và các loại quả dại như mận, đào rừng bỏ vào. Đột nhiên, nàng phát hiện ra một cây dưa hấu dại! Trời đất ơi, có cả dưa hấu! Nàng nhìn những quả dưa chỉ to bằng nắm tay còn đang lớn, thầm ghi nhớ vị trí để lần sau quay lại hái. Tuy nhiên, sự thèm khát khiến nàng quyết định hái quả to nhất, kích cỡ cũng cỡ một cái đầu người.
Nàng hí hửng đeo rổ, ôm dưa hấu về nhà.
Về đến cửa, Vân Ly vẫn nằm yên vị chỗ cũ. Đường Hồng Loan thầm kinh ngạc, xem ra vết thương thực sự rất nặng, đến mức gã "phế vật" này cũng không gượng dậy nổi. Không thể bỏ mặc hắn dưới cái nắng gắt này được. Chẳng ai biết bản thể của Vân Ly là gì, dường như chưa ai thấy hắn hóa thú bao giờ.
Nàng muốn kéo hắn vào hầm nhưng sức nàng yếu, mà quan trọng hơn là nàng sợ hắn tỉnh dậy lại vu cho nàng tội "khinh bạc" hắn... Ôi, làm người tốt sao mà khó thế này!
Cuối cùng, nàng quyết định dùng hết sức bình sinh kéo hắn vào bóng râm để tránh nắng. Vết thương trên ngực hắn trông thật kinh dị, sâu đến mức suýt thì thấy cả nội tạng bên trong. Nàng hít một hơi lạnh: Bích Trạch ra tay đúng là tàn độc không thương tiếc!
Đề xuất Hiện Đại: Nữ Nhân Nhất Quyết Gả Xa Tới Phi Châu
[Pháo Hôi]
Có lịch đăng không ạ?
[Luyện Khí]
Trả lờiKhông á bà, dựa vào độ siêng thui ạ.
[Pháo Hôi]
Hóng truyện quáaa
[Luyện Khí]
hóng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Có chương mới rồi, truyện hay nha
[Pháo Hôi]
Úi thú nhận NP nè, hóng hóng nhaa