Bữa cơm còn chưa kịp đưa lên môi thì không gian đã bị xé toạc bởi những bóng người nhanh như chớp giật. Vèo! Vèo! Vèo!
Bích Trạch là kẻ nhanh tay nhất, gã ôm cái chén lớn sấn tới, thản nhiên múc đi nửa nồi cá. Thanh Uyên chẳng vừa, bám sát gót xới nốt phân nửa còn lại. Diễm Thần chậm chân hơn một chút, nhưng cũng kịp "vét" sạch sành sanh đến cả vụn cá cuối cùng.
Đến khi Tiêu Sóc ôm bát chạy tới thì cái nồi tội nghiệp đã bị ném chỏng chơ trên mặt đất, trống rỗng không còn một giọt nước.
Đường Hồng Loan đứng lặng người, khóe miệng giật liên hồi. Nàng tự hỏi: Đây là thú phu của mình hay là một lũ thổ phỉ tràn xuố...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 55 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Cổ Đại: Chính Phi Độc Chiếm Ân Sủng: Trắc Phi Nào Dám Tranh Phong
[Pháo Hôi]
Có lịch đăng không ạ?
[Pháo Hôi]
Hóng truyện quáaa
[Pháo Hôi]
hóng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Có chương mới rồi, truyện hay nha
[Pháo Hôi]
Úi thú nhận NP nè, hóng hóng nhaa